VietBest

Full Version: Lục Sơn Thanh Khê
You're currently viewing a stripped down version of our content. View the full version with proper formatting.
Kỳ, 

Gần ba tháng, sắp sửa được nửa đoạn đường từ tháng 12.   Jay vẫn nghĩ tới và cầu xin sự hồi phục được tốt đẹp cho nàng.   Hug Heavy-black-heart4

Jay chưa đọc kỹ hết bài của chú Vũ Thế Thành,  sẽ đọc tiếp.

"Tình yêu không làm con người trở nên cực đoan, nhưng chính cách con người giải quyết nỗi đau mới tạo ra bi kịch..."  thật đúng cho một số người.  Với Jay hiện nay: đừng vì nỗi đau mà biến tình yêu thành hận thù, đặc biệt khi người kia có tâm sự đau lòng của người ta.

Nàng có một buổi tối thư giản, hạnh phúc bên gia đình nhé.  Heavy-black-heart4
(2026-03-12, 11:48 AM)JayM Wrote: [ -> ]Kỳ, 

Gần ba tháng, sắp sửa được nửa đoạn đường từ tháng 12.   Jay vẫn nghĩ tới và cầu xin sự hồi phục được tốt đẹp cho nàng.   Hug Heavy-black-heart4

Jay chưa đọc kỹ hết bài của chú Vũ Thế Thành,  sẽ đọc tiếp.

"Tình yêu không làm con người trở nên cực đoan, nhưng chính cách con người giải quyết nỗi đau mới tạo ra bi kịch..."  thật đúng cho một số người.  Với Jay hiện nay: đừng vì nỗi đau mà biến tình yêu thành hận thù, đặc biệt khi người kia có tâm sự đau lòng của người ta.

Nàng có một buổi tối thư giản, hạnh phúc bên gia đình nhé.  Heavy-black-heart4

Cảm động quá nè.  Hug Heavy-black-heart4

Chân đi được với boot nhưng bị thốn á, Kỳ đi vài bước cái nó thốn làm mình quỵ xuống luôn nên ở nhà Kỳ nhảy lò cò.  Hahaha… Lol
Hồ ly tinh hoá Đắc Kỷ trong Phong Thần Diễn Nghĩa được Nữ Oa giao cho trọng trách mê hoặc Trụ Vương, lật đổ nhà Thương thì tôi đọc và xem nhiều film rồi. Tuy vậy vô tình đọc được Hồ Ly trong truyền thuyết Việt Nam cũng thật thú vị.  Thiệt tình là ân oán của người Việt và dân Hán đã kéo dài mấy ngàn năm, tới thần thoại cũng chí choé...  Lol
...

Hồ ly tinh trong hình dung của người Việt


Trong sách Lĩnh Nam chích quái, hồ ly chín đuôi được nhắc đến với hình ảnh là con vật hay gây hại cho dân lành, sau đó bị Lạc Long Quân giết chết để trừ hại cho dân. Hồ Tây chính là lăng mộ chôn xác cáo chín đuôi.

Câu chuyện kể rằng: Thành Thăng Long xưa hiệu là Long Biên, hồi thượng cổ không có người ở. Xưa ở phía tây thành có hòn núi đá nhỏ, phía đông gối lên sông Lô Giang. Trong hang, dưới chân núi, có con cáo trắng chín đuôi sống hơn ngàn năm, có thể hóa thành yêu quái, thành người hoặc thành quỷ đi khắp nhân gian.

Con cáo chín đuôi biến thành người áo trắng nhập vào giữa đám dân, cùng ca hát rồi dụ dỗ trai gái trốn vào trong hang núi. Con cáo chín đuôi lúc biến thành cô gái xinh đẹp, lôi dụ các chàng trai, lúc lại thành chàng thanh niên tuấn tú đi tán tỉnh thôn nữ; khi lại là quỷ dữ dọa người đến khiếp sợ... Nó làm thế là vì muốn bắt được càng nhiều người đưa về hang sâu để ăn thịt dần.

Long Quân bèn ra lệnh cho lục bộ thủy phủ dâng nước lên công phá hang đá. Cáo chín đuôi bỏ chạy, quân thủy phủ đuổi theo, phá hang bắt cáo mà nuốt ăn. Nơi này trở thành một cái vũng sâu gọi là đầm Xác cáo, tức Tây Hồ ngày nay.

Thời đầu Lê sơ, Lê Thái Tổ Lê Lợi cũng từng có truyền thuyết liên quan đến hồ ly tinh. Ấy là khi còn lẩn trốn quân Minh ở Lam Sơn, ông bị truy đuổi gắt gao, bỗng lúc đó ông thấy một cô gái mặc váy trắng chết trôi trên sông, ông chôn cất cô gái tử tế và lẩn trốn tiếp. Đến khi suýt bị quân Minh tìm ra, có một con cáo trắng chạy từ đâu ra làm quân Minh đổi hướng.

Lê Thái Tổ cho rằng đó là cô gái đã cứu mình, về sau ông phong cô gái làm thần hộ quốc và cho làm một bức tượng hình một cô gái có nửa thân là cáo chín đuôi, đấy gọi là Hồ ly phu nhân.

Hiểu lầm về Hồ Ly không nên tin?!?

Nhiều người vẫn cho rằng Hồ Ly là hình tượng của con giáp thứ 13 hay người thứ 3 trong câu chuyện tình cảm của các cặp đôi hoặc khiến cho tình cảm vợ chồng xa cách, “cơm không lành, canh không ngọt”.

Những quan niệm sai lầm này có thể xuất phát từ tiểu thuyết thần thoại “Phong thần diễn nghĩa” thời nhà Minh của Trung Hoa, bởi nhân vật Đát Kỷ xinh đẹp rực rỡ đã một tay che trời, làm cho nhà Thương diệt vong chính là từ Hồ Ly hóa thành.

Tuy nhiên, Đát Kỷ chỉ là Hồ Ly phục mệnh Nữ Oa nương nương, giúp bà trả mối nhục vì bị Trụ Vương xúc phạm, nên đã mượn thân xác của người phàm trần mê hoặc Trụ Vương, khiến nhà Thương sụp đổ. Chính vì lẽ đó, Hồ Ly bị mang tiếng xấu là con giáp thứ 13, một quan niệm không chính xác.

Lượm

Làm tấm hình minh hoạ, Cửu Vỹ Yêu Hồ AI của tôi dễ thương lắm hỉ. 

[Image: Lt-and-9-tails-fox.png]
(2026-03-14, 06:09 PM)Lục Tuyết Kỳ Wrote: [ -> ]Hồ ly tinh hoá Đắc Kỷ trong Phong Thần Diễn Nghĩa được Nữ Oa giao cho trọng trách mê hoặc Trụ Vương, lật đổ nhà Thương thì tôi đọc và xem nhiều film rồi. Tuy vậy vô tình đọc được Hồ Ly trong truyền thuyết Việt Nam cũng thật thú vị.  Thiệt tình là ân oán của người Việt và dân Hán đã kéo dài mấy ngàn năm, tới thần thoại cũng chí choé...  Lol
...

Hồ ly tinh trong hình dung của người Việt


Trong sách Lĩnh Nam chích quái, hồ ly chín đuôi được nhắc đến với hình ảnh là con vật hay gây hại cho dân lành, sau đó bị Lạc Long Quân giết chết để trừ hại cho dân. Hồ Tây chính là lăng mộ chôn xác cáo chín đuôi.

Câu chuyện kể rằng: Thành Thăng Long xưa hiệu là Long Biên, hồi thượng cổ không có người ở. Xưa ở phía tây thành có hòn núi đá nhỏ, phía đông gối lên sông Lô Giang. Trong hang, dưới chân núi, có con cáo trắng chín đuôi sống hơn ngàn năm, có thể hóa thành yêu quái, thành người hoặc thành quỷ đi khắp nhân gian.

Con cáo chín đuôi biến thành người áo trắng nhập vào giữa đám dân, cùng ca hát rồi dụ dỗ trai gái trốn vào trong hang núi. Con cáo chín đuôi lúc biến thành cô gái xinh đẹp, lôi dụ các chàng trai, lúc lại thành chàng thanh niên tuấn tú đi tán tỉnh thôn nữ; khi lại là quỷ dữ dọa người đến khiếp sợ... Nó làm thế là vì muốn bắt được càng nhiều người đưa về hang sâu để ăn thịt dần.

Long Quân bèn ra lệnh cho lục bộ thủy phủ dâng nước lên công phá hang đá. Cáo chín đuôi bỏ chạy, quân thủy phủ đuổi theo, phá hang bắt cáo mà nuốt ăn. Nơi này trở thành một cái vũng sâu gọi là đầm Xác cáo, tức Tây Hồ ngày nay.

Thời đầu Lê sơ, Lê Thái Tổ Lê Lợi cũng từng có truyền thuyết liên quan đến hồ ly tinh. Ấy là khi còn lẩn trốn quân Minh ở Lam Sơn, ông bị truy đuổi gắt gao, bỗng lúc đó ông thấy một cô gái mặc váy trắng chết trôi trên sông, ông chôn cất cô gái tử tế và lẩn trốn tiếp. Đến khi suýt bị quân Minh tìm ra, có một con cáo trắng chạy từ đâu ra làm quân Minh đổi hướng.

Lê Thái Tổ cho rằng đó là cô gái đã cứu mình, về sau ông phong cô gái làm thần hộ quốc và cho làm một bức tượng hình một cô gái có nửa thân là cáo chín đuôi, đấy gọi là Hồ ly phu nhân.

Hiểu lầm về Hồ Ly không nên tin?!?

Nhiều người vẫn cho rằng Hồ Ly là hình tượng của con giáp thứ 13 hay người thứ 3 trong câu chuyện tình cảm của các cặp đôi hoặc khiến cho tình cảm vợ chồng xa cách, “cơm không lành, canh không ngọt”.

Những quan niệm sai lầm này có thể xuất phát từ tiểu thuyết thần thoại “Phong thần diễn nghĩa” thời nhà Minh của Trung Hoa, bởi nhân vật Đát Kỷ xinh đẹp rực rỡ đã một tay che trời, làm cho nhà Thương diệt vong chính là từ Hồ Ly hóa thành.

Tuy nhiên, Đát Kỷ chỉ là Hồ Ly phục mệnh Nữ Oa nương nương, giúp bà trả mối nhục vì bị Trụ Vương xúc phạm, nên đã mượn thân xác của người phàm trần mê hoặc Trụ Vương, khiến nhà Thương sụp đổ. Chính vì lẽ đó, Hồ Ly bị mang tiếng xấu là con giáp thứ 13, một quan niệm không chính xác.

Lượm

Làm tấm hình minh hoạ, Cửu Vỹ Yêu Hồ AI của tôi dễ thương lắm hỉ. 

[Image: Lt-and-9-tails-fox.png]

Hình đẹp quá.  Nàng nhớ bỏ hình bên Hình từ tiềm thức cho Jay save lại.  Hug Heavy-black-heart4
Hồi tôi mới chính thức về London gả chồng theo chồng, anh đưa tôi đi xem The Phantom of the Opera. Một buổi tối tháng 6, mùa hè London kg rực rỡ như những nơi khác, có những sợi nắng muộn và gió thì nhẹ như một lời thì thầm.

Tôi còn nhớ khoảnh khắc đứng trước Her Majesty’s Theatre. Tòa nhà cổ kính, ánh đèn vàng phủ lên từng đường nét kiến trúc, như bước ra từ một thế giới khác, nơi thời gian trôi chậm hơn và mọi thứ đều mang một vẻ đẹp cổ điển, bí ẩn... và rất England. Từ nhỏ, tôi đã có một ước mơ mơ hồ như thế - một ngày nào đó sẽ được đến thành phố này, nơi của William Shakespeare, được ngồi trong một nhà hát cổ xưa, được xem vở nhạc kịch mà đã từng được đọc và thấy qua trên TV, từng tưởng tượng trong những buổi chiều rất xa xôi của tuổi thơ.

Và rồi, tôi đã ở đó. Kg còn là một giấc mơ.

Bên trong nhà hát, mọi thứ như được phủ một lớp bụi vàng của thời gian. Trần cao, những chi tiết chạm khắc tinh xảo, ánh đèn chùm lấp lánh như những vì sao bị giữ lại trong một không gian kín. Tiếng người nói chuyện nhỏ dần, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng - cái tĩnh lặng trước khi một câu chuyện bắt đầu, trước khi cảm xúc được gọi tên.

Tôi ngồi đó bên cạnh anh, lòng có một cảm giác khó tả. Một nhận thức rất khẽ... có những giấc mơ, mình mang theo lâu đến mức tưởng rằng nó chỉ là một phần của trí tưởng tượng, cho đến khi một ngày, nó trở thành hiện thực mà mình kg kịp chuẩn bị.

Phantom yêu Christine theo cách rất đẹp, nhưng cũng rất đau. Anh dạy cô hát, dẫn cô bước vào thế giới của âm nhạc và ánh sáng, yêu cô như một người đã sống cả đời trong bóng tối bỗng chạm được vào một điều thuần khiết. Với anh, Christine kg chỉ là người anh yêu, mà là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời đầy những vết thương và cô độc.

Nhưng tình yêu của anh lại mang theo nỗi sợ mất mát. Anh giữ cô lại, giấu cô trong thế giới của riêng mình, muốn bảo vệ nhưng lại vô tình làm cô ngột ngạt. Còn Christine, cô hiểu anh, thương anh, cảm nhận được nỗi cô đơn của anh, nhưng trái tim cô lại hướng về một tình yêu khác... một tình yêu nhẹ nhàng hơn, nơi cô có thể tự do mà thở.

Có một khoảnh khắc rất đẹp, khi Christine quay lại, hôn Phantom. Một nụ hôn kg phải của tình yêu đôi lứa, mà là của sự thấu hiểu. Lần đầu tiên trong đời, anh được yêu mà kg bị sợ hãi, được chạm vào một cảm xúc mà trước đó anh chỉ biết đến qua tưởng tượng. Và chính khoảnh khắc đó, anh buông tay.

Kg phải vì hết yêu, mà vì yêu đủ để biết rằng giữ lại sẽ làm người kia đau.

Ngồi trong bóng tối của nhà hát, tôi chợt hiểu - có những tình yêu rất sâu đậm, nhưng kg thuộc về nhau. Có những người bước vào đời mình để dạy mình cách yêu, chứ kg phải để ở lại.

Tôi quay sang nhìn anh và nghĩ đến tình yêu của mình.

Kg ồn ào, kg bi kịch, kg cần phải chứng minh gì cả bởi vì có những điều kg thể đong đếm mà chỉ có thể cảm nhận. Một người đứng bên cạnh, đủ vững để tôi dựa vào, đủ hùng vĩ để tôi được là chính mình. Kg giữ, nhưng cũng kg buông. Kg ràng buộc, nhưng lại khiến mình tự nguyện ở lại.

Có lẽ, đó là điều mà câu chuyện kia đã kg có.

Giữa những bản nhạc da diết và ánh đèn sân khấu, tôi nhận ra -  tình yêu kg phải là thứ khiến ta mất đi chính mình, mà là nơi ta được trở về với con người thật nhất của mình, mà kg cần phải che giấu.

Khi buổi diễn kết thúc, chúng tôi bước ra ngoài. London về đêm vẫn vậy - cổ kính, mang theo note trầm lặng, và có chút gì đó rất mơ. Anh khẽ đặt tay sau lưng tôi khi chúng tôi đi bộ dọc con phố, một cử chỉ nhỏ thôi, nhưng đủ để tôi cảm thấy mình đang ở đúng nơi, dựa sát vào vòng tay của anh hơn một chút...

Đôi khi, hạnh phúc chỉ là một buổi tối mùa hạ, trong một nhà hát cổ, xem một câu chuyện tình kg trọn vẹn…

... và rồi nhận ra, câu chuyện của mình với nụ cười trong tim, rất bình dị và đủ yên.

Lt, London - ngày đầu xuân, 2026

[Image: Lt-(24).png]
Cám ơn Kỳ đã làm bạn với Jay ở VB.  Tạ ơn Kỳ cho những vòng tay ôm khi Jay chới với, những lời bên vực, những lời dí dỏm làm Jay cười haha.  Heavy-black-heart4 Hẹn gặp lại Kỳ nhé, Jay tìm được nàng rồi đó.  Smiling-face-with-halo4
(2026-03-28, 11:49 AM)JayM Wrote: [ -> ]Cám ơn Kỳ đã làm bạn với Jay ở VB.  Tạ ơn Kỳ cho những vòng tay ôm khi Jay chới với, những lời bên vực, những lời dí dỏm làm Jay cười haha.  Heavy-black-heart4  Hẹn gặp lại Kỳ nhé, Jay tìm được nàng rồi đó.  Smiling-face-with-halo4

Thương chưa kìa.   Hug Heavy-black-heart4

Đã là bạn thì kg cần cám ơn, I've got your back.   Hug