2023-09-27, 08:44 AM
''Sáng nay café một mình
Sài Gòn chợt mưa chợt mưa
Nhớ em bao nhiêu cho vừa
Em ơi… em ơi…''
… Giữa dòng đời buông trôi, ngồi trong quán café ngắm mưa rơi để mà lặng lẽ. Nhìn café nhẹ rơi từng giọt, một thế giới đặt quánh trong đấy cốc sao mông mênh đến quá đỗi lạ thường. Café khẽ khàng rơi, nó lặng lẽ như khúc vỹ thanh có lần mình dành riêng cho ai đó, nó lặng lẽ để một phút chùng lòng nghe lãng đãng mưa bay… Ta xao động từ ngày xưa đến tận bây giờ...
Sáng nay café một mình… Giữa không gian phố xá này có bao người như ta!? Giữa thế giới chông chênh này có ai một mình đi về như ta! Lãng tử… Lá vàng rơi vào vòng xe, lá vàng rơi qua bàn tay và lá vàng rơi vào đấy cốc. Thế giới đặt quánh, âm u trong tách café kia bỗng như sóng dậy bao mùa… Café dậy sóng hay lòng mình dậy sóng. Phân nửa ân tình bây giờ lãng đãng nơi đâu!
Sáng nay café một mình… Câu hát nôn nao, câu hát mênh mông… Ta nghe như dịu vợi xa xăm chất chứa nỗi buồn. Tất cả đắm chìm trong mưa và ta thả những ước mơ bay cùng vòm khói thuốc. Café một mình, những ngày xa xưa ấy bây giờ đang ở nơi đâu và bao giờ sẽ là ngày trở lại…
Café một mình… Ta ngồi đây bâng khuâng thả hồn đi đi mãi, đi dọc cuộc đời mà vẫn không tới hôm qua. Cái ngày hôm qua sao mà thênh thang đến thế, để sáng nay ta lại cô đơn nghe sóng dậy bao mùa.
''Sài Gòn chợt mưa… chợt mưa…''
Viết tặng anh
![[Image: d9ad598405eaf740cc7fe8bccc5f178a.jpg]](https://i.pinimg.com/564x/d9/ad/59/d9ad598405eaf740cc7fe8bccc5f178a.jpg)
Dù mạnh mẽ tới đâu... khi hết tiền tôi vẫn buồn


