LTP Học Phật Pháp
bạn LTP,

bài trên hay quá , rõ ràng mạch lạc

tui thích cái khúc phân tích tâm tham có dính dục và tâm tham không dính dục ... ít khi đi xa đến vậy , biết đang tham (all the times, most of the times, right when it happen, ...) là đã khó lắm rồi

đọc tới đoạn Sư nói đi ngang quán bánh canh , tui bật cuời vì khi đó tự động có câu hỏi ... sao không là tiệm phở mà là quán bánh canh ... và ngay đó là câu trả lời ... "môi trường sống"
Reply
(2022-11-14, 09:49 AM)abc Wrote: bạn LTP,

bài trên hay quá , rõ ràng mạch lạc

tui thích cái khúc phân tích tâm tham có dính dục và tâm tham không dính dục ... ít khi đi xa đến vậy , biết đang tham (all the times, most of the times, right when it happen, ...) là đã khó lắm rồi

đọc tới đoạn Sư nói đi ngang quán bánh canh , tui bật cuời vì khi đó tự động có câu hỏi ... sao không là tiệm phở mà là quán bánh canh ... và ngay đó là câu trả lời ... "môi trường sống"

Huynh abc,

Khi hành thiền, dựa theo lời giảng của Sư, LTP nhận biết tâm Tham không dính Dục (thoải mái, thích thú khi quán hơi thở) và tâm Tham có Dục (quạt mát khi nóng nực) quả thật khác nhau .  Một bên bình an, nhẹ nhàng, còn bên kia có sự dính mắc .

Có lẽ Sư thích bánh canh hơn phở .  Hi hi hi .
⏱️
"Tin ta mà không hiểu ta, ấy là phỉ báng ta." (Lời Phật dạy)
Diễn đàn tuy ảo, nhưng nghiệp quả có thật
Sư Toại Khanh (Giác Nguyên) Giảng Kinh
Reply
🐁CHUỘT NHÀ🐭CHUỘT PHỐ

>> Ai cũng cần cơm gạo áo tiền,... Nhưng coi chừng chúng ta lại chết ngay trên những thứ mà mình cần.

………
  Một ngày kia con chuột nhà nó gặp con chuột phố ngoài đường ốm tong ốm teo. Nó hỏi: “bộ mày không có gì ăn hay sao?”

  Con chuột phố kể: “Mày biết mỗi đêm tao đi ra phố, chuột phố nó đông như quân Nguyên, một thùng rác lúc nhúc làm sao mà giành nổi.“

  Chuột nhà thấy thương quá, nó kêu chuột phố về chia cho hủ mứt. Ông chủ nhà là người độc thân đi làm, ở nhà không có người, và nó dặn con chuột phố có ăn thì phải nhớ ăn làm sao mà hết đói rồi chui ra, chứ đừng ăn no quá không chui ra được.
  Chuột nhà đã dặn rồi mà con chuột phố đói quá, nó khoét lỗ hủ mứt ăn, bụng nó to phình chui ra không được.
  Chuyện đó tôi đã đọc từ rất lâu, nó lại là nội dung liên quan tới Phật Pháp. Có nghĩa là, chúng ta đi vào đời cơm ăn áo mặc, nếu không đi xuất gia thì chúng ta cũng cần mái ấm gia đình, trai lớn lấy vợ, gái lớn lấy chồng, chúng ta có con cũng cần có cái xe, cái nhà. Nhưng phải luôn luôn nhớ tâm niệm này:

 “Tôi sẽ không bao giờ làm con chuột đã khoét lỗ hủ mứt mà lại ăn no tới mức không thể chui ra.” 

  Có danh lợi, chìm sâu trong cơm gạo áo tiền nhưng nhớ đừng quên đường về chùa, mỗi đêm lạy Phật khấn câu này:

 “Con có đi về chợ đời phố xá nhân gian, con có hư đốn lêu lỏng cách mấy cũng mong sao đường về với Phật, về với chùa, về với thiền viện, bao giờ đối với con cũng thiệt là ngắn, thiệt là gần và đầy ánh sáng, không đến nổi mỏi chân. Mong cho tất cả những trở ngại đối với con đều là chân cứng đá mềm.”

  Nhiều Phật tử tôi gặp, có người quá khổ, thì tôi nhớ tới con chuột phố lúc nó chưa có mứt ăn, có người đại gia giàu có đeo vòng vàng đầy tay. Tôi nhìn họ tôi nghĩ: “Chết rồi! Con chuột này nó đâu có ra khỏi hũ mứt được!!”

  Cho nên bà con nào lạ thì tôi không dám giỡn, nhưng bà con nào mà thân mỗi lần gặp, tôi hỏi: “Lúc này chui cái lỗ còn ra được không?“ quí vị mà trả lời: “Con mập quá Sư ơi!“ thì thôi rồi! 
  Mình đi tu cũng vậy, bắt đầu có chùa, có đạo tràng, đệ tử, có tiếng tăm, có danh phận thì bắt đầu chui ra hũ mứt không lọt. Cái đó có thiệt!

  Tất cả chúng ta đều là những con chuột hè phố, thuở nào chúng ta ốm tong teo, bây giờ có cái này cái kia là chính chúng ta chết ngay ở trong thành tựu của mình, chết ngay trên con đường sống của mình. Cái đó rất mỉa mai. 
  Chết ngay trên con đường sống có nghĩa là sao?
  Ai cũng cần cơm gạo áo tiền, cần gia đình, cần tình cảm, cần tình yêu, vật chất, cần một chút gì đó vui vẻ trong tim trong óc. Nhưng coi chừng chúng ta lại chết ngay trên những thứ mà mình cần.

Trích bài giảng sư Toại Khanh

http://vietbestforum.com/showthread.php?...#pid456267

Post # 1312, p 88
⏱️
"Tin ta mà không hiểu ta, ấy là phỉ báng ta." (Lời Phật dạy)
Diễn đàn tuy ảo, nhưng nghiệp quả có thật
Sư Toại Khanh (Giác Nguyên) Giảng Kinh
Reply
One-minute Meditations




For those who want to be more present in their life, here is one technique you can try.
  1. Set your alarm clock for every single hour, and meditate for one minute.
  2. Bring your mind from the outside world back to your body and in this present moment.
If you can do that, you will become more present.
⏱️
"Tin ta mà không hiểu ta, ấy là phỉ báng ta." (Lời Phật dạy)
Diễn đàn tuy ảo, nhưng nghiệp quả có thật
Sư Toại Khanh (Giác Nguyên) Giảng Kinh
Reply