2019-11-01, 12:24 AM
Tui "chọn" ăn phở là món tui rất thích và có thể ăn hàng ngày.
Tui "chấp nhận (accept)" nguời khác thích ăn bún bò huế là món họ "chọn" thích ăn hơn là phở.
Tui "tôn trọng" sở thích và sự "lựa chọn" của mỗi người khác nhau vì tui không thể hay có ý muốn "ép" người khác phải thích món phở giống tui bằng cách chỉ trích, xúc phạm tới món bún bò huế cũng là 1 món ăn truyền thống và có tính chất đặc trưng riêng của nó. Và sau khi đã nổi cơn tam bành mà vẫn không được như ý muốn thì cứ đeo theo dai dẳng hỏi, hỏi và hỏi và bắt người khác phải trả lời tại sao, tại sao, tại sao không thích món phở của tui.
Chuyện đơn giản quá mà, nhưng coi bộ chữ "accept" tui dùng với ý hơi cao siêu sao ý mà. Nên đối với 1 người coi bộ rất ư là khó hiểu, nên cứ suy diễn chữ "accept" theo những trường hợp theo ý muốn, nên cứ suy diễn theo ý 1 chiều rồi cứ chữ "accept" mà cứ dai nhách nhai tới nhai lui, rồi cứ ấm ức bám theo chữ "accept" mà nhai lui nhai tới tiếp cứ như nhai trầu nhễu nhão cũng còn ráng trệu trạo nhai chữ "accept" 1 cách rất là ấm ức. Coi bộ cứ nhất định ấm ức không chịu "accept" chữ "accept" theo ý nghĩa bình thường nhất mà 1 đứa bé tuổi mẫu giáo cũng có thể hiểu và chấp nhận.
Vậy bây giờ có hiểu chữ "accept" chưa? Do you understand?
Tui "chấp nhận (accept)" nguời khác thích ăn bún bò huế là món họ "chọn" thích ăn hơn là phở.
Tui "tôn trọng" sở thích và sự "lựa chọn" của mỗi người khác nhau vì tui không thể hay có ý muốn "ép" người khác phải thích món phở giống tui bằng cách chỉ trích, xúc phạm tới món bún bò huế cũng là 1 món ăn truyền thống và có tính chất đặc trưng riêng của nó. Và sau khi đã nổi cơn tam bành mà vẫn không được như ý muốn thì cứ đeo theo dai dẳng hỏi, hỏi và hỏi và bắt người khác phải trả lời tại sao, tại sao, tại sao không thích món phở của tui.
Chuyện đơn giản quá mà, nhưng coi bộ chữ "accept" tui dùng với ý hơi cao siêu sao ý mà. Nên đối với 1 người coi bộ rất ư là khó hiểu, nên cứ suy diễn chữ "accept" theo những trường hợp theo ý muốn, nên cứ suy diễn theo ý 1 chiều rồi cứ chữ "accept" mà cứ dai nhách nhai tới nhai lui, rồi cứ ấm ức bám theo chữ "accept" mà nhai lui nhai tới tiếp cứ như nhai trầu nhễu nhão cũng còn ráng trệu trạo nhai chữ "accept" 1 cách rất là ấm ức. Coi bộ cứ nhất định ấm ức không chịu "accept" chữ "accept" theo ý nghĩa bình thường nhất mà 1 đứa bé tuổi mẫu giáo cũng có thể hiểu và chấp nhận.
Vậy bây giờ có hiểu chữ "accept" chưa? Do you understand?
