2021-08-13, 08:01 PM
(2021-08-11, 09:03 PM)Sophie Wrote: [ -> ]
Here's how I feel when looking at the picture![]()
Một chiếc lá trơ trọi
Lay động theo gió trên nền tuyết
Tâm tư chợt thấm lạnh
"It is the soul that sees, and not the eyes." Descartes
(2021-08-11, 09:03 PM)Sophie Wrote: [ -> ]
Here's how I feel when looking at the picture![]()
Một chiếc lá trơ trọi
Lay động theo gió trên nền tuyết
Tâm tư chợt thấm lạnh
"It is the soul that sees, and not the eyes." Descartes
![[Image: 50851370872_1296643358_c.jpg]](https://live.staticflickr.com/65535/50851370872_1296643358_c.jpg)
![[Image: 51383410111_12446089f2_c.jpg]](https://live.staticflickr.com/65535/51383410111_12446089f2_c.jpg)
(2021-08-13, 10:25 PM)Mong manh Wrote: [ -> ]Here's how I feel when looking at the picture
Một chiếc lá trơ trọi
Lay động theo gió trên nền tuyết
Tâm tư chợt thấm lạnh
"It is the soul that sees, and not the eyes." Descartes
![[Image: 50366513017_4ed7e7aef6_c.jpg]](https://live.staticflickr.com/65535/50366513017_4ed7e7aef6_c.jpg)
(2021-08-21, 08:00 PM)anattā Wrote: [ -> ]Hôm trước anattā có vài lời cảm nghĩ về thơ HaiKu không đúng lắm. Đọc bài viết của mod XiXon và Sophie về phong cách thơ HaiKu thì anattā nắm được phần nào tôn chỉ của thể thơ này. Vậy thì tập làm thơ HaiKu cũng là tập cho mình nhìn sự sự vật vật ở đời với tinh thần khách quan, điều này sẽ đem đến những lợi lạc khi tìm hiểu về tự thân, tự tri, self-knowledge.
Nhớ ông Andre Gide có nói câu này: Hãy nhìn mọi sự mọi vật y như nó xảy ra mà đừng có mong muốn nó xảy ra theo lòng mình ao ước nó phải như thế nào.
Một hai tháng hè vừa qua, khi ra ngoài anattā tình cờ bắt gặp mấy lần cảnh những người đàn bà con gái đi cắt cỏ mướn dưới cái nắng 95-100 độ F, nóng hầm hập, nóng bức người. Sẵn dịp cho anattā ké vào đây với bạn Sophie và các bạn một bài thơ HaiKu Việt Nam :) mà mình đang tập làm.
Người phụ nữ cắt cỏ thuê
Mặt che kín trong cái nắng thiêu đốt
Đời sống lắm xót xa...
...
![[Image: 51398437206_58994bed28_c.jpg]](https://live.staticflickr.com/65535/51398437206_58994bed28_c.jpg)
![[Image: 51342762214_d9d7547886_c.jpg]](https://live.staticflickr.com/65535/51342762214_d9d7547886_c.jpg)
![[Image: 51384430250_8a13fee958_c.jpg]](https://live.staticflickr.com/65535/51384430250_8a13fee958_c.jpg)
![[Image: 51421451810_b1a0230abe_c.jpg]](https://live.staticflickr.com/65535/51421451810_b1a0230abe_c.jpg)
(2021-08-31, 07:40 PM)Sophie Wrote: [ -> ]Tâm trí cứ mãi tìm kiếm, khao khát, kỳ vọng, vương vấn, lo lắng, sầu muộn, than thở, trách móc, giận hờn…biết đến khi nào mới có được một tâm trí yên tĩnh để còn nhìn lại và quan sát chính mình...?
...
Cô gái ngồi bên hồ
Ánh mắt buồn hướng về xa xăm
Tâm tư chợt trĩu nặng
[Xóa bớt hình :)...]
(2021-09-12, 07:46 PM)anattā Wrote: [ -> ]Hi Sophie,
Đọc câu tự hỏi của bạn Sophie đã hơn một tuần qua, lúc đó định góp đôi lời, nhưng hôm nay anattā xin được chia sẻ với Sophie về dòng nghi vấn trên.
Đôi khi ta bị những phiền muộn, lo lắng, nóng giận, hay nỗi niềm mong mỏi gì đó chiếm cứ tâm tư nặng nề khiến mình muốn tìm những giây phút yên lặng trong nội tâm của mình thật là gian khó. Vì những nỗi niềm đó thỉnh thoảng nó mạnh mẽ quá, cuốn phăng mình đi. Rồi mình tìm những phương tiện hay giải trí gì đó để tạm thời tìm quên đi, hay chôn vùi mình vào đó. “Tư tưởng của mình nó được tích tụ hằng triệu năm, nên cái đà, cái năng lực của nó vô cùng mạnh mẽ” (*). Mà nó chính là mình, cái tôi của mình thì có thể làm gì được với nó. Vì thế những bậc thiện trí — như K chẳng hạn — mới khuyên chúng ta surrender với nó, và quán sát nó một cách khách quan vô tư, đừng đồng hóa mình với nó. Nhưng mà nhiều khi nó nổi lên mãnh liệt quá thì mình bất lực. Những lúc bất lực như thế thì ta phải làm gì đây để tìm chút yên bình cho tâm hồn để rồi lúc nào đó thuận tiện thì tập quan sát nó sau. Theo anattā thì khi đó mình tạm thời uyển chuyển dùng "định" năm ba phút, tức là tập trung trên một đối tượng bất động, fixed object. Đối tượng của "quán hoặc quan sát" thì động, còn với "định" là bất động. K thì chỉ nói về quán, vì với ông định không đưa đến sự tự do tự tại hoàn toàn.
[...]
(*) It is the repetitive mechanism of thought that is wearing you out. So, what is it that you can do about it? (…) Not one thing. It's too strong: it has the momentum of millions of years. You are totally helpless, and you cannot be conscious of that helplessness. (U.G)
Bài này của UG, anattā đã có đăng ở post cuối cùng của thread Tánh Tự Nhiên, trong phòng Tìm Hiểu Tôn Giáo của VB.
![[Image: 51470554137_a42f1fe993_c.jpg]](https://live.staticflickr.com/65535/51470554137_a42f1fe993_c.jpg)
![[Image: 51471564133_6929e9f749_c.jpg]](https://live.staticflickr.com/65535/51471564133_6929e9f749_c.jpg)
![[Image: 51481785835_d5ec55bc9a_c.jpg]](https://live.staticflickr.com/65535/51481785835_d5ec55bc9a_c.jpg)
![[Image: 51485837880_1f06bc771b_c.jpg]](https://live.staticflickr.com/65535/51485837880_1f06bc771b_c.jpg)