2026-05-03, 07:39 AM
Kỳ, Chúc mừng sinh nhật nàng.
|
Lục Sơn Thanh Khê
|
|
2026-05-03, 07:39 AM
Kỳ, Chúc mừng sinh nhật nàng.
2026-05-03, 09:48 AM
![]() Happy BD Kỳ, chúc nàng thêm 1 tuổi đời luôn khỏe mạnh, luôn bình an và yêu đời mãi.
2026-05-03, 01:49 PM
(2026-05-03, 07:39 AM)JayM Wrote: Kỳ, Chúc mừng sinh nhật nàng. (2026-05-03, 09:48 AM)TTTT Wrote: Happy BD Kỳ, chúc nàng thêm 1 tuổi đời luôn khỏe mạnh, luôn bình an và yêu đời mãi. Cám ơn hai nàng nhiều. Ngày thì qua rồi nhưng còn thở thì ngày nào cũng là Happy 29th hỉ.
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không” An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi. -CT- 願得一心人, 白頭不相離.
2026-05-03, 05:35 PM
Chúc mừng sinh nhật muộn trò cưng
Tuổi mới an vui và khỏe re luôn heng
2026-05-03, 08:18 PM
(2026-05-03, 05:35 PM)phai Wrote: Chúc mừng sinh nhật muộn trò cưng Dạ cám ơn thầy cưng ơi là cưng. Trò forever 29 thầy ơi.
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không” An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi. -CT- 願得一心人, 白頭不相離.
2026-05-07, 12:16 PM
“Con chim chết dưới cội hoa
Tiếng kêu rụng giữa giang hà xanh xao…” Có những câu thơ mình đọc lúc còn rất trẻ… rồi tưởng đã quên. Nhưng thật ra nó chỉ nằm im đâu đó trong lòng, như mùi giấy cũ giữa một chiều mưa, như tiếng gió đi ngang qua ký ức. Hơn nửa thế kỷ trước, thơ của ông đã mở ra cho tôi một cõi rất khác. Một nơi có động hoa vàng, có khe suối lạnh, có đồi nương mờ sương khói… và những mảnh hồn cô độc đi qua nhau bằng im lặng. Tôi từng đọc đi đọc lại Đoạn Trường Vô Thanh. Có những đoạn kg hẳn hiểu hết khi còn trẻ, nhưng vẫn thấy buồn. Một nỗi buồn rất đẹp. Nó đẹp đến mức người ta chỉ muốn ngồi yên nghe sợi buồn ấy chảy qua lòng mình như nước. Thơ của ông làm tôi yêu quê mẹ bằng màu sương trên núi, một tiếng chim chiều, một cánh đào rơi… và một nỗi nhớ rất xa mà chính mình cũng kg gọi được thành tên. Hôm nay nghe tin ông đã đi xa. “Mai anh chết dưới cội đào Khóc anh xin nhỏ lệ vào thiên thu…” Có những người rời khỏi trần gian này rồi… nhưng tiếng thơ vẫn còn ở lại. Nhẹ như khói, mỏng như sương, và buồn như một giấc mộng cũ giữa nhân gian. “Trần gian chào cõi mộng này Sông Ngân tìm một bến ngoài hoá duyên…” Nguyện cầu hương linh ông yên nghỉ. 🙏 Mượn bài hát của sư huynh để tưởng nhớ ông và nhớ mẹ. https://app.box.com/s/wqca9jl7ujs0x1l3spzvz0u1xevzhtt8
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không” An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi. -CT- 願得一心人, 白頭不相離.
2026-05-16, 07:47 PM
Nàng nắng hạ bảo nàng Xuân nhường chỗ, mới tháng 5 mà máy lạnh tăng công suất. Cô bạn tôi hớp một ngụm trà lạnh, ngày thì nóng, tối mưa gió sấm sét ương như lão chồng ở nhà rồi bật cười. Người ta thường bảo đàn bà hơn nhau ở tấm chồng… còn đàn ông thì hơn nhau ở gì nhỉ.
Hồi còn trẻ, tôi từng nghĩ người ta yêu nhau bằng cảm xúc. Chỉ cần đủ thương thì sẽ ở lại. Sau này mới hiểu… cảm xúc có thể làm người ta rung động, nhưng thứ giữ được một mối quan hệ đi qua năm tháng lại là nhân cách của người đàn ông. Điều làm người phụ nữ mềm lòng thật ra kg phải là một người đàn ông quá giỏi hay quá hào nhoáng. Mà là cảm giác… mình được yên khi ở cạnh họ. Có những người bước vào đời như pháo hoa. Rực rỡ thật, nhưng tàn cũng rất nhanh. Cũng có những người lại giống một cái cây già trong mưa, đứng lặng thôi, mà tự nhiên khiến lòng mình muốn dựa vào. Đàn ông hơn nhau… có lẽ nằm ở cách họ yêu người phụ nữ của mình. Kg phải yêu bằng những lời đẹp lúc cảm xúc còn nhiều, mà là cách họ khiến người bên cạnh được yên lòng qua năm tháng. Có những người ở cạnh mình mỗi ngày, nhưng cảm giác lại xa xôi đến mức người phụ nữ phải tự học cách mạnh mẽ một mình. Cũng có những người chỉ cần bước vào nhà, đặt chìa khóa xuống bàn, cả không gian tự nhiên nhẹ đi như vừa có ai khép lại cơn gió lạnh ngoài cửa. Một người đàn ông tử tế sẽ kg để người phụ nữ của mình phải sống trong cảm giác thấp thỏm. Kg để cô ấy thức giữa đêm với cảm giác cô đơn dù người nằm bên cạnh vẫn còn đó. Mà dù ở bất cứ nơi đâu, dù xa nửa vòng địa cầu… cô ấy vẫn cảm nhận được tình yêu ấy trong từng nhịp tim của mình. Sự chung thủy thật ra kg bắt đầu từ những điều lớn lao. Nó nằm trong những chuyện rất nhỏ. Là biết giữ khoảng cách với những gì có thể làm người mình thương tổn thương. Là hiểu rằng có những ranh giới, một khi bước qua rồi, sẽ để lại những vết nứt rất khó lành. Tôi nghĩ, thứ làm nên bản lĩnh của một người đàn ông kg phải là họ khiến bao nhiêu người ngước nhìn, chinh phục được bao nhiêu ánh mắt khát khao… mà là sau lưng họ, người phụ nữ của mình có được sống trong bình yên hay kg. Ở cách họ giữ sự tử tế sau những va đập của cuộc đời. Ở cách họ bước qua rất nhiều thứ mà vẫn còn đủ dịu dàng với người bên cạnh. Có những người càng nhiều trải nghiệm càng trở nên lạnh. Nhưng cũng có những người… sau tất cả, vẫn giữ được sự dịu dàng trong ánh mắt khi nhận bình nước chanh từ tay con gái nhỏ, vẫn kiên nhẫn lắng nghe lời dặn dò của "bà cụ non" ấy như thể đó là điều quan trọng nhất của buổi sáng. Đến một độ tuổi nào đó, người ta kg còn cần một tình yêu quá dữ dội nữa. Chỉ cần một người mà khi đứng cạnh, mình kg phải gồng lên. Một người giống như mặt biển mùa đông — nhìn tưởng lạnh, nhưng bên dưới lại giữ một dòng nước rất sâu và rất ấm. Có những hôm trời London mưa rỉ rả cả ngày, căn nhà im lặng đến mức nghe được cả tiếng nước chạm vào khung cửa kính. Tay cầm ly trà đã nguội đi một nửa, nhìn người đàn ông mình thương cúi đầu sửa lại tấm chăn cho con bé đang ngủ quên trên sofa… tự nhiên thấy cuộc đời sau rất nhiều vòng quanh, cuối cùng cũng chỉ cần như vậy. Có những người càng thành công lại càng khiến người bên cạnh bất an. Nhưng cũng có những người đi qua đủ mọi cám dỗ của cuộc đời, ánh mắt khi quay về nhà vẫn dịu xuống khi nhìn vợ con, ăn một bữa cơm yên ổn, nghe tiếng người mình thương nói chuyện trong căn nhà có ánh đèn vàng và tiếng mưa ngoài cửa sổ. Lúc vô tình buông thõng một câu, "Đã quen ăn cơm ở nhà rồi… ăn ngoài tự nhiên thấy khó nuốt. Người khác nấu, vị cũng kg quen." Có lẽ tình cảm sâu nhất thường là như vậy. Lặng lẽ thôi… nhưng lại ở đó rất lâu. Đi vào thói quen, vào những điều rất nhỏ, đến mức sau này gặp bao nhiêu người khác… vẫn thấy thiếu một mùi vị quen thuộc nào đó. Kiểu đàn ông đó… kg cần quá nhiều lời để chứng minh mình yêu. Ra ngoài được bao nhiêu người nể… nhiều khi cũng kg quan trọng bằng lúc mình đi qua những ngày khó khăn nhất, vẫn còn bao nhiêu người muốn ở lại bên mình. Tuổi tác có lẽ chỉ làm tóc bạc đi, chỉ có sóng gió mới dạy con người ta cách trưởng thành. Có người tuổi còn rất trẻ mà ánh mắt đã điềm tĩnh như thể từng bước qua nhiều giông gió, lại có người tóc đã pha sương mà tâm hồn vẫn chông chênh như một đứa trẻ. Cuộc đời rất dài, hào quang rồi cũng sẽ tàn phai. Chỉ có nhân cách là thứ ở lại lâu nhất. Và có lẽ, điều hơn thua bền vững nhất của một đời đàn ông chưa bao giờ nằm ở việc họ đứng cao đến đâu. Mà là sau tất cả những gì cuộc đời lấy đi khỏi họ, họ còn giữ lại được bao nhiêu bình yên cho người phụ nữ của mình. Lanney, ngày chớm hạ 2026
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không” An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi. -CT- 願得一心人, 白頭不相離.
2026-05-17, 01:10 PM
Có những con người rời khỏi quê hương…
Nhưng quê hương chưa bao giờ rời khỏi họ. 😢 In Memory of the Vietnamese Boat People Sau này người ta sẽ gọi họ bằng nhiều cái tên. Thuyền nhân. Kẻ vượt biên. Người lưu vong. Nhưng rất ít ai nhắc rằng, trước cái đêm bước xuống con thuyền ấy, họ từng chỉ là những con người bình thường. Có một mái nhà để về. Có mẹ ngồi đợi cơm khuya. Có người yêu đứng bên hiên tóc bay trong gió. Có những con đường đi hoài cũng thuộc. Có tiếng rao đêm. Có mùi nước mưa trên phố cũ. Có một quê hương tưởng sẽ gắn với mình đến hết đời. Rồi chỉ trong vài năm ngắn ngủi, mọi thứ bỗng trở thành điều kg thể giữ. Người ta ra đi kg phải vì muốn rời bỏ quê hương. Người ta ra đi… vì có những lúc, ở lại còn đau hơn cả chết. Đêm đó, biển rất lạnh. Những con sóng đen như muốn nuốt chửng tất cả. Phía sau lưng là đất mẹ đang chìm dần vào bóng tối. Phía trước mặt là khoảng trời mù mịt mà kg ai biết mình có sống tới bình minh hay kg. Có người ôm theo một tấm hình cũ. Có người mang theo vài món nữ trang cuối cùng. Có người lên thuyền với hai bàn tay trắng. Và cũng có những người, mang theo cả một trái tim tan nát. Điều đau nhất chưa bao giờ là biển dữ. Mà là khoảnh khắc con thuyền rời bến… và họ hiểu rằng, từ giây phút ấy, mình đã trở thành người kg còn quê hương để quay về. Đêm Chôn Dầu Vượt Biển Sáng tác: Châu Đình An Trình bày: Lanney Model: Lanney Script & Background music: Lanney & AI Artwork and Video editing: Lanney & AI © 2026 [Lanney]. All rights reserved.
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không” An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi. -CT- 願得一心人, 白頭不相離.
4 hours ago
(2026-05-17, 01:10 PM)Lục Tuyết Kỳ Wrote: Có những con người rời khỏi quê hương… Hay lắm Kỳ. |
|
« Next Oldest | Next Newest »
|