Chuyện nước Mỹ!!
Muội xin chia buồn với mấy sư huynh xứ "Cà", lại thua mấy anh cowboys của muội nữa rồi.   Biggrin Heavy-black-heart4


[Image: IMG-0503.jpg]

[Image: IMG-0507.jpg]

Mấy sư thúc bá Bắc Nguyên gọi đây là effect của "Carney curse".   Lol

The Trump effect is doing quite well despite haters and TDS bullsh!t. 

My love UK is "ngáp ngáp" is con cá hấp.   Lol


[Image: 642288141-122249340110084090-5448026450700858917-n.jpg]

[Image: IMG-0506.jpg]

 To top it off, The American flag was raised at the U.S. Embassy in Caracas on Saturday for the first time since 2019,  “exactly seven years after it was lowered,” the U.S. Embassy team announced.

“A new era for U.S.-Venezuela relations has begun.”

[Image: 652917768-1337767248213134-4657558920513765562-n.jpg]

"Make Cuba Great Again" patriots STAND UP to pro-communist and pro-Iran instigators in Chile

Latin America is going full Donald Trump mode!

[Image: 651405674-1519295599768976-3063910822264951256-n.jpg]
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
Reply
Mấy người đẹp cứ bắt tay với TT Trump thế này làm cho mấy gã mặc váy kia chắc kg còn quần để đội nữa rồi.   Lol

Japan to join Trump's Golden Dome

The core of the plan involves Japan joining the U.S. in building a satellite network to detect missiles heading toward the U.S. mainland and jointly developing and producing advanced intercept missiles to counter hypersonic weapons under development by China and Russia. 

https://www.chosun.com/english/world-en/...UW5WV343Q/
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
Reply
(2026-03-13, 05:38 PM)Lục Tuyết Kỳ Wrote: Chèng, nhóc hợp với cô L à nhe.  Cưng quá…. 😍😆

Thì đó.  Heavy-black-heart4  Lúc còn trẻ người non dạ, cậu con rất thờ ơ, lãnh đạm về những đoạn đường hoả ngục cộng sản mà gia đình đã phải trải qua.  Nhưng rồi cũng có ngày cậu ấy tự học cho bản thân.  

Giờ thì "I can imagine what you and the family went through with the VC, mẹ, seeing how wherever communism exists,  it turns everything into hell."
Reply
(2026-03-14, 07:05 PM)JayM Wrote: Thì đó.  Heavy-black-heart4  Lúc còn trẻ người non dạ, cậu con rất thờ ơ, lãnh đạm về những đoạn đường hoả ngục cộng sản mà gia đình đã phải trải qua.  Nhưng rồi cũng có ngày cậu ấy tự học cho bản thân.  

Giờ thì "I can imagine what you and the family went through with the VC, mẹ, seeing how wherever communism exists,  it turns everything into hell."

Thương chưa kìa.  GenZ vẫn còn hy vọng.   Tulip4 Clap

Thank you for being an incredible mom.   Heavy-black-heart4
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
Reply
Tôi lại kể tiếp một câu chuyện về một người phụ nữ mà con đường của cô không hề dễ dàng, nhưng lại khiến nhiều người phải suy nghĩ, đó là cô Tulsi Gabbard.

Tulsi sinh ra ở một nơi rất đẹp của nước Mỹ tiểu bang Hawaii. Gia đình cô không giàu sang quyền lực gì. Cha cô hoạt động chính trị địa phương, còn mẹ cô dạy con cái về đạo đức, sự kỷ luật và trách nhiệm với xã hội. Ngay từ nhỏ, Tulsi đã được dạy một điều rất đơn giản nhưng rất khó làm: Nếu đã yêu đất nước này, thì phải sẵn sàng phục vụ nó. Có lẽ vì vậy mà mới 21 tuổi, Tulsi đã trở thành một trong những nghị sĩ trẻ nhất trong lịch sử của bang Hawaii.

Nhưng điều khiến nhiều người nể phục hơn là:

khi nước Mỹ bước vào chiến tranh sau sự kiện September 11 attacks, Tulsi không chỉ ngồi trong văn phòng chính trị. Cô tình nguyện gia nhập quân đội. Tulsi trở thành sĩ quan của Hawaii Army National Guard, và đã hai lần được điều động sang Trung Đông, phục vụ tại Iraq và Kuwait. Cô là một người lính thật sự. Cô đã nhìn thấy chiến tranh. Nhìn thấy những người lính trẻ hy sinh, và cũng nhìn thấy cái giá thật sự của những quyết định chính trị ở Washington.

Sau khi trở về, Tulsi bước vào chính trường quốc gia. Cô được bầu vào United States Congress với tư cách là đảng viên của Democratic Party (Đảng Dân Chủ). Nhưng Tulsi không phải kiểu chính trị gia nói điều người ta muốn nghe.

Cô thường nói điều mà lương tâm mình thấy đúng. Cô phản đối nhiều cuộc chiến tranh mà cô cho rằng chỉ khiến người lính Mỹ phải trả giá.

Cô chỉ trích hệ thống chính trị khi nó bị chi phối bởi quyền lực và tiền bạc. Chính vì vậy, con đường của Tulsi trong đảng Dân Chủ ngày càng khó khăn. Cuối cùng, cô quyết định rời khỏi đảng mà mình từng phục vụ. Cô nghĩ nước Mỹ phải quan trọng hơn bất kỳ đảng phái nào.

Những năm gần đây, nhiều người ngạc nhiên khi thấy Tulsi đứng gần hơn với bác Trump.

Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy một điểm chung giữa hai con người rất khác nhau này.

Họ đều sẵn sàng chống lại hệ thống khi họ tin rằng hệ thống đang sai.

Tulsi không phải là người dễ bị điều khiển.

Cô từng tranh luận rất mạnh mẽ với nhiều chính trị gia lớn. Nhưng khi cô tin rằng một chính sách nào đó có lợi cho nước Mỹ, cô sẽ ủng hộ nó, bất kể nó đến từ đảng nào.

Điều khiến nhiều phụ nữ Mỹ cảm thấy hy vọng ở Tulsi không chỉ là chính trị mà là hình ảnh của một người phụ nữ mạnh mẽ nhưng rất bình tĩnh.
Không cần phải la hét hay hạ thấp người khác.

Cô bước đi với sự tự tin của một người đã từng mặc quân phục, từng ra chiến trường và từng đối diện với sự thật của cuộc sống.

Tulsi cho thấy rằng:

Một người phụ nữ có thể vừa dịu dàng, vừa kiên định, vừa dũng cảm đứng lên khi điều đó là cần thiết. 

Ở nước Mỹ hôm nay, chính trị chia rẽ rất nhiều thứ. Nhưng câu chuyện của Tulsi Gabbard nhắc chúng ta một điều: Đôi khi lòng yêu nước không nằm ở việc bạn thuộc đảng nào.

Nó nằm ở việc các bạn có dám đứng lên vì điều đúng hay không. Và có lẽ vì vậy, rất nhiều người kể cả những người từng không biết cô là ai bây giờ bắt đầu nhìn Tulsi với sự tôn trọng.

Một người phụ nữ đã đi từ một cô gái trẻ ở Hawaii, trở thành người lính, rồi một chính trị gia dám nói thật.

Trong một thời đại mà nhiều người chỉ tìm quyền lực. Tulsi thì chọn phục vụ. Và đôi khi, chính những con người như vậy mới là điều làm cho nước Mỹ vẫn còn hy vọng. 

By: Long Tran

[Image: 650324180-26508361762100989-3360648126686218568-n.jpg]
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
Reply
M. A. Rothman là một trong những tác giả của dòng tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hiện đại mà tôi rất thích. Ông vốn là một nhà vật lý, viết nhiều bài luận về quantum physics, vũ trụ học và các vấn đề của vật lý hiện đại.

Vì vậy tiểu thuyết của Rothman thuộc loại hard science fiction – tức là khoa học trong truyện kg phải chỉ để trang trí, mà dựa trên những giả thuyết và lý thuyết khoa học.

Một trong những cuốn nổi tiếng của ông là The Primordial Threat, nói về một mối đe dọa cổ xưa trong vũ trụ có thể ảnh hưởng đến sự tồn tại của loài người. Câu chuyện kết hợp nhiều ý tưởng về thiên văn học, trí tuệ nhân tạo và các nền văn minh ngoài trái đất.

Ngoài ra còn có The Rise of the Dragon và The Gatekeeper, những cuốn tiếp tục mở rộng thế giới khoa học viễn tưởng mà ông xây dựng, nơi con người phải đối mặt với những công nghệ và nền văn minh vượt xa hiểu biết hiện tại.

Điểm tôi thích ở Rothman là ông viết khoa học viễn tưởng nhưng kg hề viễn tưởng kiểu vô căn cứ mà là nền tảng khoa học rất vững. Đọc truyện của ông nhiều lúc có cảm giác như đang đọc một bài suy tưởng khoa học về tương lai của nhân loại.

Tôi follow ông khá lâu trên mạng xã hội và có vài bài viết của tôi cũng nhận được sự tương tác của ông. Hôm nay ông viết đúng vào điều mà tôi đã từng nhắc đến kg lâu trước đây - mối nguy trong liên minh tình báo của Ngũ Nhãn aka the Five Eyes. 
...

𝐂𝐀𝐍𝐀𝐃𝐀 𝐌𝐀𝐘 𝐁𝐄 𝐊𝐈𝐂𝐊𝐄𝐃 𝐎𝐔𝐓 𝐎𝐅 𝐅𝐈𝐕𝐄 𝐄𝐘𝐄𝐒. 𝐓𝐇𝐈𝐒 𝐒𝐇𝐎𝐔𝐋𝐃 𝐒𝐇𝐎𝐂𝐊 𝐍𝐎𝐁𝐎𝐃𝐘.

Breaking: White House officials are pushing to expel Canada from Five Eyes — the most sensitive intelligence-sharing alliance on Earth, linking Australia, Canada, New Zealand, the UK, and the United States.

And yes — it is literally known as Five Eyes. The name comes directly from the classified document marking "AUS/CAN/NZ/UK/US EYES ONLY" — five nations, five sets of eyes cleared to read the most sensitive intelligence on Earth. That is how seriously this alliance takes its secrets. Which makes what Canada has apparently allowed to happen all the more damning.

For anyone who has been paying attention, this expulsion push is not a surprise. It is a reckoning that has been building for years.

Here is what Five Eyes actually is. Five nations share their most classified intelligence — signals intercepts, human intelligence assets, counterterrorism operations, foreign interference investigations. The entire framework depends on one assumption: that every member can be trusted not to leak, not to be compromised, and not to allow hostile foreign actors into the room.

Canada has been violating that assumption. Investigative journalist Sam Cooper at The Bureau has documented in extraordinary detail how the RCMP and elements of the Canadian government have been implicated in foreign interference — connected to criminal organizations and foreign state actors operating inside Canada's own institutions.

The FBI apparently had enough. They flagged a specific individual to the RCMP — told them directly: this person is a mole, he is leaking classified information, he cannot be in these meetings. The RCMP acknowledged it. Then they set up a joint meeting anyway. And the mole showed up.

The FBI's response was to stand up and walk out. They will not meet with Canadian counterparts anymore. That is not a diplomatic spat. That is a fundamental breakdown of trust between allied intelligence services — and it is well documented.

Now the White House is making it official. If Canada cannot secure its own intelligence apparatus from foreign penetration — if the people entrusted with protecting classified allied information are themselves compromised — then Canada cannot sit at the Five Eyes table. Full stop.

This is not about trade disputes or annexation rhetoric or elbows up. This is about whether the United States can trust that the intelligence it shares with Ottawa stays in Ottawa. Right now the answer appears to be no. And when the answer is no, you don't keep sharing secrets.

Canada's political class spent years dismissing foreign interference concerns as conspiracy theory. Sam Cooper spent years proving otherwise. The White House just sided with Cooper.

Elbows up doesn't mean much when your own house is compromised from the inside.

By: M.A. Rothman
...

Câu chuyện này thật ra kg có gì bất ngờ với những ai theo dõi vấn đề an ninh tình báo nhiều năm. Five Eyes tồn tại dựa trên một điều duy nhất: TRUST.

Năm quốc gia chia sẻ những bí mật nhạy cảm nhất. Tín hiệu tình báo, mạng lưới điệp viên, hoạt động chống khủng bố. Chỉ cần một mắt xích bị xâm nhập, cả hệ thống lập tức trở thành lỗ hổng. Và Canada kg phải là dấu hỏi duy nhất. Ngay cả hệ thống tình báo của UK cũng đã nhiều lần bị cảnh báo là bị compromised.

US SecofState Marco Rubio đã cảnh báo rất rõ, "các hệ thống chính trị, học thuật và an ninh phương Tây đang bị các mạng lưới ngoại bang xâm nhập ngày càng sâu." Nó kg còn là thuyết âm mưu, mà là một cuộc chiến tình báo đã diễn ra từ lâu.

Trong giới tình báo, kg có chỗ cho mấy lời hứa lèo kiểu "tôi sẽ rút kinh nghiệm". Chỉ có hai trạng thái duy nhất: Trust or Risk.

Five Eyes kg phải cái club ngoại giao để vô đó ngồi cười huề cả làng hay dùng quan hệ chính trị để lấp liếm lỗ hổng an ninh. Khi FBI đứng dậy bỏ ra khỏi bàn họp vì sự xuất hiện của một con "mole" mà phía Canada vẫn lờ đi... đó kg còn là sự cố ngoại giao nữa. Nó là bản án tử cho sự tin cậy.

Mấy thứ Sam Cooper điều tra hay Marco Rubio cảnh báo bấy lâu nay đã trở thành căn cứ để Washington làm một phép toán thực dụng - Kg bảo mật được thông tin thì miễn ngồi chung bàn.

Trong thế giới này, kg có tình bạn vĩnh viễn, chỉ có lợi ích và mức độ tin cậy. Niềm tin kg phải khẩu hiệu, nó là điều kiện để tồn tại. Khi niềm tin bị phá vỡ, quy tắc rất đơn giản – we stop sharing secrets.

Một khi hệ thống an ninh bị xâm nhập, bạn kg còn là đồng minh. Bạn trở thành một Security Risk. Và trong vấn đề sinh tồn của an ninh quốc gia, khi đã là Risk thì bị loại khỏi cuộc chơi.

Chỉ đơn giản vậy thôi. Full stop.

PM Canada Carney dỗi bảo sao Mỹ quýnh Iran mà kg báo cho Canada biết. Giờ lại lớn họng, "Canada will never join the U.S.-Israeli offensive against Iran." dù base của Canada bị Iran dập tại Kuwait. 

https://www.cbc.ca/news/politics/kuwait-...-9.7126481

The hard truth - you've already been ousted from the game before it even starts.  But nice try pretending to be relevant, Carney.    Lol

[Image: Untitled-design.png]
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
Reply
Oh my, bài viết hay quá, tên tác giả thì giống mà kg biết phải anh mình viết kg vậy?   😍


KHI NGƯỜI GHÉT CHIẾN TRANH BUỘC PHẢI ĐÁNH

Tôi nhớ rõ nhiệm kỳ đầu của tổng thống Trump. Bốn năm. Không một cuộc chiến tranh mới nào. Trong khi mọi đời tổng thống trước đó — dù Cộng hòa hay Dân chủ — đều để lại ít nhất một cuộc xung đột quân sự mới. Trump thì không. Ông đàm phán với Kim Jong-un. Ông ký Hiệp Định Abraham. Ông nói trước toàn dân rằng ông muốn mang lính về nhà, không phải gửi lính đi chết. Đó không phải lời nói suông. Bốn năm không có chiến tranh mới là bằng chứng.

Vậy tại sao, ở nhiệm kỳ hai, người đàn ông ghét chiến tranh ấy lại ra lệnh tấn công Venezuela vào đêm 3 tháng 1 năm 2026, bắt sống Maduro, rồi chưa đầy hai tháng sau đó phối hợp với Israel dội bom hủy diệt kho vũ khi hạt nhân của Iran?

Câu trả lời nằm trong một nghịch lý mà nhiều người không chịu hiểu: đôi khi, để giữ hòa bình, bạn phải sẵn sàng đánh. Và phải đánh trước khi quá muộn.

Thượng Nghị Sĩ Lindsey Graham, trong cuộc phỏng vấn trên Fox News với Sean Hannity, đã nói một câu mà tôi nghĩ mọi người cần nghe kỹ: khi Trump biết Iran sắp có 10 quả bom hạt nhân, ông hành động. Không chần chừ. Không họi ý kiến Liên Hiệp Quốc. Không chờ một nhiệm kỳ nữa để người kế nhiệm giải quyết. Ông hành động.

Nhiều người sẽ hỏi: tại sao phải vội? Tôi xin hỏi ngược: bạn có hình dung được thế giới sẽ như thế nào nếu chế độ Giáo chủ Iran có trong tay mười đầu đạn hạt nhân? Một chế độ thần quyền đã công khai tuyên bố muốn xóa sổ Israel khỏi bản đồ, tài trợ Hezbollah, Hamas, và hàng loạt nhóm khủng bố khắp Trung Đông. Một chế độ có tên lửa đạn đạo tầm xa, và giờ lại sắp có đầu đạn hạt nhân để gắn lên đó.

Graham nói thẳng: “Trump không phải Obama, không phải Biden. Nếu chúng ta chờ thêm, họ sẽ làm giàu uranium lên 90% và cả thế giới sẽ bị bắt làm con tin. Bạn lo giá xăng tăng ư? Hãy tưởng tượng thế giới sẽ ra sao nếu Iran có mười quả bom. Khốn khổ. Họ sẽ giữ cả nhân loại làm con tin, và rồi họ sẽ hủy diệt Israel. Một cuộc diệt chủng là đủ rồi.”

Câu nói ấy nghe tàn nhẫn, nhưng bạn hãy nghiền ngẫm. Obama ký thỏa thuận hạt nhân JCPOA năm 2015, tin rằng ngoại giao sẽ giải quyết. Kết quả? Iran rút khỏi thỏa thuận, tiếp tục làm giàu uranium, và đến cuối năm 2025 đã có lượng uranium làm giàu 60% đủ để chế tạo nhiều đầu đạn. Chỉ cần nâng lên 90% nữa thôi — và với công nghệ họ đã có, việc đó chỉ là vấn đề thời gian. Trump nhìn vào con số ấy và hiểu rằng: cửa sổ hành động đang đóng lại. Nếu không đánh bây giờ, sẽ không bao giờ đánh được nữa.

Ngày 28 tháng 2 năm 2026, Mỹ và Israel phối hợp tấn công. Giáo chủ tối cao Ali Khamenei thiệt mạng. Cơ sở hạt nhân Natanz và hàng loạt địa điểm hạt nhân khác bị dội bom. Đúng, giá dầu vượt 100 đô một thùng. Đúng, eo biển Hormuz bị Iran đóng. Đúng, Iran bắn trả tên lửa vào căn cứ Mỹ ở Vùng Vịnh. Cái giá là lớn. Nhưng cái giá của việc không làm gì sẽ lớn hơn gấp vạn lần.

Graham nói : “Tiền đầu tư tốt nhất mà Mỹ từng bỏ ra. Phá hủy một chế độ phát xít tôn giáo đang tìm cách chế tạo vũ khí hạt nhân để đe dọa nước Mỹ — đó là một khoản đầu tư xứng đáng.”

Hai tháng trước khi đánh Iran, Trump đã thực hiện một nước cờ mà nhiều người không ngờ tới: đêm 3 tháng 1 năm 2026, lực lượng đặc biệt Mỹ tấn công Caracas, bắt sống Nicolás Maduro và vợ ông ta, đưa về New York để đối mặt cáo buộc buôn ma túy. Trump tuyên bố: “Sự thống trị của Mỹ ở Tây bán cầu sẽ không bao giờ bị nghi ngờ nữa.”

Nhiều người chỉ thấy bề mặt: Mỹ lật đổ một nhà độc tài. Nhưng nếu bạn đọc sâu hơn, bạn sẽ thấy một bàn cờ địa chính trị tiình vi hơn nhiều. Venezuela có trữ lượng dầu mỏ đã được chứng minh lớn nhất thế giới: 300 tỷ thùng, chiếm 17% toàn cầu. Và ai là khách hàng lớn nhất của Maduro? Trung Quốc. Mỗi ngày hơn 600.000 thùng dầu Venezuela chảy về Bắc Kinh. Maduro gặp đặc phái viên Trung Quốc Khâu Tiểu Kỳ chỉ vài giờ trước khi bị bắt. Vài giờ. Nghĩ lại đi.

Maduro không chỉ là nhà độc tài. Ông ta là mắt xích trong cái mà Washington gọi là “mạng lưới năng lượng thù địch”: Venezuela cung cấp dầu cho Trung Quốc, Iran cung cấp xăng tinh chế và linh kiện cho Venezuela, hai chế độ này hỗ trợ nhau lách lệnh trừng phạt của Mỹ, và cả hai đều là đồng minh chiến lược của Bắc Kinh. Bắt Maduro không chỉ là bắt một kẻ buôn ma túy — mà là chặt đứt một cánh tay của Trung Quốc ở Tây bán cầu.

Và bây giờ chúng ta đến phần quan trọng nhất, phần mà Graham đã nói toạc ra trên Fox News và nhiều người vẫn chưa chịu nghe:

“Venezuela và Iran chiếm 31% trữ lượng dầu mỏ toàn cầu. Chúng ta sẽ có quan hệ đối tác với 31% trữ lượng đã biết của thế giới. Đây là cơn ác mộng của Trung Quốc. Đây là một khoản đầu tư tốt.”

Ba mươi mốt phần trăm. Bạn hãy để con số đó ngấm vào. Venezuela có trữ lượng lớn nhất thế giới, khoảng 17%. Iran đứng thứ ba hoặc tư, khoảng 10-14% tùy nguồn. Cộng lại: gần một phần ba trữ lượng dầu đã biết của hành tinh. Và cả hai nước này, cho đến trước khi Trump hành động, đều nằm trong quỹ đạo của Bắc Kinh.

Trung Quốc nhập khẩu gần 75% nhu cầu dầu. Đó là gót chân Achilles của họ. Nếu bạn kiểm soát nguồn cung, bạn kiểm soát người mua. Và đây chính là cái mà Trump đang làm: không cần đánh Trung Quốc trực tiếp — chỉ cần siết năng lượng. Kiểm soát Venezuela để cắt nguồn dầu giá rẻ mà Bắc Kinh đang hưởng. Thay đổi chế độ Iran để đưa Trung Đông vào quỹ đạo Mỹ. Kết quả: các quốc gia sản xuất dầu lớn nhất thế giới — Saudi Arabia, UAE, Iraq, Kuwait, Venezuela, và nếu thành công, cả Iran — đều nằm trong hệ sinh thái của Mỹ. Sáu trên bảy quốc gia có trữ lượng dầu lớn nhất. Trung Quốc bị bịt thở.

Bạn có thấy không? Đây không phải một cuộc chiến tranh bốc đồng. Đây là một chiến lược năng lượng toàn cầu — và nguồn gốc của nó là sự thấu hiểu rằng: ai kiểm soát dầu, người đó kiểm soát thế kỷ 21.

Mưu Đồ Bá Chủ Của Bắc Kinh — Điều Không Ai Nói To
nhưng ai cũng nhận ra rằng Bắc Kinh không có tham vọng chiếm lãnh thổ bằng quân sự kiểu cũ. Họ chơi một ván cờ khác: kiểm soát bằng kinh tế, bằng năng lượng, bằng cơ sở hạ tầng, bằng nợ. Sáng kiến Vành đai và Con đường không phải là dự án nhân đạo — nó là mạng lưới kiểm soát. Cảng biển, đường ray, đường ống dầu, cáp quang — tất cả dẫn về Bắc Kinh.

Và chìa khóa của toàn bộ bàn cờ ấy là năng lượng. Trung Quốc không có đủ dầu để tự nuôi nền kinh tế khổng lồ của mình. Họ phải mua từ bên ngoài, và ba nguồn cung lớn nhất của họ là: Trung Đông, Nga, và Venezuela. Khi Trump kiểm soát Venezuela và thay đổi chế độ Iran, ông không chỉ đang bảo vệ Mỹ — ông đang chặt hai trong ba nguồn sống của Trung Quốc.

Nghĩ về điều này. Nếu Mỹ kiểm soát dầu Venezuela và đưa Iran vào quỹ đạo thân Mỹ, thì Trung Quốc chỉ còn phụ thuộc vào Nga. Và Nga đang sa lầy ở Ukraine, kinh tế suy kiệt, không còn ở thế mạnh để mặc cả với Bắc Kinh. Kết quả: Trung Quốc bị cô lập về năng lượng. Và một Trung Quốc thiếu dầu là một Trung Quốc không thể đe dọa Đài Loan, không thể bành trướng Biển Đông, không thể thách thức Mỹ. Graham nói đúng: đây là cơn ác mộng của Bắc Kinh.

Và Trump hiểu điều đó từ đầu. Ông không đánh vì thích đánh. Ông đánh vì đó là cách duy nhất để chặn Bắc Kinh mà không cần bắn một phát súng nào vào Trung Quốc.

Tôi biết nhiều người sẽ bảo: “Nói hay lắm, nhưng có người chết.” Đúng. Chiến tranh luôn có người chết. Và đó là lý do tôi muốn bạn hiểu cái logic của người ra quyết định.

Trump đứng trước hai lựa chọn. Lựa chọn một: không làm gì, để Iran hoàn thành chương trình hạt nhân, để Maduro tiếp tục bán dầu cho Trung Quốc và làm cầu nối cho ma túy vào Mỹ, để Bắc Kinh tiếp tục bành trướng âm thầm. Kết quả: năm năm nữa, Iran có bom hạt nhân, Trung Quốc kiểm soát mạng lưới năng lượng toàn cầu, và Mỹ không còn có thể làm gì được nữa.

Lựa chọn hai: hành động ngay. Chịu cái giá ngắn hạn — giá dầu tăng, dư luận chỉ trích, thế giới phản đối — để đổi lấy một thế giới không có Iran hạt nhân, không có Maduro, và Trung Quốc bị kiềm chế về năng lượng.

Trump chọn lựa chọn hai. Và nói thẳng: Obama sẽ không bao giờ dám. Biden sẽ không bao giờ dám. Không phải vì họ nhân hậu hơn, mà vì họ sợ cái giá chính trị hơn sợ hậu quả chiến lược. Trump thì ngược lại: ông chấp nhận bị mắng để làm điều cần làm.

Graham nói : “Donald Trump đang tái lập lại trật tự thế giới theo cách mà không ai có thể mơ được chỉ một năm trước. Quân đội chúng ta là mạnh nhất mọi thời đại.”

Người La Mã có câu: “Si vis pacem, para bellum” — muốn hòa bình, hãy chuẩn bị chiến tranh. Hai nghìn năm rồi mà câu nói ấy vẫn đúng như ngày hôm qua.

Trump không muốn chiến tranh. Tôi tin điều đó không phải vì ông nói, mà vì thành tích nhiệm kỳ một của ông chứng minh. Bốn năm không chiến tranh mới là bằng chứng mạnh hơn mọi lời nói. Nhưng ông cũng hiểu rằng hòa bình không tồn tại trong chân không. Hòa bình cần sức mạnh để bảo vệ. Và khi kẻ thù sắp có bom hạt nhân, khi đồng minh của kẻ thù đang tích trữ vũ khí ngay sân sau nhà bạn, thì hòa bình đòi hỏi bạn phải hành động.

Graham mô tả Trump là “người của hòa bình và kinh doanh,” đang cứu thế giới khỏi “hỗn loạn thực sự.” Có người sẽ cười khi nghe câu đó. Nhưng tôi nghĩ năm mươi năm nữa, khi các sử gia ngồi lại và cân nhắc: một thế giới không có Iran hạt nhân, một Tây bán cầu không còn là sân chơi của Bắc Kinh, một Trung Đông đang chuyển mình — họ sẽ phải thừa nhận rằng những quyết định của Trump đầu năm 2026, dù tàn nhẫn, dù gây tranh cãi, đã thay đổi cán cân quyền lực toàn cầu theo hướng có lợi cho thế giới tự do.

Tôi biết bài viết này sẽ khiến nhiều người khó chịu. Tôi biết có người sẽ bảo tôi biện minh cho chiến tranh. Nhưng tôi không biện minh cho chiến tranh. Tôi giải thích tại sao một người vốn ghét chiến tranh lại buộc phải đánh.

Thế giới không phải là lớp học mẫu giáo nơi mọi người ngồi vòng tròn cầm tay nhau hát. Thế giới là nơi chế độ Giáo chủ Iran chế tạo bom hạt nhân trong lúc tuyên bố sẽ xóa Israel. Là nơi Maduro biến Venezuela thành tiền đồn cho Trung Quốc và trạm trung chuyển ma túy. Là nơi Bắc Kinh âm thầm giăng lưới kiểm soát năng lượng trên khắp hành tinh để một ngày nào đó bóp nghẹt bất kỳ ai dám cản đường.

Trump nhìn vào tất cả những điều đó và nói: không. Không phải dưới thời tôi.

Người ta có thể không đồng ý với cách ông làm. Nhưng không ai có thể nói ông không dám làm. Trong một thời đại mà hầu hết lãnh đạo thế giới chọn an toàn, chọn im lặng, chọn đẩy vấn đề cho người kế nhiệm — Trump chọn đối mặt. Và ông chấp nhận mọi hậu quả.

Giá dầu sẽ hạ. Iran sẽ thay đổi. Venezuela đang thay đổi. Và Bắc Kinh, lần đầu tiên trong hai thập niên, đang mất ngủ.

Năm mươi năm nữa, lịch sử sẽ phán xét. Và tôi tin rằng lịch sử sẽ đứng về phía người dám hành động, không phải người chọn ngoảnh mặt.

By: Vô Danh

[Image: IMG-0531.jpg]
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
Reply
(2026-03-15, 04:35 PM)Lục Tuyết Kỳ Wrote: Tôi lại kể tiếp một câu chuyện về một người phụ nữ mà con đường của cô không hề dễ dàng, nhưng lại khiến nhiều người phải suy nghĩ, đó là cô Tulsi Gabbard.

Tulsi sinh ra ở một nơi rất đẹp của nước Mỹ tiểu bang Hawaii. Gia đình cô không giàu sang quyền lực gì. Cha cô hoạt động chính trị địa phương, còn mẹ cô dạy con cái về đạo đức, sự kỷ luật và trách nhiệm với xã hội. Ngay từ nhỏ, Tulsi đã được dạy một điều rất đơn giản nhưng rất khó làm: Nếu đã yêu đất nước này, thì phải sẵn sàng phục vụ nó. Có lẽ vì vậy mà mới 21 tuổi, Tulsi đã trở thành một trong những nghị sĩ trẻ nhất trong lịch sử của bang Hawaii.

Nhưng điều khiến nhiều người nể phục hơn là:

khi nước Mỹ bước vào chiến tranh sau sự kiện September 11 attacks, Tulsi không chỉ ngồi trong văn phòng chính trị. Cô tình nguyện gia nhập quân đội. Tulsi trở thành sĩ quan của Hawaii Army National Guard, và đã hai lần được điều động sang Trung Đông, phục vụ tại Iraq và Kuwait. Cô là một người lính thật sự. Cô đã nhìn thấy chiến tranh. Nhìn thấy những người lính trẻ hy sinh, và cũng nhìn thấy cái giá thật sự của những quyết định chính trị ở Washington.

Sau khi trở về, Tulsi bước vào chính trường quốc gia. Cô được bầu vào United States Congress với tư cách là đảng viên của Democratic Party (Đảng Dân Chủ). Nhưng Tulsi không phải kiểu chính trị gia nói điều người ta muốn nghe.

Cô thường nói điều mà lương tâm mình thấy đúng. Cô phản đối nhiều cuộc chiến tranh mà cô cho rằng chỉ khiến người lính Mỹ phải trả giá.

Cô chỉ trích hệ thống chính trị khi nó bị chi phối bởi quyền lực và tiền bạc. Chính vì vậy, con đường của Tulsi trong đảng Dân Chủ ngày càng khó khăn. Cuối cùng, cô quyết định rời khỏi đảng mà mình từng phục vụ. Cô nghĩ nước Mỹ phải quan trọng hơn bất kỳ đảng phái nào.

Những năm gần đây, nhiều người ngạc nhiên khi thấy Tulsi đứng gần hơn với bác Trump.

Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy một điểm chung giữa hai con người rất khác nhau này.

Họ đều sẵn sàng chống lại hệ thống khi họ tin rằng hệ thống đang sai.

Tulsi không phải là người dễ bị điều khiển.

Cô từng tranh luận rất mạnh mẽ với nhiều chính trị gia lớn. Nhưng khi cô tin rằng một chính sách nào đó có lợi cho nước Mỹ, cô sẽ ủng hộ nó, bất kể nó đến từ đảng nào.

Điều khiến nhiều phụ nữ Mỹ cảm thấy hy vọng ở Tulsi không chỉ là chính trị mà là hình ảnh của một người phụ nữ mạnh mẽ nhưng rất bình tĩnh.
Không cần phải la hét hay hạ thấp người khác.

Cô bước đi với sự tự tin của một người đã từng mặc quân phục, từng ra chiến trường và từng đối diện với sự thật của cuộc sống.

Tulsi cho thấy rằng:

Một người phụ nữ có thể vừa dịu dàng, vừa kiên định, vừa dũng cảm đứng lên khi điều đó là cần thiết. 

Ở nước Mỹ hôm nay, chính trị chia rẽ rất nhiều thứ. Nhưng câu chuyện của Tulsi Gabbard nhắc chúng ta một điều: Đôi khi lòng yêu nước không nằm ở việc bạn thuộc đảng nào.

Nó nằm ở việc các bạn có dám đứng lên vì điều đúng hay không. Và có lẽ vì vậy, rất nhiều người kể cả những người từng không biết cô là ai bây giờ bắt đầu nhìn Tulsi với sự tôn trọng.

Một người phụ nữ đã đi từ một cô gái trẻ ở Hawaii, trở thành người lính, rồi một chính trị gia dám nói thật.

Trong một thời đại mà nhiều người chỉ tìm quyền lực. Tulsi thì chọn phục vụ. Và đôi khi, chính những con người như vậy mới là điều làm cho nước Mỹ vẫn còn hy vọng. 

By: Long Tran

[Image: 650324180-26508361762100989-3360648126686218568-n.jpg]

 Tulsi Gabbard thật tuyệt vời! 

Thanks-sign-smiley-emoticon  sư muội LTK.  Ok-sign-smiley-emoticon

Tulip4 Tulip4 Tulip4
‘𝐒ự 𝐭𝐡ậ𝐭 𝐠𝐢ố𝐧𝐠 𝐧𝐡ư 𝐦ộ𝐭 𝐜𝐨𝐧 𝐬ư 𝐭ử. 𝐁ạ𝐧 𝐤𝐡ô𝐧𝐠 𝐜ầ𝐧 𝐩𝐡ả𝐢 𝐛ả𝐨 𝐯ệ 𝐧ó. Để 𝐧ó 𝐪𝐮𝐚 đ𝐢. 𝐍ó 𝐬ẽ 𝐭ự 𝐯ệ.’ 

[Image: 198aa2499b024844f484fd87660bac17.jpg]

𝐇ã𝐲  𝐥𝐮ô𝐧 𝐥𝐮ô𝐧 𝐜ô𝐧𝐠 𝐛ố 𝐬ự 𝐭𝐡ậ𝐭 𝐯à 𝐧𝐠𝐚𝐲 𝐜ả 𝐤𝐡𝐢 𝐧ó 𝐥ọ𝐭 𝐯à𝐨 𝐭𝐚𝐢 𝐧𝐠ườ𝐢 đ𝐢ế𝐜, 𝐜𝐡ú𝐧𝐠 𝐭a 𝐬ẽ 𝐡𝐨à𝐧 𝐭𝐡à𝐧𝐡 𝐜ô𝐧𝐠 𝐯𝐢ệ𝐜 𝐜ủ𝐚 𝐦ì𝐧𝐡.  

Innocent 
Reply
Germany nhận khoảng 30% nguồn dầu qua Strait of Hormuz. Tuyến hàng hải này vận chuyển gần 1/5 lượng dầu của thế giới. Nói cách khác, nếu Hormuz bị gián đoạn, nền kinh tế châu Âu sẽ cảm nhận ngay lập tức.

Nhưng khi TT Trump kêu gọi các đồng minh NATO tham gia bảo vệ tuyến hàng hải này, phản ứng từ Berlin lại rất quen thuộc - kg phải framework của NATO, cần tránh leo thang, ưu tiên ngoại giao.

America brings the ships, Europe brings the excuses.

Đây chính là điều Trump đã nói suốt nhiều năm, “the NATO free-rider problem.”

Trong nhiều thập kỷ, Mỹ gánh phần lớn chi phí an ninh của phương Tây, từ ngân sách quốc phòng cho đến việc tuần tra các tuyến hàng hải toàn cầu. Khi Nga gây sức ép ở Ukraine, Mỹ dẫn đầu. Khi Trung Đông bất ổn, Mỹ dẫn đầu. Khi Hormuz bị đe doạ, Mỹ vẫn là nước đưa tàu ra biển.

Trong khi đó, phản ứng từ châu Âu lại quá quen thuộc.

Britain dưới thời Keir Starmer nói về việc tránh leo thang và ưu tiên ngoại giao. Germany nói NATO có thể kg phải framework phù hợp. France thì tính toán và dè dặt, mang sẵn cờ trắng khi đối diện với quân khủng bố.

Nói cách khác, the 3 stooges of Europe - UK, France, Germany - lại một lần nữa xuất hiện đúng vai quen thuộc: hưởng lợi từ hệ thống an ninh toàn cầu nhưng né tránh khi phải tham gia bảo vệ nó.

Điều này càng đáng chú ý nếu nhớ rằng chính những quốc gia này từng là những cường quốc hàng hải và an ninh của thế giới. Britain từng kiểm soát các tuyến thương mại toàn cầu. France và Germany là trụ cột kinh tế của châu Âu. Nhưng khi nói đến việc bảo vệ tuyến vận chuyển năng lượng sống còn, Washington vẫn là bên mặc nhiên phải làm phần việc khó nhất.

Nhiều năm qua, một số đồng minh dường như đã quen với một mô hình rất tiện lợi - an ninh do Mỹ bảo đảm, sea lanes do Mỹ tuần tra, khủng hoảng thì Mỹ triển khai lực lượng. Còn họ thì đưa ra tuyên bố ngoại giao và lời kêu gọi kiềm chế.

Nghe quen kg? Nghe giống hệt cái xóm trong chuyện cổ tích 3 xu mà tôi đã viết trước đây. Một người đứng ra lo hết, từ an ninh tới đối phó đầu gấu, còn đám còn lại thì góp tượng trưng, kể khổ, giảng đạo lý. Lúc yên ổn thì mở tiệc, xây nhà, nói chuyện văn minh, tới lúc có biến là… đại ca móc ví. Ở đây cũng vậy, sea lanes do Mỹ giữ, energy security do Mỹ bảo vệ, khủng hoảng thì Mỹ ra trước, còn “đồng minh văn minh” thì lên tiếng rất hay.

Nhưng địa chính trị kg phải truyện cổ tích.

Sea lanes kg tự bảo vệ mình. Energy security cũng kg. Và trật tự quốc tế kg được duy trì bằng những thông cáo báo chí.

Cái buồn cười là Mỹ đâu có cần tụi nó help. Việc yêu cầu đưa tàu qua kg phải vì thiếu lực, mà để lộ ra ai là đồng minh thật, ai chỉ là đồng minh trên giấy. Ai xuất hiện khi chưa biết kết quả, và ai đứng ngoài chờ tới khi xong rồi mới tính chuyện góp mặt. TT Trump đăng luôn cái bản đồ “Strait of America” cũng chỉ để nói một điều rất đơn giản - đại ca đang ghi sổ.

Trump nói rất thẳng, “We will remember.” Kg phải cảm xúc, mà là sổ sách. Ai góp, ai trốn, ai đứng ngoài - Washington đều ghi lại hết.

Và nhìn phản ứng lần này thì cũng kg có gì mới. Germany lùi lại. Britain chần chừ. France tính toán. The 3 stooges of Europe vẫn diễn đúng vai - nói hay, hưởng đủ, nhưng tới lúc gánh thì né.

Cũng chẳng có gì ngạc nhiên cả.

Vì từ lâu rồi, một số “đồng minh” này đã quen sống trong chuyện cổ tích 3 xu - hưởng lợi từ trật tự thế giới, còn hóa đơn thì gửi về Washington. Một đám chuyên ăn bám được bảo kê quá lâu, tới lúc bị kêu góp phần mình thì bắt đầu nói đạo lý, kêu bị bully, rồi quay sang trách ngược.

Đến lúc sổ sách mở ra, thì sự thật rất đơn giản: 
đám ăn bám vẫn là đám ăn bám, còn the 3 stooges… thì mãi vẫn chỉ là 3 stooges.  😏

Lanney, March 2026

[Image: 653930434-4477019029210010-2464036327093086029-n.jpg]
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
Reply
(2026-03-14, 07:05 PM)JayM Wrote: Thì đó.  Heavy-black-heart4  Lúc còn trẻ người non dạ, cậu con rất thờ ơ, lãnh đạm về những đoạn đường hoả ngục cộng sản mà gia đình đã phải trải qua.  Nhưng rồi cũng có ngày cậu ấy tự học cho bản thân.  

Giờ thì "I can imagine what you and the family went through with the VC, mẹ, seeing how wherever communism exists,  it turns everything into hell."

Hello JayM,

Cưng nhóc quá xá héng.  10_point

Chúc mừng em trong niềm vui và sự hãnh diện của bậc làm cha mẹ khi con cái có cùng quan điểm chính trị, và suy nghĩ chung với mình.

Cheer  Tulip4 Tulip4
‘𝐒ự 𝐭𝐡ậ𝐭 𝐠𝐢ố𝐧𝐠 𝐧𝐡ư 𝐦ộ𝐭 𝐜𝐨𝐧 𝐬ư 𝐭ử. 𝐁ạ𝐧 𝐤𝐡ô𝐧𝐠 𝐜ầ𝐧 𝐩𝐡ả𝐢 𝐛ả𝐨 𝐯ệ 𝐧ó. Để 𝐧ó 𝐪𝐮𝐚 đ𝐢. 𝐍ó 𝐬ẽ 𝐭ự 𝐯ệ.’ 

[Image: 198aa2499b024844f484fd87660bac17.jpg]

𝐇ã𝐲  𝐥𝐮ô𝐧 𝐥𝐮ô𝐧 𝐜ô𝐧𝐠 𝐛ố 𝐬ự 𝐭𝐡ậ𝐭 𝐯à 𝐧𝐠𝐚𝐲 𝐜ả 𝐤𝐡𝐢 𝐧ó 𝐥ọ𝐭 𝐯à𝐨 𝐭𝐚𝐢 𝐧𝐠ườ𝐢 đ𝐢ế𝐜, 𝐜𝐡ú𝐧𝐠 𝐭a 𝐬ẽ 𝐡𝐨à𝐧 𝐭𝐡à𝐧𝐡 𝐜ô𝐧𝐠 𝐯𝐢ệ𝐜 𝐜ủ𝐚 𝐦ì𝐧𝐡.  

Innocent 
Reply
Kỳ, anh Duke, cả nhà,

Jay thích bài viết của tác giả Vô Danh, bài viết của Kỳ, hay lắm.  Ba cường quốc UK, France, Germany dưới sự lãnh đạo của mấy ông mặc/dội váy nên mới bị mang tiếng là 3 stooges mà.  Love love the Strait of America map.  Dancer_4

Jay mới đọc bài này sáng nay.  Tác giả người Ả Rập, Muhanad Seloom, nêu rõ sự thành công trong chiến lược lâu dài của Operations Epic Fury and Roar- ing Lion.

https://www.aljazeera.com/opinions/2026/...ere-is-why  The-us-israeli-strategy-against-iran-is-working-here-is-why

Người lớn với tầm nhìn xa thì nhìn ra và công nhận Operations Epic Fury and Roar- ing Lion tiêu diệt sự nguy hiểm của Iran dùng vũ khí hạt nhân diệt chủng dân Do Thái và xiết cổ cả thế giới; Trump đè bẹp mộng làm bá chủ hoàn cầu của Trung Cộng, cả hai, Iran, China đe dọa sự an ninh và tự do của nhân loại.

Còn dân bới lông tìm vết như CNN thì đăng tin phiệu:  “Operations Epic Fury không có dự liệu Iran sẽ đóng The Strait of Homuz..."

Những sự thù ghét Trump chẳng phải vì Trump làm sai (Tôi không nói là Trump không bao giờ làm sai nhá...), mà vì Trump đã lật tẩy những báo nói láo ăn tiền, cũng như Trump vạch trần sự ăn bám vô ơn.  Chung quy cũng xoay quanh cái quyền lực làm cho con người thành ma quỷ.  Khi họ cho là quyền lực của họ bị phân hóa vì Trump, TDS thành hình và ngự trị trong tâm họ, họ đội sự thù hận Trump lên đầu họ, trên cả sự an ninh, tự do, mạng sống của nhân loại.

Nói về Tulsi Gabbard, lúc cô tranh cử tổng thống năm 2020, cô đã hạ ván Kamala Harris không còn manh giáp lúc tranh luận.  Khi nào Jay viết về tin chính phủ Biden/Harris đã đê tiện đánh lén Tulsi ra sao.
Reply
(2026-03-17, 06:11 PM)JayM Wrote: Kỳ, anh Duke, cả nhà,

Jay thích bài viết của tác giả Vô Danh, bài viết của Kỳ, hay lắm.  Ba cường quốc UK, France, Germany dưới sự lãnh đạo của mấy ông mặc/dội váy nên mới bị mang tiếng là 3 stooges mà.  Love love the Strait of America map.  Dancer_4

Jay mới đọc bài này sáng nay.  Tác giả người Ả Rập, Muhanad Seloom, nêu rõ sự thành công trong chiến lược lâu dài của Operations Epic Fury and Roar- ing Lion.

https://www.aljazeera.com/opinions/2026/...ere-is-why  The-us-israeli-strategy-against-iran-is-working-here-is-why

Người lớn với tầm nhìn xa thì nhìn ra và công nhận Operations Epic Fury and Roar- ing Lion tiêu diệt sự nguy hiểm của Iran dùng vũ khí hạt nhân diệt chủng dân Do Thái và xiết cổ cả thế giới; Trump đè bẹp mộng làm bá chủ hoàn cầu của Trung Cộng, cả hai, Iran, China đe dọa sự an ninh và tự do của nhân loại.

Còn dân bới lông tìm vết như CNN thì đăng tin phiệu:  “Operations Epic Fury không có dự liệu Iran sẽ đóng The Strait of Homuz..."

Những sự thù ghét Trump chẳng phải vì Trump làm sai (Tôi không nói là Trump không bao giờ làm sai nhá...), mà vì Trump đã lật tẩy những báo nói láo ăn tiền, cũng như Trump vạch trần sự ăn bám vô ơn.  Chung quy cũng xoay quanh cái quyền lực làm cho con người thành ma quỷ.  Khi họ cho là quyền lực của họ bị phân hóa vì Trump, TDS thành hình và ngự trị trong tâm họ, họ đội sự thù hận Trump lên đầu họ, trên cả sự an ninh, tự do, mạng sống của nhân loại.

Nói về Tulsi Gabbard, lúc cô tranh cử tổng thống năm 2020, cô đã hạ ván Kamala Harris không còn manh giáp lúc tranh luận.  Khi nào Jay viết về tin chính phủ Biden/Harris đã đê tiện đánh lén Tulsi ra sao.

Chờ đọc nàng viết bài này. ❤️

Đọc bài trong link nàng đưa xong, Kỳ đọc được post này.  😁

[Image: IMG-0597.jpg]
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
Reply
Ví dụ điển hình cho sự hợp tác với nước nhỏ đầy bản lĩnh hơn hẳn làm anh em với đám quý tộc mặc váy đạo đức giả.


Đồng minh thứ thiệt Javier Milei điều chiến hạm đến Trung Đông, phụ một tay với Hoa Kỳ.

Tổng thống Argentina Javier Milei đã quyết định gửi một nhóm chiến hạm đến Eo biển Hormuz để phụ một tay Mỹ, trong khi Anh, một đồng minh cánh hẩu trường kỳ của Mỹ, lại ngoảnh mặt từ chối tham gia.

Tổng thống Milei cam kết gửi 2 khu trục hạm và 2 hộ tống hạm, tham gia liên minh hải quân do Mỹ dẫn đầu nhằm bảo vệ tàu thương mại và mở lại Eo biển Hormuz.

Đây là một phần trong chính sách đối ngoại cực kỳ thân Mỹ và thân Israel của Milei. Ông đã công khai chỉ định Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran (IRGC) là “tổ chức khủng bố” từ năm 2025 và coi Iran là “kẻ thù truyền thống” của Argentina do liên quan đến vụ đánh bom AMIA năm 1994.

Milei gọi đây là “nghĩa vụ đạo đức” để hỗ trợ TT Trump và bảo vệ tự do hàng hải toàn cầu và khẳng định vị thế "đồng minh đáng tin cậy" của Argentina trong khi các cường quốc khác ngần ngại.

Việc Argentina, một quốc gia Nam Mỹ vốn không có lợi ích trực tiếp tại vùng Vịnh, lại trở thành quốc gia đầu tiên và nhiệt tình nhất đáp ứng lời kêu gọi này đã tạo ra một sự tương phản mạnh mẽ, khiến ông Trump công khai ca ngợi sự lãnh đạo của ông Milei và chỉ trích các đồng minh NATO là "yếu kém".

[Image: IMG-0598.jpg]

[Image: IMG-0599.jpg]

Trong khi đó Ma-ca-ron thì… 🤡😂

[Image: IMG-0600.jpg]
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
Reply
Dượng 32/26
Takaichi

Bà khoái mặc bộ đồ màu xanh. Ông dượng chơi cà vạt vàng. Gặp là ôm nhau thắm thiết. Dì Melanie thông cảm. Lâu lâu cho ổng xả stress chút chớ. Mấy bữa nay căng như dây đàn.

Chưa được ba tháng từ đầu năm đến nay mà dượng làm xong mấy bộ hồ sơ. Venezuela, Greenland, Cuba và giờ là Iran. Tốc độ nhanh quá nên đồng minh theo hỏng kịp. Mới uýnh Iran được hai chục ngày, dượng đã kêu người ta góp sức. Trời ơi, xứ hòa bình, muốn đem tàu chiến cũng phải xăng nhớt châm vô, lính tráng đang ở với vợ phải kêu trình diện. Chưa kể còn phải họp hành xin phép quốc hội. Dượng làm như lấy đồ trong túi. Hô tới là tới. Rủi thiệt hại nhân mạng thì chính phủ biết nói sao. Tui không binh đồng minh của Mỹ. Nhưng chuyện gì cũng phải…. từ từ…

Duy có bà Takaichi là nhanh nhẩu. Cái tướng nhỏ nhắn mà lanh bà cố. Làm ăn phải vậy. Có mùi “tanh tanh” là phải lụm liền. Bà dư biết cái eo biển Hormuz, muốn nó thông thương an toàn cũng phải cả năm. Trong năm đó mấy quốc gia Đông Nam Á lãnh đủ. VN đã “đề nghị” Nhật cung cấp xăng dầu. Trung Cộng không bán xăng máy bay ra nước ngoài nữa. Dự đoán tuần tới VN giống Cuba, máy bay không có xăng cho chuyến về. Bao năm qua phe ta xây dựng đủ thứ trên đời, mà quên xây kho chứa nhiên liệu.

Úc là đau nhất. Bữa nay tui đổ đầy bình là 200 đô. Mắc hơn mấy tuần trước tám chục. Tám chục đô là nhiều lắm. Nên bi giờ sáng ăn cơm nguội. Tạm quên phở hay bánh cuốn. Chớ lương hưu không đủ cho giá xăng dầu lên cỡ này. “Gấu” chì chiết tui : Ủng hộ dượng dì của ông đó, cho cố vào. Giờ nhai cơm nguội.😒😒😒.  Oan thiệt chớ. Úc cũng không có cái kho trữ nào. Giờ mới thấy chính phủ cũng là một đống ăn hại.

Trái đất tròn. Cánh cửa này đóng thì đi cửa sau. Xưa nay Đông Nam Á chở dầu từ Trung Đông. Giờ kiếm đường khác với một vòng trái đất. Dầu từ Alaska bao la, California nữa, kẹt kẹt cũng có Canada. Xưa nay những nơi này khai thác cầm chừng vì không có khách mua cũng như không có chỗ chứa. Nay có Nhật làm “cây xăng” . Dầu từ đó sẽ đưa qua Nhật lưu trữ và các nước ĐNA qua Nhật chở về. Mỹ giải được bài toán hóc búa mà không tốn đồng bạc nào. Nên ông dượng: Em Nhật à! Mau mau qua bàn chuyện lụm bạc. Dạ dạ em qua liền đây…

Thấy hai người vui vẻ hết sức.

Nói thật, Iran dù bị bom te tua nhưng lâu lâu bắn cháy vài tầu chở dầu thì họ vẫn làm được. Một chiếc cháy là cả ngàn chiếc không dám ra khơi. Từ đây tới bầu cử giữa kỳ tính bằng ngày. Mở tuyến đường dầu hỏa mới là một chiến lược khôn ngoan giúp ổn định giá dầu kiêm luôn cướp mối của mấy anh Ả Rập. Mấy ảnh giàu quá rồi. Đến gần bầu cử mà dầu về giá 70 đô. Thì phe CH thắng chắc.

Đời là thế, vật đổi sao dời. Singapore sẽ vắng vẻ vì tàu sẽ không qua eo biển Malacca nữa, mà tất cả sẽ ghé Nhật Bản. Về phương tiện lưu trữ và lọc dầu thì Nhật rất tiên tiến xưa nay và đã sẵn sàng.

Và ta thấy bác Tập là rầu nhất. Ứng với cái mạng Thuỷ của bác trong năm Hoả. Đó là hao tài tốn của. Ai đời đang mua dầu giá 30 đô giờ phải 120 là giá chót.

Bác đang bán vàng để lấy đô la. Cái mộng dùng yuen mua dầu chấm dứt. Dượng với bác là bạn thân. Thân ai nấy lo á!

Jimmy Nguyen Nguyen

[Image: 654273442-26170848742584040-1195629371582597202-n.jpg]
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
Reply
Đầu tuần õng ẹo “em chả”.  Cuối tuần, “dạ có em đây”.  Bị mắng là đáng.  🤡😂

[Image: IMG-0614.jpg]

[Image: IMG-0621.jpg]

[Image: IMG-0622.jpg]
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
Reply