2023-05-21, 08:07 PM
Hôm nay nơi tôi ở mây mù về giăng ngập. Những ngày nắng hạ ấm áp, bất chợt về trong mùa xuân, đã ra đi, như cái áo hay mặc ở nhà, sáng nay tôi phát hiện đã rách. Đó là điều bất di bất dịch, cái thường tình của mọi thứ trong vũ trụ biến hoá mà lẻ ra đến bây giờ tôi nên chấp nhận. Khi tôi chưa thể thay đổi được những mong chờ không thể nào xảy ra, tôi sẽ không tìm thấy hạnh phúc.
Trên mạng bây giờ người ta hay nói về "thương" và "yêu", những định nghĩa càng đọc càng thấy mù mờ.
Hôm nay nghe lại bài "Một lần", âm điệu và lời hát luôn hay với tôi, nhưng bây giờ nghe lại, không còn cảm xúc xưa. Có lẻ mình đã trưởng thành hơn. Tôi không mong trở lại một lần nào cảm xúc cũ, cũng không mong trở lại một bắt đầu, vì tôi sợ. Sợ những niềm vui ngắn ngủi hằn lại vết thương lòng thật lâu để lành lặn, và có khi ngỡ đã lành, bỗng có ngày rướm máu với nhiều lý do chỉ có mình tôi hiểu. Vết thương có thể đã lành bề ngoài, nhưng những tổn thương vô hình còn tồn tại. Từng nói, trong tình cảm, không có đúng hay sai, cái gì làm mình thấy bình an, thì đó là đúng.
Có hôm đọc được bài trong thread của bạn abc, “Nếu ngay bây giờ bạn không thể hạnh phúc thì suốt đời này bạn không thể hạnh phúc”. Trước đó mấy tiếng, tôi đã trải nghiệm điều bạn chia sẻ. Khi tôi thay đổi cách suy nghĩ tích cực hơn về những gì cấp trên của tôi đã làm, tôi thấy bình an và biết ơn họ hơn là trách móc, bực bội, tạo bão sóng trong lòng. Hay như hôm thứ sáu vừa qua đi ăn sinh nhật người bạn đồng nghiệp, gặp một người trong nhóm tôi không có thiện cảm cho lắm, nhưng tôi nhận ra rằng khi tôi mở lòng và thân thiện với cô, cô trở nên dể thương gần gũi hơn. Sao tôi không nghĩ ra rằng, tôi đã cho cô cảm nhận tôi lạnh lùng và chảnh?
Tư tưởng tiêu cực đã ăn sâu trong tâm trí tôi quá lâu, và mỗi ngày, tôi luôn nhắc nhở mình chuyển hướng tích cực để thấy đời vui hơn, đáng yêu hơn. Thật sự không dể dàng để thay đổi một thói quen hơn nửa đời người, và không thể thay đổi nếu tự mình không muốn hay không nhìn thấy. Khi đã trải qua quá nhiều, khi đã đủ mệt mõi trên đường đời, tôi cần tìm ra và quẳng đi những thứ vô ích làm nặng gánh hành trang của mình. Cuộc đời mình không còn lại bao nhiêu năm nữa, sức cũng đã yếu dần theo số tuổi tăng dần, phải thế thôi, phấn đấu tích cực từng ngày.
Suy nghĩ tích cực có thể "fake" nó như sự tự tin mọi người nhìn thấy ở tôi mỗi khi tôi đến sở làm không? Tôi không biết, chỉ biết rằng một phút lơ đãng, cái thói quen trở lại dễ dàng theo những ngày mưa nhiều hơn nắng nơi đây.
Ừ thì cứ "fake it till you make it"
tìm một con đường
tìm một lối đi
ngày qua ngày
đời nhiều vấn nghi
lạc loài niềm tin sống không ngày mai
sống quen... không ai cần ai
cứ vui... cho trọn hôm nay
Trên mạng bây giờ người ta hay nói về "thương" và "yêu", những định nghĩa càng đọc càng thấy mù mờ.
Hôm nay nghe lại bài "Một lần", âm điệu và lời hát luôn hay với tôi, nhưng bây giờ nghe lại, không còn cảm xúc xưa. Có lẻ mình đã trưởng thành hơn. Tôi không mong trở lại một lần nào cảm xúc cũ, cũng không mong trở lại một bắt đầu, vì tôi sợ. Sợ những niềm vui ngắn ngủi hằn lại vết thương lòng thật lâu để lành lặn, và có khi ngỡ đã lành, bỗng có ngày rướm máu với nhiều lý do chỉ có mình tôi hiểu. Vết thương có thể đã lành bề ngoài, nhưng những tổn thương vô hình còn tồn tại. Từng nói, trong tình cảm, không có đúng hay sai, cái gì làm mình thấy bình an, thì đó là đúng.
Có hôm đọc được bài trong thread của bạn abc, “Nếu ngay bây giờ bạn không thể hạnh phúc thì suốt đời này bạn không thể hạnh phúc”. Trước đó mấy tiếng, tôi đã trải nghiệm điều bạn chia sẻ. Khi tôi thay đổi cách suy nghĩ tích cực hơn về những gì cấp trên của tôi đã làm, tôi thấy bình an và biết ơn họ hơn là trách móc, bực bội, tạo bão sóng trong lòng. Hay như hôm thứ sáu vừa qua đi ăn sinh nhật người bạn đồng nghiệp, gặp một người trong nhóm tôi không có thiện cảm cho lắm, nhưng tôi nhận ra rằng khi tôi mở lòng và thân thiện với cô, cô trở nên dể thương gần gũi hơn. Sao tôi không nghĩ ra rằng, tôi đã cho cô cảm nhận tôi lạnh lùng và chảnh?
Tư tưởng tiêu cực đã ăn sâu trong tâm trí tôi quá lâu, và mỗi ngày, tôi luôn nhắc nhở mình chuyển hướng tích cực để thấy đời vui hơn, đáng yêu hơn. Thật sự không dể dàng để thay đổi một thói quen hơn nửa đời người, và không thể thay đổi nếu tự mình không muốn hay không nhìn thấy. Khi đã trải qua quá nhiều, khi đã đủ mệt mõi trên đường đời, tôi cần tìm ra và quẳng đi những thứ vô ích làm nặng gánh hành trang của mình. Cuộc đời mình không còn lại bao nhiêu năm nữa, sức cũng đã yếu dần theo số tuổi tăng dần, phải thế thôi, phấn đấu tích cực từng ngày.
Suy nghĩ tích cực có thể "fake" nó như sự tự tin mọi người nhìn thấy ở tôi mỗi khi tôi đến sở làm không? Tôi không biết, chỉ biết rằng một phút lơ đãng, cái thói quen trở lại dễ dàng theo những ngày mưa nhiều hơn nắng nơi đây.
Ừ thì cứ "fake it till you make it"
tìm một con đường
tìm một lối đi
ngày qua ngày
đời nhiều vấn nghi
lạc loài niềm tin sống không ngày mai
sống quen... không ai cần ai
cứ vui... cho trọn hôm nay
Vấn thế gian, tình là chi...

