Lục Sơn Thanh Khê
Có những buổi chiều khiến người ta ngồi yên rất lâu, chỉ để lắng nghe tiếng lòng mình hòa vào nhịp mưa ngoài cửa sổ và những điều kg cần gọi tên...

London hôm nay âm u cả ngày, mưa nhẹ lất phất chỉ đủ làm nhòe khung kính và phủ lên thành phố một làn sương mỏng. Trong nhà, hương trà quyện cùng giai điệu ballad thập niên 60s, chậm, mượt, giọng hát ấm như hơi thở người xưa. Âm thanh trôi qua kg vội, chỉ có tiếng đàn và khoảng lặng giữa hai note nhạc. Note lặng đó để mình nghe được chính mình.

Hai bố con ngồi ở bàn trong family room, đang xây một ngọn volcano cho science project của tiểu công chúa. Mùi màu, mùi keo và tiếng cười trong trẻo của con khiến căn phòng thêm ấm. Bé ở cái tuổi mà trí tưởng tượng còn bay bổng, đôi mắt sáng lúc nào cũng long lanh khi Papa chỉ cho cách trộn dung nham giả. Anh cúi xuống chỉnh lại miệng núi lửa, con cười, bàn tay nhỏ xíu vẽ thêm vệt đỏ mới.

Tôi ngồi trên sofa cạnh cửa sổ, ly trà ấm trong tay, lòng chậm lại, man mác qua lớp sương mờ khi bản nhạc chạm đúng note khiến tim mình buông một hơi thật nhẹ... cùng trôi qua giai điệu cũ.

Câu chuyện tình buồn của Hà Siêu Quỳnh và Trần Bách Cường vẫn lãng vãng đâu đó trong dòng cảm xúc.

Cô là ái nữ của một đế chế, lớn lên trong thế giới nơi mọi thứ đều được sắp đặt. Ai cũng thấy cô mạnh mẽ, sắc sảo, nhưng ít ai biết bên trong là một tâm hồn mong manh, chỉ muốn được yêu bình thường như bao người khác. Còn anh, chàng ca sĩ Hong Kong của thập niên 80, giọng hát buồn như buổi chiều sắp tắt nắng. Khi anh cất giọng, người ta nghe thấy trong đó có cả ánh sáng lẫn bóng tối, có thương và có tiếc.

Họ gặp nhau khi tuổi còn xanh, cái tuổi mà trái tim tin rằng chỉ cần yêu là đủ. Kg ồn ào, kg hứa hẹn, chỉ có vài khoảnh khắc nhỏ như một cái tựa vai, một ánh nhìn, một đôi bông tai ngọc trai anh tặng cô dịp đầu năm. Nhưng đôi khi, chính những điều nhỏ bé đó lại sống lâu hơn mọi lời thề.

Rồi đời chia họ thành hai nửa khác nhau.

Cô bước vào cuộc hôn nhân vì trách nhiệm, anh lặng lẽ đứng lại, giữ nỗi buồn cho riêng mình.

Album cuối anh phát hành mang tên Chỉ Vì Yêu Em nghe như một hơi thở dài hơn là một bài hát. Kg bi luỵ, kg oán trách, mà chỉ là sự chấp nhận dịu dàng.

Anh ra đi trong lặng lẽ khi mới tuổi 35.

Ngày tiễn anh, cô đến, kg nói cũng kg khóc, chỉ đeo lại đôi bông tai ngọc trai năm nào. Đôi mắt nhìn xuống, nhưng ai cũng biết có những điều cô chưa từng buông.

Một mối tình kg trọn vẹn, nhưng đẹp đến nao lòng.
Cái đẹp của một tình yêu đôi khi nằm ở chỗ nó kg trọn vẹn, vì nếu đủ, nó sẽ mất đi phần dư âm khiến người ta nhớ mãi kg quên.

Tôi ngẩng lên. Anh cũng ngước nhìn tôi, nụ cười ấm áp quen thuộc chỉ dành cho tôi.  Giữa chúng tôi kg cần lời, chỉ một ánh nhìn cũng đủ để hiểu.  

Anh đặt tay lên đầu con, xoa nhẹ. Con cười khanh khách, chỉ vào ngọn núi nhỏ đang phun khói, tự hào khoe “Mummy, look! It works!”

Anh bật cười, giọng trầm và ấm. Tôi nhìn hai người họ, trong lòng dâng lên một cảm giác khó gọi tên. Ngoài kia, London vẫn mưa, những giọt mưa rơi đều như nhịp điệu chậm của bản ballad đang hát đến đoạn cuối.

Mùi trà, tiếng nhạc, tiếng cười hòa vào nhau, thành một khoảnh khắc nhỏ nhưng đủ khiến lòng tôi yên. Kg phải vì điều gì to lớn, mà vì mọi thứ đều đang ở đây.

Tôi chợt nghĩ, hạnh phúc thật ra kg ồn ào. Nó nằm ở những buổi chiều như thế này, khi người ta còn được nhìn thấy người mình thương, còn nghe tiếng con cười và thấy tim mình rung lên rất khẽ trong tiếng nhạc xưa.

Vì cuộc đời, dù có bao lần đổi sắc, vẫn dành cho mình những khoảnh khắc nhỏ để hiểu rằng, may mắn thật sự kg nằm ở chỗ mình có nhiều, mà ở chỗ mình biết mình đang có gì.

Có lẽ, đời đã dạy tôi đủ để biết rằng, điều quý giá nhất kg nằm ở những câu chuyện cổ tích, mà ở khoảnh khắc thật, nơi tình yêu hiện hữu trong những điều giản dị, một nụ cười, một bàn tay, trong chiều mưa lặng lẽ.

Ở đây kg có lễ Tạ Ơn, nhưng trong lòng tôi vẫn thấy biết ơn.

Biết ơn cho những điều đã qua, những người đã đến, có những bài nhạc cũ, nghe con cười... và nơi anh nhìn tôi bằng ánh mắt khiến tim lỡ một nhịp.

Hạnh phúc chỉ là thế, một playlist nhạc xưa, một tách trà ấm và cảm giác rằng cuộc đời này qua đôi mắt của tình yêu... vẫn luôn rất đẹp.

LTK, xứ sương mù một chiều thu, 2025



Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
[-] The following 1 user Likes Lục Tuyết Kỳ's post:
  • JayM
Reply
London đã lạnh hơn, chỉ một màu xam xám man mác buồn của mùa thu như tiếng thở rất khẽ mà nàng thu buông lơi bên bệ cửa sổ. Ánh sáng trong nhà vì vậy mà cũng dịu đi, như tấm khăn mỏng phủ lên một buổi chiều đang tự ru mình vào tĩnh lặng. Hơi nước từ nồi phở gà quyện với hương gừng và quế làm gian bếp thêm ấm.

Tay vừa xé gà vừa liếc nhìn cái pamphlet Shen Yun trên counter. Chỉ một thoáng thôi mà hồn mình đã trôi về một buổi chiều trong tiềm thức, gần như chạm vào hôm qua.

Buổi tối sinh nhật trước khi tôi từ giã biệt danh Cốc Chủ Tuyệt Tình Cốc để bước vào chương sách mới của đời mình, phu nhân của NC.

Hôm đó trời Dallas cũng có ánh chiều giống như hôm nay, màu nắng cuối ngày nghiêng xuống nhẹ như lòng người đang chờ một điều chưa được gọi tên. Anh kg nói trước điều gì, cũng kg hé lộ kế hoạch, chỉ bảo “tối nay anh đưa em đi” giọng bình thản và ánh nhìn ấm áp đủ làm tim tôi khẽ lạc nhịp.

Anh trong vest đen lịch lãm, còn tôi xúng xính trong cocktail dress đã lâu kg đụng tới. Váy lụa mang sắc trắng pha xanh của biển, mềm mại làm mỗi bước đi tạo thành một làn sóng nhỏ, chạm xuống chân rồi hòa vào ánh chiều như nước tan trong nắng. Gió Dallas nghịch nhẹ, hất vạt váy chạm vào chân như lời trêu đùa của trời đất.

Xe lăn bánh qua những con đường miên man vạt nắng chiều. Bóng hoàng hôn phản chiếu trên mặt kính tạo thành lớp màu mỏng phủ lên khoảnh khắc đang lặng lẽ tự khắc vào tim mình.

Khi ánh đèn trong rạp hạ xuống, sân khấu mở ra như một cánh cửa dẫn vào một thế giới khác. Khói nhẹ trườn dưới chân vũ công, sắc pastel xoay thành những vòng lụa mềm mại. Những câu chuyện thiện ác nhân quả hiện lên qua những điệu múa, kg cần đến lời. Có tiết mục khiến lòng tôi lặng đi, có đoạn làm tôi nổi da gà, và cũng có khoảnh khắc khiến tôi nghiêng đầu nhìn sang anh chỉ để chắc rằng sự choáng ngợp ấy đang được chia sẻ cùng người bên cạnh.

Tiếng trống lúc trầm lúc dồn, mỗi khi vang lên sân khấu lại sáng lên như một cõi khác. Giữa những nhịp trống ấy là tiếng sáo trúc thoáng qua như gió, âm tỳ bà nảy lên từng hạt thanh mảnh, và tiếng đàn tranh khẽ rung như sợi tơ nước.  Một vòng xoay váy nhẹ như cánh sen rơi xuống mặt hồ. Một nhịp tay mở ra, một bước chân đặt xuống… cũng đủ lay vào cảm xúc, như đánh thức những điều xinh đẹp mà cuộc sống bận rộn dễ khiến người ta quên mất.

Tôi nhớ một đoạn kể về thiện và ác.
Sân khấu mở ra như một ngôi làng nhỏ. Mọi thứ bắt đầu bằng những nhịp múa rất đời thường. Người nông dân gánh nước, đứa trẻ chạy vụt qua, sự bình yên giản dị như buổi sáng quê nhà. Rồi sự yên bình ấy bị xé toạc khi nhóm lính tràn vào. Kg cần tiếng súng, chỉ cần cách họ bước xuống sân khấu, dáng tay nặng, bước chân gấp, là bóng tối đã hiện lên.

Khoảnh khắc cô gái trẻ ngã xuống...
Kg một câu thoại, chỉ là vòng xoay chậm, cánh tay buông nhẹ như chiếc lá cuối mùa. Một hình ảnh đẹp đến mức khiến người ta thấy đau xót. Và trong cái đẹp ấy, ai cũng hiểu đó kg chỉ là nhân vật trên sân khấu mà là sự mong manh của điều thiện giữa đời.

Khi mọi thứ bị dồn đến tận cùng, từ phía sau những dáng người bước ra trong ánh sáng mềm dịu. Họ kg đối đầu bằng bạo lực mà họ chỉ đứng thẳng hơn, tay mở rộng hơn, từng nhịp múa như được nâng lên bởi một sức mạnh yên lành. Khi họ tiến về phía trước, cả sân khấu như được nâng theo. Người xem hiểu rằng điều thiện kg mạnh vì cứng rắn mà vì trái tim con người biết cách đứng vững trong những lúc tưởng chừng muốn buông.

Những người tưởng đã ngã đứng lên lại, chậm mà kiên định, như muốn nói rằng ánh sáng có thể đến muộn nhưng nó luôn tìm được đường trở về. Cả rạp bỗng lặng đi theo một cách rất kỳ lạ, kg phải nghẹn ngào mà như được chạm vào phần sâu nhất bên trong mỗi người. Cái đẹp, cái đúng, cái thiêng liêng dù mong manh vẫn tìm được lối quay về.

Tôi còn nhớ một câu chuyện khác, về niềm tin và sự can đảm.
Một nhân vật bị cuốn vào hỗn loạn giữa đời thường và thế lực bạo tàn. Khi cô gần như gục hẳn, sân khấu mở rộng ra và một phiên bản mạnh mẽ hơn của cô xuất hiện.  Kg phải thần tiên, cũng kg phải phép màu mà là phần kiên cường nhất bên trong con người khi họ sắp buông xuôi. Dáng ấy bước tới đặt tay lên vai cô rồi tan vào nhau như hòa làm một. Ngay lập tức, mọi nét múa của cô thay đổi hẳn. Cao hơn, vững hơn và sáng hơn. Như thể khi tìm lại được niềm tin, con người tự nhiên vượt ra khỏi giới hạn của chính mình.

Lúc xem, người ta kg quan tâm đây là tiết mục thứ mấy mà người ta chỉ cảm...
Một thoáng rất nhẹ nhưng sâu thẳm, như một điều gì đó chảy vào lòng để rồi soi lại chính mình.

Ngồi cạnh anh giữa ánh sáng mờ ấy, tôi nhớ bàn tay mình được anh nắm rất nhẹ. Chỉ một cái chạm bình yên nhưng đủ để biết rằng đoạn đường độc hành của mình đã khép và trái tim đã tìm được nơi muốn dừng lại.

Ánh đèn sân khấu rồi sẽ tắt, màn nhung rồi cũng khép nhưng có những giây lặng như vệt sáng nằm lại trong tâm trí để nhắc rằng dù cuộc sống có hỗn độn ồn ào đến đâu, bên trong mỗi người vẫn có một góc thật hiền. Ở nơi ấy, cái đẹp, cái đúng và điều mình chọn để tin luôn tìm được đường quay về. Bởi vậy chỉ cần nhớ đến buổi tối Dallas năm ấy là đủ hiểu vì sao giữa một chiều London lạnh hơn, trái tim vẫn ở đúng nơi nó thuộc về.

thu đến cho người người tìm nhau
cho ấm cõi lòng còn giá lạnh
hãy gần nhau, tựa vào nhau
xin giã từ quạnh hiu...


LTK - đêm thu nghe tiếng lá rơi, 2025



Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
[-] The following 1 user Likes Lục Tuyết Kỳ's post:
  • JayM
Reply
"Lòng trần còn tơ vương khanh tướng, thì đường trần mưa baу gió cuốn, còn nhiều anh ơi..."(1)

   Câu hát hay như một câu kinh…

   Có những câu hát không phải chỉ để nghe bằng tai, mà để ngấm thật sâu vào lòng, như một tách trà khuya thật đậm, qua môi, thấm vào lòng rồi làm người ta trằn trọc mãi không ngủ được. 

"Lòng trần còn tơ vương khanh tướng..."

   "Khanh tướng" là danh vọng, là quyền lực, là chức tước. 

   Khi trong lòng còn nặng công danh, còn thèm khát quyền lực, còn muốn được người tung hô, còn thích đứng trên vạn người, thì đồng nghĩa với việc tự mình bước chân vào một bàn cờ thế sự đầy hiểm nguy. Tâm còn ham muốn, thì thân còn nô lệ. Ta tự nguyện tròng vào cổ mình sợi dây tham vọng, rồi bị con ngựa đời kéo lê đi.

   "Tơ vương”, nghe mong manh, nhẹ bẫng, nhưng lại dai dẳng và trói buộc người ta chặt hơn bất cứ xiềng xích nào.

"...Thì đường trần mưa bay gió cuốn"

   Quy luật nhân quả hiện tiền ngay trong câu hát. Đã chọn con đường "khanh tướng", thì đừng mong cầu một buổi sớm mai bình yên. Bởi lẽ, “cao thụ chiêu phong”, cây càng cao thì gió càng lớn. Từ muôn đời nay, đỉnh núi danh vọng vốn dĩ rất lạnh lẽo và chênh vênh.

   "Mưa bay gió cuốn" ở đây đâu chỉ là những cơn mưa của đất trời. Đó là “mưa” của những thị phi, của những lời gièm pha sắc như dao nhọn. Đó là “gió” của sự tráo trở, của lòng người thay trắng đổi đen, của những mưu mô toan tính chốn quan trường, không thấy được bằng mắt, nhưng có thể quật ngã người. 

   Khi trong tay đang nắm quyền lực, ta có tất cả, nhưng sẽ mất đi giấc ngủ ngon. Ta phải học cách đi trong giông bão với khuôn mặt điềm nhiên, nhưng trong lòng đầy những lo sợ mất mát.

   Chúng ta thường chỉ nhìn thấy ánh hào quang rực rỡ khi ai đó thành công, nhưng mấy ai thấu được những đêm trường "mưa bay gió cuốn" mà họ phải đơn độc gánh chịu? 

   Chiếc áo gấm càng rực rỡ, thì những vết bùn bắn lên nó càng hiện rõ.

"Còn nhiều anh ơi..."

   Bốn chữ này như một cái lắc đầu thật buồn của người đã đi qua những bể dâu. "Còn nhiều" nghĩa là sự khổ ải của kiếp mưu cầu danh lợi là vô tận. Hết cơn bão này sẽ đến cơn giông khác. Hết đối thủ này sẽ đến kẻ thù kia. Tham vọng như nước biển, càng uống càng khát. Cái hố thẳm của dục vọng không bao giờ lấp đầy.

   Đừng trách đời mình quá nhiều "mưa bay gió cuốn", hãy tự hỏi lòng mình sao vẫn chưa dứt được "tơ vương". Chỉ khi nào nhìn chiếc ấn kiếm quyền uy cũng bình thường như sỏi đá ven đường, nghe lời tụng ca cũng thoảng qua như gió, thì khi ấy, dù ngoài kia trời có bão giông, trong lòng mình vẫn là một ngày nắng đẹp.

   Nếu hôm nay chưa buông được giấc mộng "khanh tướng", thì ngày mai vẫn còn phải lạnh run người dưới những cơn mưa đường trần.

   Cái giá của chiếc áo gấm vinh hoa chính là những cơn mưa bão trong lòng không bao giờ dứt.

Người ngủ an.

Vô Thường
(1) CHIỀU MƯA BIÊN GIỚI, Nguyễn Văn Đông

[Image: 598350419-1280233060808471-8012201276782029217-n.jpg]
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
[-] The following 2 users Like Lục Tuyết Kỳ's post:
  • JayM, TTTT
Reply
Mến chúc Kỳ và gia đình có mùa Lễ thật vui, thật hạnh phúc và an bình. ✨✨✨🥂

Ps: Vì không biết ngày Lễ GS bên đây có trùng với ngày Lễ bên nớ không nên 4T mới dùng chữ "mùa" thay cho ngày Lễ Giáng Sinh nha. Grinning-face-with-smiling-eyes4
                                                                                   
Reply
Chúc Kỳ lễ Giáng Sinh đầy hồng ân và hạnh phúc bên người thương.  Tặng Kỳ đoá hoa Iceberg rose sống sót qua đợt lạnh giá băng vừa rồi; nàng mau bình phục nhé.  Hug Heavy-black-heart4

[Image: 20251227Ky155202.jpg]
Reply
(2025-12-22, 12:44 AM)Lục Tuyết Kỳ Wrote: Hug 

Sáng nay Kỳ surgery cái chân đang chờ vào prep.  Ghé vào ôm chúc nàng một Giáng Sinh an lành ấm áp bên người thương.   Hug Heavy-black-heart4

Giờ mới đọc thấy cái này.
Hy vọng cái chân của trò cưng đã khỏe lại để sẵn sàng đá giò lái mấy con lừa ngoan cố và những tên vc ngoan cường hihi  Rolling-on-the-floor-laughing4   Wink  .

Chúc Kỳ Tulip4 và tiểu công chúa Heavy-black-heart4 cùng "người bóp chân"  Cheer Wink một năm mới an lành mạnh khỏe.
[-] The following 3 users Like phai's post:
  • JayM, Lục Tuyết Kỳ, vô_danh
Reply
happy new year bạch y
chân okay chưa ?
[-] The following 1 user Likes vô_danh's post:
  • Lục Tuyết Kỳ
Reply
(2025-12-27, 07:05 PM)JayM Wrote: Chúc Kỳ lễ Giáng Sinh đầy hồng ân và hạnh phúc bên người thương.  Tặng Kỳ đoá hoa Iceberg rose sống sót qua đợt lạnh giá băng vừa rồi; nàng mau bình phục nhé.  Hug 

Thank you for đoá hoa xinh đẹp.   Heavy-black-heart4  

Hug Kỳ quậy quá nên bị nhốt, còn một chân kia đang bị hăm he.   Lol

(2025-12-30, 09:07 PM)phai Wrote: Giờ mới đọc thấy cái này.
Hy vọng cái chân của trò cưng đã khỏe lại để sẵn sàng đá giò lái mấy con lừa ngoan cố và những tên vc ngoan cường hihi       .

Chúc Kỳ  và tiểu công chúa Heavy-black-heart4cùng "người bóp chân"  một năm mới an lành mạnh khỏe.

Dạ cám ơn thầy cưng.  Heavy-black-heart4

Chưa Tết nên trò chưa bị muộn chúc Tết thầy cưng.    Biggrin

Chúc thầy cưng lúc nào cũng tươi như hoa dù tuyết lạnh tê tái.   Tulip4  

(2026-01-03, 06:57 PM)vô_danh Wrote: happy new year bạch y
chân okay chưa ?

Dạ cám ơn sư huynh, Happy New Year.  Heavy-black-heart4

6 tháng in a boot no walking and no standing is not FUN!!  Biggrin
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
[-] The following 2 users Like Lục Tuyết Kỳ's post:
  • JayM, vô_danh
Reply
Thấy trò về lại VB và đã góp thêm những nụ cười dù sức khoẻ chưa chăm phần chăm.

Mau bình phục nha Kỳ  Tulip4 Heavy-black-heart4
[-] The following 2 users Like phai's post:
  • JayM, Lục Tuyết Kỳ
Reply
(2026-01-11, 12:53 AM)Lục Tuyết Kỳ Wrote: Thank you for đoá hoa xinh đẹp.   Heavy-black-heart4  

Hug Kỳ quậy quá nên bị nhốt, còn một chân kia đang bị hăm he.   Lol


Dạ cám ơn thầy cưng.  Heavy-black-heart4

Chưa Tết nên trò chưa bị muộn chúc Tết thầy cưng.    Biggrin

Chúc thầy cưng lúc nào cũng tươi như hoa dù tuyết lạnh tê tái.   Tulip4  


Dạ cám ơn sư huynh, Happy New Year.  Heavy-black-heart4

6 tháng in a boot no walking and no standing is not FUN!!  Biggrin

Mấy hôm nay mong tin nàng, giờ yên tâm và tiếp tục cầu xin nàng mau lành.   Hug 

Cám ơn nàng cho những nụ cười với đóng về AI mặc dù đang trong thời gian phục hồi.  Sáu tháng sẽ qua mau với tiểu Công Chúa và người thương bên cạnh.    love
[-] The following 1 user Likes JayM's post:
  • Lục Tuyết Kỳ
Reply
(2026-01-11, 02:08 PM)JayM Wrote: Mấy hôm nay mong tin nàng, giờ yên tâm và tiếp tục cầu xin nàng mau lành.   Hug 

Cám ơn nàng cho những nụ cười với đóng về AI mặc dù đang trong thời gian phục hồi.  Sáu tháng sẽ qua mau với tiểu Công Chúa và người thương bên cạnh.    love

Thanks nàng thương.  Hug

Focus vô nghịch phá quên đau kg cần painkillers á nàng.   Lol
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
[-] The following 1 user Likes Lục Tuyết Kỳ's post:
  • JayM
Reply
Noel với Tết Tây vừa rồi đi ngang đời tôi như một mùa đông dài. Mười mấy ngày, đủ để thời gian chậm lại, cơ thể buộc mình phải nằm yên, và nhận ra có những điều bình thường hóa ra quý hơn mình tưởng. Có những ngày tôi nằm nhìn trần nhà sáng trắng, nghe thời gian trôi qua bằng những âm thanh rất nhỏ. Thế giới ngoài kia vẫn lướt qua, còn tôi học lại từng cảm giác của cơ thể, như một người đi chậm qua chính mình, trong những lần mở mắt ra rồi khép lại.

Trong những ngày đó, mỗi lần tôi mở mắt ra là thấy anh. Có khi anh ngồi yên, có khi chỉ kéo lại tấm chăn cho tôi, nhưng sự có mặt đó đủ làm cả căn phòng bớt lạnh. Nơi đó khi ấy kg còn là nơi của sợ hãi, chỉ là một khoảng lặng dài hơn bình thường trong bản nhạc của hai người. Anh ngồi đó như một mỏ neo, giữ cho tôi kg trôi quá xa khỏi cảm giác mình đang ở nhà, một chỗ dừng chân bất đắc dĩ của hai người đang đi chung một đoạn đường.

Có những chăm sóc kg cần lời, chỉ là sự có mặt. Như một gốc cây xanh biếc, lặng lẽ đứng đó, kg hoa, kg phô trương, nhưng rễ ăn sâu và thân vững vàng đến mức người khác chỉ cần dựa vào là đủ. Trong study của anh có một cây bonsai như vậy, chỉ một màu xanh, gốc to, thân chắc, đứng im trong phòng như một nhịp thở trầm. Tôi nghĩ đến nó nhiều trong những ngày nằm một chỗ, có lẽ vì trong lòng tôi… anh cũng giống cây ấy.

Ở một góc khác, anh hai bay về London, ôm lấy phần việc của tôi với tiểu công chúa, nhẹ tay đỡ lấy một nhịp sống đang nghiêng, để nó kg đổ ngã. Tôi nằm đó, giữa mùi thuốc mà lòng lại yên tâm. Cái cảm giác nhẹ nhàng, đủ để mình thở sâu hơn một chút.

Về nhà tĩnh dưỡng, và rồi không khí Tết cũng đang đến, kg ồn ào mà bằng những việc rất nhỏ.

Cả ngày nay mấy nam nhân nhà tôi đi lại giữa các phòng, lo clean up nhà cửa, mang đồ trang trí ra. Tiếng máy hút bụi chạy qua nền gỗ, ánh nắng chiều xuyên qua ô cửa cao, rơi lên tay vịn cầu thang bóng mịn. Trong không gian rộng ấy, những động tác nhỏ của anh lại làm tôi thấy ấm áp. Giữa căn nhà lớn, điều giữ nó lại với nhau kg phải tường hay trần, mà là bàn tay người ta chăm chút cho từng góc.

Anh hai tôi thì cổ lỗ sĩ, vẫn giữ mấy phong tục xưa. Tết phải có thịt đông trong veo như một lát của ngày cũ, bánh chưng vuông vức như mặt đất sau mưa, và nồi thịt kho trứng sẫm màu để cuốn với dưa giá, bánh tráng. Mùi hành tỏi, mùi tiêu, mùi thịt mỡ lan ra trong gian bếp, hòa vào ánh đèn vàng ấm, làm không gian vừa ấm cúng vừa rất… xưa. Anh bảo có những thứ kg nên để phai mờ hay trôi vào lãng quên. Tiếng tiểu công chúa ríu rít, thỉnh thoảng cười khanh khách khi nghe kể chuyện hồi tôi còn bé, mấy mẩu chuyện nhỏ được đem ra hong nắng như áo quần ngày Tết.

Những tờ giấy đỏ và lồng đèn nhỏ cũng được con xí phần, “Can I decorate with them, Papa?”

Hai dòng phong tục gặp nhau trong nhà, hòa lại như hai dòng nước, mỗi dòng mang theo một màu thời gian.

Anh hai nhắc, năm nay là năm Ngựa.

Chỉ vậy thôi. Như một hạt giống rơi vào đúng mảnh đất đang chờ. Tôi mở máy, dùng AI vẽ cho mình một cây bonsai hình con ngựa. Lấy cảm hứng từ cây xanh trong study của anh, nhưng con kỳ mộc của tôi thì có mai vàng trên mình. Thân gỗ già, sần sùi, mang dấu của năm tháng, nhưng gương mặt lại ung dung, vui vẻ.

Nhìn nó, tôi tự bật cười... cũng giống tôi lắm chứ. Bề ngoài là đang phải chậm lại, phải dè dặt, phải học lại từng bước. Nhưng ở đâu đó bên trong, vẫn có một con mã chưa quên đồng cỏ. Kg hoảng hốt, cũng chẳng vội, chỉ bình thản chờ ngày chân mình đủ mạnh để phi nước đại như ngày nào.

Anh hai tôi bảo, "sao trên trời N còn lấy xuống cho em, trồng cây bonsai hình con ngựa là chuyện nhỏ." Tôi quay sang nhìn anh tinh nghịch, kg chừng năm sau chàng lại cho tôi ngắm cây bonsai kg phải Kỳ Mộc cổ thụ mà là Mộc Mùi cổ thụ…  Biggrin

Sáu tháng nghe dài, nhưng thật ra cũng chỉ là một lần đổi mùa. Cây âm thầm đẩy nhựa lên cành, rễ lặng lẽ bám sâu thêm một chút để hoa chờ đúng nắng rồi nở.

Tết năm nay kg phải cái Tết tôi bận rộn nhất. Nhưng có lẽ là cái Tết tôi cảm nhận được nhiều nhất. Như cây xanh trong study, kg hoa mà vẫn đủ đầy. Như những bữa ăn cũ, nấu bằng công thức của nhiều thế hệ, vẫn làm người ta thấy mình đang thuộc về đâu đó.

Có những mùa xuân đến bằng tiếng pháo, bằng ánh đèn.

Và có những mùa xuân đến rất khẽ, chỉ bằng một nhịp thở sâu hơn trong lòng.

LTK, ngày đông, 2026



Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
[-] The following 1 user Likes Lục Tuyết Kỳ's post:
  • JayM
Reply
Cô bị mua đi bán lại bảy lần trong ba tháng. Vậy mà sau này, cô đứng trước Liên Hợp Quốc, buộc cả thế giới phải nhìn thẳng vào mắt mình, rồi trở thành người đoạt giải Nobel Hòa bình.

Câu chuyện bắt đầu ở Kocho, Iraq, ngày 3 tháng 8 năm 2014. Buổi sáng mở đầu bằng tiếng động cơ xe tải, kết thúc bằng tiếng kêu gào của một cuộc diệt chủng. Khi đó Nadia Murad mới 21 tuổi. ISIS bao vây ngôi làng. Vì là người Yazidi, một cộng đồng tôn giáo thiểu số bị gán nhãn “thờ quỷ”, gia đình cô trở thành mục tiêu.

Sự tàn bạo diễn ra có hệ thống. Những người đàn ông và các cậu bé, trong đó có sáu anh em trai của Nadia, bị dẫn ra rìa làng và xử bắn. Mẹ cô, bị cho là quá già để “xử dụng”, bị sát hại và chôn trong một ngôi mộ tập thể. Nadia cùng nhiều phụ nữ trẻ khác bị bắt cóc, bị nhét lên xe bus và đưa vào cảnh nô lệ tình dục.

Tại Mosul, cô bị đối xử như một món hàng. Một thẩm phán cấp cao của ISIS là người đầu tiên mua cô. Trong chín mươi ngày tiếp theo, cô bị trao tay bảy lần, bị đánh đập, bị dí thuốc lá đang cháy vào người, bị xâm hại lặp đi lặp lại. Khi cô cố gắng trốn thoát, cái giá phải trả là một vụ cưỡng hiếp tập thể tàn bạo cho đến khi cô bất tỉnh. Chúng đánh cô đến mức cô kg thể đi lại. Mục tiêu của chúng là bẻ gãy ý chí, nhưng Nadia kg gục ngã.

Tháng 11 năm 2014, một cánh cửa bị bỏ quên kg khóa. Nadia lẻn ra trong đêm. Một gia đình Hồi giáo địa phương, bất chấp nguy hiểm đến tính mạng, đã che giấu và giúp cô trốn khỏi vùng kiểm soát của ISIS. Cuối cùng cô đến được trại tỵ nạn và sau đó được cấp quyền tỵ nạn tại Đức. Cô đã an toàn, có thể chọn im lặng để chữa lành, nhưng cô chọn nói ra sự thật.

Tháng 12 năm 2015, ở tuổi 22, Nadia đứng trước Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc. Vóc dáng nhỏ bé nhưng lời nói dứt khoát. Cô kể rõ những bé gái chín tuổi bị bán như gia súc, những người mẹ bị giết, cả một nền văn hóa bị xóa sổ. Lời chứng của cô khiến thế giới phải cảm nhận nỗi đau của người Yazidi. Năm 2016, Liên Hợp Quốc chính thức công nhận cuộc diệt chủng này.

Năm 2018, cô thành lập Nadia’s Initiative để tái thiết làng mạc, trường học và phòng khám tại quê hương mình, đồng thời hỗ trợ pháp lý cho các nạn nhân sống sót. Cũng năm đó, ở tuổi 25, cô trở thành người phụ nữ Iraq đầu tiên nhận giải Nobel Hòa bình. Khi đứng tại Oslo, cô nói phần thưởng duy nhất cô thực sự mong muốn là tự do cho tất cả những người vẫn còn bị giam cầm.

Ngày nay, mỗi lần kể lại câu chuyện, Nadia phải sống lại nỗi đau, nhưng cô làm điều đó vì 10,000 (mười ngàn) người Yazidi đã thiệt mạng và hàng ngàn người vẫn còn mất tích. Cô biến những vết sẹo của mình thành con đường dẫn tới công lý. Quá khứ có thể tàn nhẫn, nhưng nó kg buộc phải quyết định tương lai. Im lặng là một lựa chọn, còn sự thật là một vũ khí. Nadia kg chỉ sống sót. Cô đã chiến thắng.

Source: https://www.nobelprize.org/prizes/peace/...rad/facts/

https://www.nadiasinitiative.org/nadia-murad

[Image: 9781524760441]
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
[-] The following 1 user Likes Lục Tuyết Kỳ's post:
  • JayM
Reply