Cũng một con đường...
Tất cả những nẻo đường trên mặt đất
Nếu đi suốt đời sẽ hết...
Riêng đường trong tim
đến chết
vẫn còn dài ....
Chênh vênh
Chênh vênh một tiếng thở dài
Đường chia đôi ngả cho ai xót lòng
Chênh vênh một vệt máu hồng
Em vùi tóc xuống cho lòng anh vơi
(Biết đâu nước chảy lưng trời
Đêm đêm vẫn nhắc một người ... đi qua)
Chênh vênh tiếng hát đã xa
Có bàn chân vội bước qua nỗi buồn
Em về gió đổ ngập đường
Chênh vênh tìm lại nhớ thương thưở nào
Ru hời từng giấc chiêm bao
Câu thơ thả xuống chênh chao một chiều
Thôi...ru hết một khúc yêu
Rồi em mang cả phiêu diêu ngủ vùi....
Mấy tuần nay lui hui chọt chọt may cái giỏ xách này. Hôm nay mới xong

. Đường may hơi cong queo vì may tay - cũng như những cái giỏ đã may, vậy mới là handmade chứ

.
![[Image: IMG-20220821-211030.jpg]](https://i.ibb.co/5RBBxw7/IMG-20220821-211030.jpg)
Túi xách hiệu "VITLAI" đẹp thiệt


Mãi may tay mà khéo với đẹp quá!

X10... Nhìn cái bóp xách tay đó rất dễ thương.😍😍
Tặng tác giả và các tâm hồn thương cảm cùng mưa...
Làm quen
Em làm quen với cô đơn
Lặng câm như thể cây đờn không dây
Em làm quen với đổi thay
Ngỡ ngàng như thể vừa say rượu nồng
Em làm quen với ngóng trông
Mỏi mòn cho cả mùa đông khóc thầm
Em làm quen...đã quen dần
Bước chân qua dốc...tần ngần...phụ nhau...!!!
Trưa này trời nắng đẹp nhưng nhiệt độ lại rất dịu dàng 20 độ C, anh làm siêng tà tà đi bộ trong những con đường nhỏ để nghe ngóng chút bình yên.
Có bông hoa từ trong vườn người muốn chui ra để cho người qua đường chút sắc mầu.
![[Image: 20220901-163855.jpg]](https://i.postimg.cc/yYs0YmSs/20220901-163855.jpg)
Sài Gòn những ngày này, mưa ghé ngang thăm phố từng chiều. Em đứng nhìn mưa, hát vu vơ “Listen to the rhythm of the falling rain. Telling me just what a fool I've been. I wish that it would go and let me cry in vain and let me be alone again”
Sài Gòn chỉ có hai mùa, một mùa của tình yêu và mùa của những kẻ nhớ thương.
Cho đến ngày chia tay, khi những ràng buộc đã đứt đoạn, tôi mới nhận ra rằng thời gian qua mình chỉ “biết” mà không hề “hiểu” anh. Nhưng nếu coi cuộc tình chúng tôi như một cuốn sách, thì dù cái kết có phũ phàng đến mấy, dù tôi đã khóc không biết bao lần, thì tôi vẫn muốn đôi khi lần giở lại. Chẳng phải muốn níu kéo quá khứ hay gì đó tương tự thế, chỉ là có những thứ đã khắc quá sâu vào tim người ta, không cách nào xóa mờ được nữa. Lâu thật lâu sau đó, tôi lặng lẽ xóa hết những nick anh tạo ra chỉ để trêu tôi cười. Riêng archive tôi vẫn còn để đó, không mở ra, cũng không cần thiết xóa đi, biết rằng mọi chuyện đã chìm sâu.
Tôi không nhớ mình đã làm những gì vào ngày anh bước đi. Tôi chỉ thấy lòng thông thốc gió, và khóc một cách vô ý thức. Bất cứ điều gì gợi nhớ đến anh cũng khiến tôi muốn rơi nước mắt, dù có khi đó chỉ là một ánh nắng chiều dịu nhẹ rải trước hiên. Vì thế tôi chọn cách chạy trốn những điều quen thuộc, cầu mong thời gian đủ sức hàn gắn nỗi đau này. Và rồi mọi chuyện cũng dần trở thành quá khứ. Lâu, thật đã lâu lắm rồi, tôi không còn thấy mình trống rỗng, nhưng mỗi ký ức về anh vẫn khiến lòng tôi chùn lại, như những đám lá khô trên vỉa hè xôn xao khi người ta bước qua. Cái thứ mang tên bình yên có lẽ đã trở về, dù không ở lại dài lâu, mà chỉ như bóng nắng chạm vai rồi tan mất. Một cái chạm khẽ dịu dàng, chỉ vừa đủ để động viên tôi rằng mọi thứ đã qua.
Cơn nắng nhẹ chiều nay sao lại khiến lòng run rẩy quá… tôi biết mình vừa tỉnh một giấc mơ - một - giấc - mơ – cùng – anh – trên - biển - vắng – không - người.