2020-03-16, 09:28 PM
(2020-03-16, 09:04 PM)BaEch Wrote: Hợp và tan là chuyện thường tình, quan trọng là mình nghĩ như thế nào về quảng đường đã cùng nhau đi qua. Nếu nó là những kỷ niệm đẹp thì sẽ nhớ mãi, sẽ chẳng bao giờ có thể quên được. Tình tan đúng thời điểm cũng sẽ tốt hơn là để lại những hận thù không cần thiết cho nhau.
Có nói quá không khi trong suy nghĩ của tau không có hai chữ hận thù?. Có lẽ là gần như trong tất cả mọi việc. Bởi nó được đơn giản hóa đi thành những chữ thích hay không thích, muốn hay không muốn, vậy thôi hà.
Cứ khư khư giữ trong lòng hai chữ hận thù suy cho cùng chỉ tổ làm hại mình, hại đầu óc mình nhiều hơn. Thế nên cứ đặt để họ vào chính cái nơi họ muốn rồi quên đi vì cuộc đời còn nhiều cái vui hơn, còn nhiều người tốt hơn để gặp.
Riêng trong chuyện tình, dù mình yêu đơn phương họ hay họ âm thầm yêu mình, hay cả hai đến với nhau rồi tan vỡ vì bất cứ nguyên do gì, có thể vì người thứ ba xen vào chẳng hạn, với tau, cũng không bao giờ có hai chữ hận thù. Sure luôn.
Hồi xưa có một cô yêu đơn phương tau tha thiết, yêu da diết, cuối cùng cũng đi chống lầy vì sợ...ế, em lấy họ vì họ yêu em hơn anh, gần ngày cưới còn tha thiết muốn gặp anh một "đêm" cuối, tau sợ quá chừng, trốn chui trốn nhũi, nàng cứ nghĩ, chắc là đám cưới của nàng không có tau đến dự, đâu ngờ phút cuối dám bay cả ngàn cây số, xuất hiện bất ngờ với một lẵng hoa thật đẹp, mừng ngày em xuất giá theo chồng. Giờ gặp lại thì tay bế tay bồng với hai đứa con thật kháu khỉnh, tau mừng cho tau một, mừng cho nàng mười, vẫn cứ hay lảm nhảm hát đùa, Nếu chúng mình có thành giai ngẫu, chắc gì ta đã, thoát ra đời khổ đau... tèng teng...
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ...



