Cho đến ngày chia tay, khi những ràng buộc đã đứt đoạn, tôi mới nhận ra rằng thời gian qua mình chỉ “biết” mà không hề “hiểu” anh. Nhưng nếu coi cuộc tình chúng tôi như một cuốn sách, thì dù cái kết có phũ phàng đến mấy, dù tôi đã khóc không biết bao lần, thì tôi vẫn muốn đôi khi lần giở lại. Chẳng phải muốn níu kéo quá khứ hay gì đó tương tự thế, chỉ là có những thứ đã khắc quá sâu vào tim người ta, không cách nào xóa mờ được nữa. Lâu thật lâu sau đó, tôi lặng lẽ xóa hết những nick anh tạo ra chỉ để trêu tôi cười. Riêng archive tôi vẫn còn để đó, không mở ra, cũng không cần thiết xóa đi, biết rằng mọi chuyện đã chìm sâu.
Tôi không nhớ mình đã làm những gì vào ngày anh bước đi. Tôi chỉ thấy lòng thông thốc gió, và khóc một cách vô ý thức. Bất cứ điều gì gợi nhớ đến anh cũng khiến tôi muốn rơi nước mắt, dù có khi đó chỉ là một ánh nắng chiều dịu nhẹ rải trước hiên. Vì thế tôi chọn cách chạy trốn những điều quen thuộc, cầu mong thời gian đủ sức hàn gắn nỗi đau này. Và rồi mọi chuyện cũng dần trở thành quá khứ. Lâu, thật đã lâu lắm rồi, tôi không còn thấy mình trống rỗng, nhưng mỗi ký ức về anh vẫn khiến lòng tôi chùn lại, như những đám lá khô trên vỉa hè xôn xao khi người ta bước qua. Cái thứ mang tên bình yên có lẽ đã trở về, dù không ở lại dài lâu, mà chỉ như bóng nắng chạm vai rồi tan mất. Một cái chạm khẽ dịu dàng, chỉ vừa đủ để động viên tôi rằng mọi thứ đã qua.
Cơn nắng nhẹ chiều nay sao lại khiến lòng run rẩy quá… tôi biết mình vừa tỉnh một giấc mơ - một - giấc - mơ – cùng – anh – trên - biển - vắng – không - người.