Posts: 6,704
Threads: 107
Joined: Jun 2020
Reputation:
177
Nhỏ em bận nghịch robots, bà chị bức nút…
…
MỌI CUỘC CÁCH MẠNG ĐỀU RẤT GIAN NAN, NHƯNG KHI XÃ HỘI ĐẾN CÙNG CỰC, SUY ĐỒI NÓ SẼ ĐỔI THAY
Phàm vạn vật và vạn sự trên đời này đều phải đi qua một chu kỳ sinh thành, lớn mạnh, suy bệnh rồi chuyển hóa cả.
Chúng ta đang sống trong thời đại suy bệnh, khi mà suy nghĩ của con người đang trở nên lệch lạc và tha hóa. Những vị giáo sư, những nhà kiến trúc tâm hồn trẻ thơ lại tự hào khoác trên người chiếc áo thô tục, trở nên thành viên của một tổ chức hết sức thác loạn, nhồi sọ trẻ con những điều hết sức trái luân lý...
Những người nghèo khổ, lao công, thất nghiệp lại đi bỏ phiếu cho kẻ được các đại công ty, đại ngân hàng, tập đoàn báo chí tài phiệt... ủng hộ và nuôi dưỡng.
Những người cha, người mẹ của 1 gia đình hạnh phúc lại điên cuồng vận động cho việc phá vỡ giới tính, cho tự do tàn sát thai nhi, hủy diệt giá trị tôn giáo và đạo lý... mà không hề nghĩ đến hậu quả nó sẽ giáng xuống trên đầu những đứa con thân yêu của họ.
Chúng ta đang sống trong 1 thời đại khi mà kẻ độc tài tàn bạo như ông Tập Cận Bình thì được dung dưỡng, nương tay, kính sợ, và thậm chí gọi là anh hùng. Trong khi người công chính như ông Donald Trump là bị sĩ nhục, chửi bới, kết tội và bị đủ thứ đối xử bất công.
Tất cả từ đâu ra? Tất cả đều từ việc con người quá nuông chiều cái tham sân si của bản thân và xa lánh giá trị đạo đức. Người ta xem đạo đức là một gánh nặng và việc tôn thờ bản năng tham sân si là con đường mưu cầu hạnh phúc. Người ta xem chữ tôi là Thượng Đế và xã hội là kẻ thù.
Chính vì vậy, nếu có ai đó muốn xây dựng con đường đạo lý thì sẽ bị thiên hạ tấn công. Người ta sẵn sàng bán thân cho Việt Cộng nếu họ cảm thấy điều đó có thể giúp họ về Việt Nam ăn chơi hoặc kiếm tiền. Người ta sẵn sàng bán cả hồn và xác cho Trung Cộng khi cho rằng nó là thị trường cho họ.
Nhưng trên tất cả, làm sao khối tài phiệt có thể thao túng thông tin, truyền thông, và giáo dục nếu chúng ta không tôn thờ đồng tiền?
Trong thời đại suy bại con người rồi sẽ nhìn ra một chân lý căn bản rằng xã hội vô đạo, xã hội tham sân si không những không giúp cho việc mưu cầu hạnh phúc mà ngược lại chỉ đẩy cuộc sống của từng cá nhân vào trong địa ngục của khó khăn và bất trắc.
Nghìn năm văn minh nhân loại tôn thờ đạo đức vì kinh nghiệm lịch sử cho thấy chỉ có một xã hội hữu đạo thì mới có công lý và chỉ có xã hội có công lý thì con người mới tìm được bình an và hạnh phúc.
Đến cái cuối cùng của xã hội suy đồi, đó là một cuộc cách mạng. Điều ông Donald Trump làm chính là cách mạng xã hội. Cuộc cách mạng đó đã bùng cháy, bất luận ông còn trên cương vị tổng thống hay không ngọn lửa đó sẽ không tắt, đó là quy luật của muôn đời.
Sau sự suy đồi, xã hội sẽ cách mạng và đổi thay.
Ngọn lửa đó đã và đang bùng cháy mạnh mẽ lại mặc dù gặp rất nhiều chông gai. Nhưng nó sẽ tiếp tục cháy! Tôi tin điều đó vì nó là chân lý .
CXTN
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-
願得一心人,
白頭不相離.
Posts: 6,704
Threads: 107
Joined: Jun 2020
Reputation:
177
HỘI CHỨNG LOẠN TRÍ VÌ TRUMP
(TRUMP DERANGEMENT SYNDROME) - (TDS)
KHI SỰ PHẫN NỘ VƯỢT QUA RANH GIỚI CỦA LÝ TRÍ
Trong toàn bộ lịch sử chính trị Hoa Kỳ, chưa có hiện tượng nào kỳ lạ và đáng lo ngại bằng sự xuất hiện của cái gọi là Hội Chứng Loạn Trí Vì Trump
(Trump Derangement Syndrome — viết tắt TDS) — một trạng thái tâm lý tập thể mà trong đó hàng chục triệu công dân của quốc gia hùng mạnh nhất lịch sử loài người đã đánh mất khả năng đánh giá một nhân vật chính trị bằng lý trí, bằng bằng chứng, và bằng sự công bằng tối thiểu mà mọi nền dân chủ đòi hỏi. Thay vào đó, họ rơi vào một trạng thái cuồng loạn thường trực, một cơn sốt căm phẫn không bao giờ hạ nhiệt, một sự ám ảnh bệnh hoạn đối với Tổng Thống Donald Trump mà không một lập luận hợp lý nào, không một dữ kiện khách quan nào, không một thành tựu chính sách nào có thể lay chuyển.
Thuật ngữ “Trump Derangement Syndrome” được cho là xuất phát từ khái niệm “Bush Derangement Syndrome” mà nhà bình luận chính trị Charles Krauthammer đã đặt ra từ năm 2003, để mô tả sự căm ghét phi lý của cánh tả đối với Tổng thống George W.
Bush. Nhưng nếu Bush Derangement Syndrome là một cơn cảm cúm, thì TDS là một đại dịch. Nếu sự căm ghét Bush mang tính chất giận dữ chính trị thông thường, thì sự căm ghét TT Trump đã vượt xa mọi ranh giới của diễn ngôn chính trị bình thường để bước vào lãnh địa của bệnh lý tâm thần tập thể — nơi mà cảm xúc đã hoàn toàn nuốt chửng lý trí, nơi mà định kiến đã thay thế nhận thức, và nơi mà một nửa quốc gia sẵn sàng đốt cháy chính ngôi nhà mình để tiêu diệt một con người duy nhất.
Bài viết này nhằm phân tích một hiện tượng tâm lý — xã hội — truyền thông dựa trên bằng chứng lịch sử, dữ liệu thực nghiệm, và các mô hình tâm lý học đã được kiểm chứng. Và câu hỏi trung tâm rất đơn giản: Tại sao Donald Trump — và chỉ Donald Trump — lại kích hoạt một phản ứng tâm lý tập thể dữ dội đến vậy, và điều gì đã khiến nó có thể?
Từ góc nhìn tâm lý học, TDS không phải là một chẩn đoán lâm sàng trong cuốn Chẩn Đoán và Thống Kê Các Rối Loạn Tâm Thần, Ấn Bản Thứ Năm (Diagnostic and Statistical Manual of Mental Disorders, Fifth Edition),
nhưng nó thể hiện tất cả những đặc điểm của một hội chứng tâm lý tập thể thực thụ: một tập hợp các triệu chứng nhận thức, cảm xúc, và hành vi xuất hiện đồng thời và có hệ thống trong một bộ phận dân số
lớn. Các triệu chứng chủ yếu bao gồm:
thứ nhất, sự mất khả năng đánh giá khách quan,trong đó mọi hành động của TT Trump đều bị diễn giải theo chiều tiêu cực nhất có thể,bất kể bối cảnh hay kết quả thực tế;
thứ hai, phản ứng cảm xúc quá mức và không tương
xứng với sự kiện kích hoạt;
thứ ba, tư duy nhị nguyên tuyệt đối, chia thế giới thành “phe chống TT Trump” và “phe ủng hộ TT Trump” với ranh giới đạo đức không thể vượt qua;
và thứ tư, sự kháng cự mãnh liệt đối với bất kỳ thông tin nào mâu thuẫn với hình ảnh tiêu cực đã được cố định trong tâm trí.
Tâm lý học nhận thức cung cấp khung lý thuyết vững chắc để hiểu hiện tượng này.
Trước hết là “thiên kiến xác nhận” (confirmation bias) — xu hướng tìm kiếm, ghi nhớ và chấp nhận những thông tin phù hợp với niềm tin sẵn có, đồng thời bác bỏ hoặc phớt lờ những bằng chứng ngược lại. Khi một người đã hình thành niềm tin rằng TT Trump là “mối đe dọa cho nền dân chủ,” thì mọi dữ kiện đều được lọc qua lăng kính ấy.
Nếu TT Trump ký một hiệp định thương mại có lợi cho nước Mỹ, đó là “mị dân.” Nếu TT Trump gặp nhà lãnh đạo Bắc Triều Tiên, đó là “hợp thức hóa độc tài.” Nếu TT Trump giảm thuế cho doanh nghiệp, đó là “phục vụ giới tài phiệt.” Không có hành động nào của TT Trump có thể được đánh giá dựa trên kết quả thực tế, bởi vì kết luận đã được viết sẵn trước khi sự kiện xảy ra.
Tiếp theo là “hiệu ứng hào quang ngược” (reverse halo effect) — một biến thể của hiệu ứng hào quang (halo effect) mà nhà tâm lý học Edward Thorndike mô tả từ năm 1920. Khi một người bị gán cho một đặc điểm tiêu cực nổi bật, thì tất cả các đặc điểm khác của người đó cũng bị đánh giá tiêu cực theo. Trong trường hợp của TT Trump, hình ảnh “thô lỗ, ngạo mạn, không thể đoán trước” đã được truyền thông xây dựng và củng cố mỗi ngày đến mức nó trở thành một bộ lọc toàn phần, qua đó mọi thứ TT Trump nói hay làm đều bị nhuộm màu đen.
Ngay cả khi TT Trump thực hiện một chính sách mà chính Obama đã đề xuất nhưng không thực hiện được, nguồn gốc của nó bị xóa sạch và chỉ còn lại một câu: “TT Trump làm điều đó vì động cơ xấu.”
Sâu hơn nữa là cơ chế “bất hòa nhận thức” (cognitive dissonance) mà Leon Festinger đã lý thuyết hóa từ năm 1957. Khi một người đã đầu tư sâu sắc về cảm xúc và bản sắc vào việc chống TT Trump — khi đó không còn chỉ là lập trường chính trị mà đã trở thành một phần của cái tôi, một phần của nhân cách — thì việc thừa nhận bất kỳ điều tích cực nào về TT Trump đồng nghĩa với việc phủ nhận chính mình. Và không ai muốn
phủ nhận chính mình. Thế nên bộ não tự động điều chỉnh: nó bác bỏ dữ kiện, bóp méo ngữ cảnh, và tìm mọi cách hợp lý hóa lập trường đã có.
Đây không phải sự lựa chọn có ý thức — đây là cơ chế tự vệ của tâm lý, hoạt động ở tầng sâu của vô thức.
Cuối cùng, không thể bỏ qua hiệu ứng “tâm lý bầy đàn” (herd mentality) và áp lực xã hội. Trong các môi trường mà việc chống TT Trump đã trở thành chuẩn mực văn hoá — các trường đại học, các toà soạn báo, các công ty công nghệ ở Silicon Valley, giới giải
trí Hollywood — việc bày tỏ bất kỳ sự công nhận nào đối với TT Trump, dù nhỏ đến đâu, cũng đồng nghĩa với sự tự loại khỏi cộng đồng. Nghĩa là mất bạn bè, mất cơ hội thăng tiến, mất vị thế xã hội.
Trong bầu không khí ấy, TDS không chỉ là một thiên kiến cá nhân mà là một hệ thống kiểm soát xã hội — ai không căm ghét TT Trump đủ mức sẽ bị nghi ngờ, bị cô lập, và bị trừng phạt. Solomon Asch đã chứng minh từ năm 1951 rằng conngười sẵn sàng phủ nhận bằng chứng trước mắt mình để đồng ý với số đông. TDS là thí nghiệm Solomon Asch nhân rộng ra quy mô quốc gia.
***
—Solomon Asch (1907–1996) — là nhân vật được biết đến nhiều nhất khi nhắc đến cái tên này. Ông là một nhà tâm lý học xã hội người Mỹ gốc Ba Lan, nổi tiếng với các Thí Nghiệm Tuân Theo của Asch vào thập niên 1950. Trong các nghiên cứu này, những người tham gia được yêu cầu so sánh độ dài của các đoạn thẳng, nhưng những người đồng mưu trong nhóm cố tình đưa ra các câu trả lời sai. Các thí nghiệm đã chứng minh rằng áp lực xã hội có thể khiến cá nhân tuân theo phán đoán sai lầm của tập
thể, ngay cả khi câu trả lời đúng là điều hiển nhiên. Công trình nghiên cứu của ông đã trở thành nền tảng quan trọng trong lĩnh vực tâm lý học xã hội.)
***
Nếu TDS là căn bệnh, thì truyền thông dòng chính của Hoa Kỳ là mầm bệnh, là ổ chứa, và là phương tiện lây nhiễm — tất cả cùng lúc. Để hiểu được vai trò này, cần đặt nó trong bối cảnh lịch sử dài hơn của truyền thông Mỹ — một lịch sử mà, như chúng ta sẽ thấy, chưa bao giờ hoàn toàn khách quan như huyền thoại mà chính giới truyền thông tự dựng lên về mình.
Từ thời lập quốc, báo chí Mỹ đã mang tính đảng phái sâu sắc. Tờ Gazette of the United States phục vụ Hamilton, tờ National Gazette của Philip Freneau được chính Jefferson ngầm tài trợ từ ngân sách Bộ Ngoại giao. Andrew Jackson đưa hệ thống “báo
chí cung đình” lên một tầm mới với Washington Globe của Francis Preston Blair. Joseph Pulitzer và William Randolph Hearst khai sinh ra “yellow journalism” và chứng minh rằng truyền thông có thể tạo ra thực tại, chứ không chỉ phản ánh nó — cuộc chiến Mỹ-
Tây Ban Nha năm 1898 là minh chứng hùng hồn. Roosevelt biến truyền thông thành công cụ quyền lực bằng những buổi Fireside Chats, và đổi lại, giới báo chí tự nguyện che giấu tình trạng sức khỏe suy kiệt của ông trong suốt bốn nhiệm kỳ — một hành vi lừa dối cả quốc gia trong thời chiến mà không ai bị buộc tội, bởi “người của họ” cần được bảo vệ.
Tiền lệ bảo vệ bằng mọi giá một tổng thống thuộc phe mình — và tấn công bằngmọi giá một tổng thống phe đối lập — được thiết lập từ rất sớm và ngày càng trắng trợn.
Nixon bị truy đuổi đến cùng vì Watergate, trong khi những hành vi tương tự hoặc tồi tệ hơn của Kennedy — từ quan hệ với mafia đến sử dụng FBI nghe lén đối thủ — được lặng lẽ bỏ qua. Reagan bị vẽ thành diễn viên già nua nguy hiểm, trong khi Carter — người để mất Iran, để con tin bị giam 444 ngày — được bao biện là nạn nhân của “hoàn cảnh khách quan.” Hai tiêu chuẩn khác nhau cho cùng một loại hành vi — đây là mô hình lặp lại suốt hơn hai thế kỉ, không phải ngẫu nhiên, mà là có hệ thống.
Nhưng tất cả những gì đã xảy ra trước đó chỉ là khúc dạo đầu cho bản giao hưởng căm thù được truyền thông dành cho Donald TT Trump. Dữ liệu từ Harvard Shorenstein Center on Media, Politics and Public Policy đã ghi nhận một con số mà không phản biện nào có thể làm nhạt đi: 93 phần trăm tin tức về TT Trump trên các mạng truyền hình lớn mang tính tiêu cực. Con số ấy không phản ánh thực tại chính trị — nó phản ánh một chiến dịch có tổ chức, có mục tiêu, và có quy mô chưa từng thấy trong lịch sử báo chí của bất kỳ nền dân chủ nào trên thế giới.
Công trình nghiên cứu mang tính bước ngoặt của S. Robert Lichter và Stanley Rothman trong cuốn The Media Elite năm 1986 đã cung cấp bằng chứng thực nghiệm không thể chối cãi: đại đa số nhà báo tại các hãng truyền thông lớn tự nhận mình là “liberal,” bỏ phiếu cho đảng Dân Chủ với tỷ lệ áp đảo thường trên 80 phần trăm, và mang trong mình một thế giới quan thiên tả thấm đẫm vào mỗi dòng tin họ viết, mỗi câu chuyện họ chọn kể, và quan trọng không kém, mỗi câu chuyện họ chọn không kể.
Khi một hệ sinh thái truyền thông như vậy đồng loạt hướng mũi súng vào một nhân vật duy nhất, hiệu ứng tâm lý là khổng lồ: người dân không chỉ được cung cấp thông tin tiêu cực mà còn được đặt vào một môi trường mà trong đó bất kỳ ý kiến tích cực nào về TT Trump đều bị coi là đáng nghi ngờ về mặt đạo đức.
NĂM CƠ CHẾ TINH VI CỦA TDS
Phân tích sâu hơn cho thấy TDS được nuôi dưỡng bởi năm cơ chế tinh vi hoạt động song song và củng cố lẫn nhau, tạo thành một vòng tròn khép kín gần như không
thể phá vỡ.
Cơ chế thứ nhất:
Nghệ thuật “đóng khung” thực tại. Truyền thông hiện đại không cần nói dối trắng trợn — họ đã vượt xa giai đoạn thô sơ ấy. Thay vào đó, họ sử dụng “framing” — nghệ thuật đóng khung thực tại. Cùng một sự kiện, cùng một dữ liệu, nhưng cách đặt tiêu đề, cách chọn trích dẫn, cách sắp xếp thứ tự thông tin, cách chọn
chuyên gia bình luận, và đặc biệt cách chọn những gì không đưa vào — tất cả đều có thể biến một quyết định đúng đắn thành thảm họa. Khi chính quyền TT Trump siết chặt biên giới, truyền thông gọi đó là “trại tập trung” và “khủng hoảng nhân quyền.”
Khi chính quyền Obama xây dựng cùng những cơ sở giam giữ ấy, truyền thông gọi đó là “quản lý biên giới.”
Cùng một cơ sở vật chất, cùng một chính sách, hai cách kể chuyện hoàn toàn đối nghịch. Người tiêu thụ tin tức, nếu chỉ theo dõi một nguồn, sẽ tin mình nhìn thấy hai thực tại khác nhau, trong khi chỉ có một: thực tại được tô vẽ khác nhau tùy theo đảng phái của người liên quan.
Cơ chế thứ hai:
Vũ khí hóa nhãn hiệu “phân biệt chủng tộc.” Trong suốt tám năm cầm quyền của Barack Obama, truyền thông dòng chính đã hoàn thiện một vũ khí tâm lý đặc biệt hiệu quả: dán nhãn “racist” cho bất kỳ phê phán nào đối với vị tổng thống da màu đầu tiên. Vũ khí này, được tôi luyện qua nhiều năm, được chuyển giao toàn bộ sang cuộc chiến chống TT Trump.
Mọi chính sách của TT Trump đều bị quy vào động cơ phân biệt chủng tộc: kiểm soát biên giới là “kỳ thị người Latino,” cấm nhập cảnh từ các quốc gia khủng bố là “cấm người Hồi giáo,” đàm phán thương mại với Trung
Cộng là “bài ngoại.” Chiến thuật này hoạt động vì nó khai thác một trong những nỗi sợ sâu xa nhất của người Mỹ hiện đại: nỗi sợ bị gán cho là phân biệt chủng tộc. Một khi cái nhãn ấy được dán lên TT Trump và mọi thứ liên quan đến TT Trump, thì người ta không còn dám phân tích chính sách dựa trên dữ kiện — họ tự kiểm duyệt bản thân vì sợ bị đồng nhất với phe “racist.”
Cơ chế thứ ba:
Fact-checking như kiểm duyệt ngụy trang. Sự ra đời của các tổ chức “fact-checking” như PolitiFact, Snopes, FactCheck trong thập niên 2010 được
quảng bá như trọng tài khách quan của sự thật. Trên thực tế, các nghiên cứu có hệ thống đã chỉ ra rằng các tổ chức này kiểm tra phát biểu của chính trị gia Cộng Hòa với tần suất cao hơn đáng kể, áp dụng tiêu chuẩn khắt khe hơn cho cùng một loại phát biểu tùy theo đảng phái, và bẻ cong ngữ cảnh để biến những phát biểu về bản chất đúng thành “Mostly False” khi đến từ phía bảo thủ. Hệ quả sâu xa nhất: người dân Mỹ, vốn đã mệt mỏi vì không biết tin ai, giờ còn bị tước đoạt luôn khả năng tự kiểm chứng. Họ để việc suy nghĩ cho các “fact-checker” — mà chính các fact-checker ấy lại vận hành bên trong cùng hệ sinh thái truyền thông thiên tả. Một vòng tròn khép kín hoàn hảo.
Cơ chế thứ tư:
Liên minh truyền thông — công nghệ và kiểm duyệt quy mô công nghiệp. Khi truyền thông dòng chính nhận ra rằng không thể cạnh tranh trong một
sân chơi bình đẳng trên mạng xã hội, họ đã liên minh với các gã khổng lồ công nghệ để xây dựng hệ thống kiểm duyệt quy mô công nghiệp dưới chiêu bài chống
“misinformation.”
Trường hợp laptop của Hunter Biden năm 2020 là bằng chứng lịch sử không thể bác bỏ: Twitter khóa tài khoản của New York Post, Facebook áp dụng thuật toán cho những thông tin bất lợi đến Hunter Biden không được hiện ra, hơn 50 cựu quan chức tình báo ký tên gọi đó là “thông tin sai lệch kiểu Nga.”
Sau bầu cử, tất cả được xác nhận là thật. Nhưng sự thật đến muộn thì có khác gì nói dối?
Các cuộc thăm dò sau bầu cử cho thấy một tỷ lệ đáng kể cử tri tuyên bố sẽ thay đổi lá phiếu nếu biết câu chuyện này trước ngày bầu cử. Đây là can thiệp bầu cử — không phải bởi Nga, mà bởi chính truyền thông Mỹ và các công ty công nghệ Mỹ.
Cơ chế thứ năm:
Chính trị bản sắc và chiến lược “chia để trị.” Truyền thông thiên tả không chỉ thao túng nhận thức mà còn chủ động phân hóa xã hội Mỹ theo mọi tuyến đứt gãy có thể khai thác: chủng tộc, giới tính, giai cấp, tôn giáo. Mỗi nhóm được thuyết phục rằng mình là nạn nhân, rằng kẻ áp bức là nhóm khác, và rằng chỉ có đảng Dân Chủ mới giải phóng được họ. TT Trump, với thông điệp đoàn kết quốc gia vượt trên bản sắc và “Make America Great Again,” trở thành mối đe dọa hiện sinh đối với toàn bộ chiến lược này. Nếu TT Trump thành công, thì chính trị bản sắc sụp đổ. Và vì thế, TT Trump phải bị tiêu diệt — không phải về mặt thể chất, mà về mặt biểu tượng, về mặt nhận thức, về mặt tâm lý. TDS là sản phẩm của nỗ lực tiêu diệt ấy.
TẠI SAO LÀ TT TRUMP — VÀ CHỈ TT TRUMP?
Câu hỏi mà bất kỳ nhà phân tích nghiêm túc nào cũng phải đối mặt là: tại sao TT Trump kích hoạt một phản ứng dữ dội đến vậy, trong khi các tổng thống Cộng Hòa khác — dù cũng bị truyền thông đối xử bất công — chưa bao giờ gây ra hội chứng tương tự?
Câu trả lời nằm ở sự giao thoa của nhiều yếu tố độc đáo mà chỉ TT Trump mới hội đủ.
Trước hết, TT Trump là người ngoài cuộc đầu tiên thực sự đe dọa hệ thống. Các tổng thống Cộng Hòa trước đó — từ Eisenhower đến Bush cha và Bush con — dù bị
truyền thông thiên tả đối xử bất công, vẫn là sản phẩm của hệ thống chính trị truyền thống. Họ chơi theo luật, dù luật bị nghiêng lệch. TT Trump không chơi theo luật. TT Trump không đến từ bộ máy đảng. TT Trump không nợ truyền thông. TT Trump không xin phép giới tinh hoa. Và điều nguy hiểm nhất: TT Trump nói thẳng với nhân dân, vượt qua mọi bộ lọc truyền thông, và nhân dân nghe. Không có gì đe dọa một hệ thống quyền lực nhiều hơn một người không cần hệ thống ấy để nắm quyền lực.
Thứ hai, TT Trump phá vỡ “hợp đồng ngầm” của giới tinh hoa lưỡng đảng. Trong nhiều thập niên, Cộng Hòa và Dân Chủ đã duy trì một thỏa thuận không chính thức: hai đảng cạnh tranh nhau về bề mặt nhưng chia sẻ cùng một tầm nhìn về toàn cầu hóa, về chiên tranh, về thương mại tự do, về nhập cư, về vai trò của Mỹ như “sen đầm quốc tế.”
TT Trump lật đổ toàn bộ sự đồng thuận ấy. Ông đặt câu hỏi về NATO, về thương mại với Trung Cộng, về chiến tranh ở Trung Đông, về biên giới mở — những câu hỏi mà cả hai đảng đều mong muốn không ai đặt ra. Vì thế, đây không chỉ là cuộc chiến của Dân Chủ chống TT Trump mà là cuộc chiến của toàn bộ giới tinh hoa chính trị chống lại một người dám vạch trần sự thỏa hiệp của họ.
Thứ ba, TT Trump sở hữu khả năng giao tiếp trực tiếp với tầng lớp lao động mà cả hai đảng đều bỏ rơi. Khi TT Trump nói “Make America Great Again,” ông nói với những công nhân ở Rust Belt mất việc vì nhà máy chuyển sang Trung Cộng, với những nông dân ở Trung Tây bị toàn cầu hóa nghiền nát, với những cựu chiến binh bị hệ thống bỏ quên. Giới tinh hoa truyền thông — sống ở Manhattan, Washington D.C., và San Francisco, học tại Ivy League, chia sẻ cùng thế giới quan với giới tinh hoa chính trị — không thể chấp nhận rằng những người mà họ coi là “không có bằng đại học,” “sống ở
nông thôn,” “đi nhà thờ,” lại có thể đưa ra lựa chọn chính trị sáng suốt.
Sự khinh miệt giai cấp này — được Hillary Clinton gói gọn bằng cụm từ khét tiếng “basket of deplorables” — là nhiên liệu cảm xúc cốt lõi của TDS: sự phẫn nộ của giới tinh hoa khi quần chúng dám không vâng lời.
Thứ tư, và có lẽ sâu xa nhất, TT Trump đe dọa cái mà các nhà tâm lý học gọi là “bản sắc tường thuật” (narrative identity) của giới cấp tiến. Tâm lý học về bản sắc chỉ ra rằng mọi người xây dựng ý nghĩa cuộc sống thông qua một câu chuyện về bản thân và thế giới. Giới cấp tiến Mỹ, trong nhiều thập niên, đã xây dựng bản sắc tường thuật của mình dựa trên hình ảnh “người đứng về phía công lý, chống lại bất công, bảo vệ người yếu thế, đại diện cho tiến bộ.” TT Trump, bằng chính sự tồn tại và thành công của mình, đặt dấu chấm hỏi trước toàn bộ câu chuyện ấy. Nếu TT Trump thắng — và ông đã thắng, hai lần — thì có phải “constituency của công lý” thực ra không đại diện cho đa số?
Nếu chính sách của TT Trump mang lại kết quả — thất nghiệp thấp kỉ lục, hòa bình ở Trung Đông, độc lập năng lượng — thì có phải toàn bộ thế giới quan cấp tiến là sai? Đối mặt với những câu hỏi này, bộ não có hai lựa chọn: thừa nhận và điều chỉnh, hoặc phủ nhận và tăng cường căm ghét. TDS là sản phẩm của lựa chọn thứ hai.
HỆ QUẢ — KHI MỘT NỬA QUỐC GIA MẤT KHẢ NĂNG TƯ DUY PHẢN BIỆN
Hậu quả sâu xa nhất của TDS không nằm ở những cuộc biểu tình, những vụ luận tội, hay những thập niên đấu tranh pháp lý. Hậu quả sâu xa nhất nằm ở việc hàng chục triệu công dân Mỹ đã đánh mất khả năng tư duy phản biện — khả năng đánh giá một sự kiện, một chính sách, một con người dựa trên bằng chứng và lý lẽ, thay vì dựa trên cảm xúc và bản năng bầy đàn.
Bộ máy truyền thông, qua hàng thập niên, đã thay thế quá trình tư duy bằng quá trình tiếp nhận, thay thế suy nghĩ bằng cảm xúc, thay thế phân tích bằng phản xạ. Hàng trăm triệu người Mỹ, qua nhiều thế hệ, đã được huấn luyện một cách vô thức để tiếp nhận thông tin theo mô hình thụ động: nghe, tin, lặp lại. Không đặt câu hỏi. Không kiểm chứng nguồn. Không so sánh các quan điểm đối lập. Và đây, nếu dám gọi đúng tên, là hình thức nô lệ tinh thần nguy hiểm nhất: nô lệ thể xác biết mình là nô lệ, còn nô lệ tinh thần thì tin rằng mình tự do.
TDS đã dẫn đến những quyết sách tai hại cho chính nước Mỹ. Truyền thông cánh tả đã tạo ra áp lực dư luận nhân tạo, không phản ánh lợi ích thực sự của quốc gia, đẩy nước Mỹ vào: mở rộng biên giới không kiểm soát dẫn đến khủng hoảng nhập cư, rút quân hỗn loạn khỏi Afghanistan, phụ thuộc năng lượng vào đối thủ chiến lược, chi tiêu công vô tội vạ gây ra lạm phát nghiền nát tầng lớp trung lưu, và chính sách đối ngoại nhu nhược khuyến khích Trung Cộng hung hăng, Nga xâm lược Ukraine, Iran đe dọa Trung Đông. Mỗi quyết sách sai lầm đều có một điểm chung: chúng được truyền thông dòng chính ủng hộ, bao biện, hoặc ít nhất không giám sát với mức độ khắt khe mà cùng những tờ báo ấy sẽ áp dụng cho một tổng thống Cộng Hòa.
Nhưng lịch sử, dù đen tối đến đâu, luôn mang trong mình hạt giống của hy vọng. Sự ra đời của Internet, blogs, podcasts, và đặc biệt sự giải phóng Twitter thành nền tảng X dưới thời Elon Musk đang từng ngày phá vỡ thế độc quyền thông tin của truyền thông dòng chính. Lần đầu tiên trong lịch sử, công dân bình thường có thể tiếp cận thông tin không qua bộ lọc của CNN hay New York Times, và có thể nói lên tiếng nói của mình mà không cần xin phép bất kỳ tổng biên tập nào.
Cuộc bầu cử của Donald TT Trump năm 2016, bất chấp sự phản đối gần như tuyệt đối của toàn bộ hệ thống truyền thông dòng chính, là bằng chứng hùng hồn rằng nhân dân Mỹ, khi được tiếp cận thông tin đa chiều, có khả năng nhìn xuyên qua bức màn tuyên truyền. Năm 2024, sự thức tỉnh ấy còn mạnh mẽ hơn. Chiến thắng áp đảo lần thứ hai của TT Trump không chỉ là chiến thắng của một ứng cử viên — đó là chiến thắng của nhân dân trước bộ máy truyền thông đã đặt cược tất cả để ngăn cản ông.
TDS, xét cho cùng, không phải là căn bệnh của những cá nhân yếu đuối. Nó là triệu chứng của một hệ thống bệnh hoạn — một hệ thống trong đó truyền thông, giáo
dục, văn hóa đại chúng, và các nền tảng công nghệ đã phối hợp, có ý thức hoặc vô thức, để tước đoạt khả năng tư duy độc lập của hàng chục triệu công dân.
Chữa lành TDS không thể bằng thuốc hay liệu pháp. Chữa lành TDS chỉ có thể bằng sự tỉnh táo để đọc mọi nguồn tin với con mắt hoài nghi lành mạnh, bằng sự dũng cảm tìm kiếm sự thật từ nhiều phía, và bằng sự từ chối để bất kỳ một tổ chức nào độc quyền định nghĩa thực tại thay cho mình.
Nếu toàn bộ bài viết này có thể được chưng cất thành một mệnh đề duy nhất, thì mệnh đề ấy là: TDS không phải là phản ứng tự nhiên của lý trí trước một nhân vật
chính trị gây tranh cãi, mà là sản phẩm nhân tạo của một hệ thống thao túng nhận thức đã được xây dựng, thử nghiệm, và hoàn thiện qua nhiều thế hệ. Giống như một bệnh nhân bị đầu độc mãn tính không thể chẩn đoán bệnh của mình nếu không biết nguồn độc, hàng chục triệu người Mỹ mắc TDS không thể tự chữa lành nếu không trước hết nhận diện được cơ chế đã đưa chất độc ấy vào dòng máu nhận thức của họ: truyền thông dòng chính, hệ thống giáo dục đại học ngày càng đồng nhất về ý thức hệ, nền văn hóa đại chúng phạt sự độc lập tư tưởng và thưởng sự tuân phục tập thể, và các nền tảng công nghệ đã biến kiểm duyệt thành dịch vụ công cộng.
Nhưng nhận diện bệnh chưa đủ — cần phải hiểu tại sao nó kháng thuốc đến thế.
Câu trả lời nằm ở bản chất sâu xa nhất của TDS mà bài khảo cứu này đã phơi bày: hội chứng này không chỉ là một thiên kiến chính trị mà đã trở thành một bộ phận cấu thành bản sắc cá nhân của người mắc phải. Khi việc căm ghét TT Trump gắn liền với cách một người định nghĩa bản thân mình — “tôi là người tiến bộ, tôi đứng về phía công lý, tôi chống lại cái ác” — thì mọi bằng chứng ngược lại không được tiếp nhận như dữ kiện cần xem xét, mà bị đẩy ra như mối đe dọa hiện sinh đối với cái tôi.
Đây là lý do mà TDS có sức kháng cự phi thường trước lý lẽ, trước thực tế, và trước chính kết quả bầu cử: não không cho phép bạn chấp nhận một sự thật có khả năng phá hủy chính bạn.
Thế nhưng, lịch sử dạy chúng ta rằng không có hệ thống tuyên truyền nào tồn tại vĩnh viễn. Liên Xô có Pravda, và Pravda đã sụp đổ cùng bức tường Berlin. Truyền thông dòng chính Mỹ, dù tinh vi hơn Pravda gấp bội, cũng đang đối mặt với bức tường Berlin
của riêng mình: sự mất niềm tin không thể đảo ngược từ chính công chúng mà nó tuyên bố phục vụ.
Khảo sát Gallup gần đây nhất cho thấy niềm tin của người Mỹ vào truyền thông đã chạm đáy lịch sử. Con số ấy không phải tai nạn — nó là bản cáo trạng. Khi một
thể chế được Hiến Pháp bảo vệ bằng Tu Chính Án Thứ Nhất lại bị chính nhân dân coi là kẻ nói dối, thì thể chế ấy đã tự ký bản án tử hình cho chính mình. Và sự sụp đổ niềm tin ấy, nghịch lý thay, lại chính là liều thuốc giải cho TDS: khi người bệnh bắt đầu nghi ngờ toa thuốc, người bệnh bắt đầu tìm đường chữa lành.
Phải chăng TDS sẽ tự tiêu vong khi TT Trump rời khỏi sân khấu chính trị?
Câu trả lời là không
— bởi vì, như bài viết đã chứng minh, TT Trump không phải nguyên nhân mà chỉ là triệu chứng. Hệ thống sản sinh ra TDS vẫn còn nguyên vẹn, và nó sẽ tìm
được mục tiêu mới. Nhưng có một điều đã thay đổi không thể đảo ngược: hàng chục triệu người Mỹ, lần đầu tiên, đã nhìn thấy cơ chế thao túng vận hành trần trụi trước mắt mình.
Họ đã chứng kiến truyền thông dàn dựng narrative, đã thấy fact-checker hành xử như kiểm duyệt viên, đã trải nghiệm sự kiểm duyệt của Big Tech ngay trên tài khoản cá nhân mình. Và một khi đã nhìn thấy, không thể giả vờ không thấy.
Đó là di sản thực sự của kỷ nguyên TT Trump: không phải chiến thắng của một đảng phái, mà là sự thức tỉnh của hàng triệu bộ não đã quyết định tự mình phán đoán thay vì để người khác phán đoán hộ.
Quá trình chữa lành của một quốc gia bắt đầu từ chính khoảnh khắc ấy — khoảnh khắc mà công dân từ chối ủy thác suy nghĩ cho bất kỳ thế lực nào, và đòi lại quyền thiêng liêng nhất mà tạo hóa ban cho mỗi con người: quyền tự mình tìm kiếm sự thật.
By: Vô Danh
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-
願得一心人,
白頭不相離.
Posts: 6,704
Threads: 107
Joined: Jun 2020
Reputation:
177
Lady Boss is out, the democraps are celebrating as if they have learned nothing.
Have they forgotten just a few days ago, President Trump replaced DHS Kristi Noem?
Trump is playing them like a fiddle and they keep dancing right on cue.
Every move he makes, they overreact. Every bait he throws, they bite. Then they go on camera, puff up their chests and hee haw their way through outrage exactly how he wants.
They think they’re fighting him. They’re not. They’re performing for him.
While they’re busy making noise, Trump is stacking the board. He swaps people in, drops new players like Mullin, and the whole tone changes. No more weak scripted nonsense. Just people who walk in and shut the room down.
Todd Blanche is another Mullin. Same energy. Same result. He doesn’t play along, doesn’t entertain the theatrics. He puts those cowardice bullsh!t senators in their place and moves on. Clean. Direct. Done.
And the democraps are still reacting. Still loud. Still clueless.
They haven’t learned a thing.
Trump moves. They dance.
Every single damn time.
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-
願得一心人,
白頭不相離.
Posts: 6,704
Threads: 107
Joined: Jun 2020
Reputation:
177
The BEST military ops on Earth. WE LEAVE NO ONE BEHIND.
This is the USA and this is how we operate - NO MAN LEFT BEHIND!!
...
FROM PRESIDENT DONALD J. TRUMP
WE GOT HIM! My fellow Americans, over the past several hours, the United States Military pulled off one of the most daring Search and Rescue Operations in U.S. History, for one of our incredible Crew Member Officers, who also happens to be a highly respected Colonel, and who I am thrilled to let you know is now SAFE and SOUND!
This brave Warrior was behind enemy lines in the treacherous mountains of Iran, being hunted down by our enemies, who were getting closer and closer by the hour, but was never truly alone because his Commander in Chief, Secretary of War, Chairman of the Joint Chiefs of Staff, and fellow War Fighters were monitoring his location 24 hours a day, and diligently planning for his rescue.
At my direction, the U.S. Military sent dozens of aircraft, armed with the most lethal weapons in the World, to retrieve him. He sustained injuries, but he will be just fine. This miraculous Search and Rescue Operation comes in addition to a successful rescue of another brave Pilot, yesterday, which we did not confirm, because we did not want to jeopardize our second rescue operation.
This is the first time in military memory that two U.S. Pilots have been rescued, separately, deep in Enemy Territory. WE WILL NEVER LEAVE AN AMERICAN WARFIGHTER BEHIND!
The fact that we were able to pull off both of these operations, without a SINGLE American killed, or even wounded, just proves once again, that we have achieved overwhelming Air Dominance and Superiority over the Iranian skies. This is a moment that ALL Americans, Republican, Democrat, and everyone else, should be proud of and united around.
We truly have the best, most professional, and lethal Military in the History of the World.
GOD BLESS AMERICA, GOD BLESS OUR TROOPS, AND HAPPY EASTER TO ALL!
...
Here's what this man endured.
When their F-15E was struck Thursday night over southwestern Iran, the Colonel ejected and landed alone in hostile territory. He used his 𝐒𝐄𝐑𝐄 𝐭𝐫𝐚𝐢𝐧𝐢𝐧𝐠 — Survival, Evasion, Resistance, and Escape — hiked away from the wreckage to an elevated ridge and activated his emergency beacon. Iran put a $60,000 𝐛𝐨𝐮𝐧𝐭𝐲 on his head. State TV called on civilians to hunt him. The IRGC and Basij militia deployed in force.
He evaded them all.
According to an officer monitoring the operation, he 𝐞𝐯𝐚𝐝𝐞𝐝 𝐮𝐩 𝐚 𝟕,𝟎𝟎𝟎-𝐟𝐨𝐨𝐭 𝐫𝐢𝐝𝐠𝐞 with Iranian forces chasing him all day. Meanwhile, his Commander in Chief, the Secretary of War, and the Chairman of the Joint Chiefs were monitoring his location 𝟐𝟒 𝐡𝐨𝐮𝐫𝐬 𝐚 𝐝𝐚𝐲 — planning the rescue.
Then the President gave the order. 𝐃𝐨𝐳𝐞𝐧𝐬 𝐨𝐟 𝐚𝐢𝐫𝐜𝐫𝐚𝐟𝐭. Air Force Pararescuemen. Special Operations forces. Multiple branches. A-10 Warthogs providing cover. It was what a source briefed on the operation called 𝘢 𝘷𝘦𝘳𝘺 𝘤𝘰𝘮𝘱𝘭𝘦𝘹 𝘰𝘱𝘦𝘳𝘢𝘵𝘪𝘰𝘯.
There was ground combat. Two rescue helicopters took enemy fire. An A-10 providing cover was hit and crashed in Kuwait — that pilot ejected and was recovered. Local eyewitness videos show dead and wounded IRGC and Basij forces who tried to reach the American first.
And the bottom line from the President himself: not a 𝐬𝐢𝐧𝐠𝐥𝐞 𝐀𝐦𝐞𝐫𝐢𝐜𝐚𝐧 killed.
This is the 𝐟𝐢𝐫𝐬𝐭 𝐭𝐢𝐦𝐞 𝐢𝐧 𝐦𝐢𝐥𝐢𝐭𝐚𝐫𝐲 𝐦𝐞𝐦𝐨𝐫𝐲 that two U.S. pilots have been rescued separately, deep in enemy territory. And now we know why the Pentagon went dark on the first rescue — they kept it quiet to 𝐩𝐫𝐨𝐭𝐞𝐜𝐭 𝐭𝐡𝐞 𝐬𝐞𝐜𝐨𝐧𝐝 𝐨𝐩𝐞𝐫𝐚𝐭𝐢𝐨𝐧.
Iran sent its Revolutionary Guard, its Basij militia, and a bounty to capture one American Colonel.
America sent its warriors to bring him home.
𝐍𝐨 𝐦𝐚𝐧 𝐥𝐞𝐟𝐭 𝐛𝐞𝐡𝐢𝐧𝐝. 𝐓𝐡𝐚𝐭'𝐬 𝐧𝐨𝐭 𝐚 𝐬𝐥𝐨𝐠𝐚𝐧. 𝐈𝐭'𝐬 𝐚 𝐩𝐫𝐨𝐦𝐢𝐬𝐞. 𝐆𝐨𝐝 𝐛𝐥𝐞𝐬𝐬 𝐨𝐮𝐫 𝐭𝐫𝐨𝐨𝐩𝐬
Our special forces GOT IT DONE!!
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-
願得一心人,
白頭不相離.
Posts: 6,704
Threads: 107
Joined: Jun 2020
Reputation:
177
𝐍𝐎𝐖 𝐓𝐇𝐀𝐓 𝐓𝐇𝐄 𝐂𝐑𝐄𝐖 𝐈𝐒 𝐑𝐄𝐒𝐂𝐔𝐄𝐃 — 𝐖𝐇𝐀𝐓 𝐀𝐂𝐓𝐔𝐀𝐋𝐋𝐘 𝐇𝐀𝐏𝐏𝐄𝐍𝐄𝐃 𝐎𝐕𝐄𝐑 𝐈𝐑𝐀𝐍
Both crew members of the downed F-15E Strike Eagle are safe. President Trump posted “𝘞𝘦 𝘨𝘰𝘵 𝘩𝘪𝘮” on Truth Social Saturday night. The WSO — a Colonel — sustained injuries but is expected to make a full recovery. Now that the fog of war is clearing, here’s the full operational picture of the most dangerous combat search and rescue mission since Operation Epic Fury began.
𝐓𝐡𝐞 𝐒𝐡𝐨𝐨𝐭𝐝𝐨𝐰𝐧 — 𝐀𝐩𝐫𝐢𝐥 𝟑, 𝟐𝟎𝟐𝟔
An F-15E Strike Eagle from the 𝟒𝟗𝟒𝐭𝐡 𝐅𝐢𝐠𝐡𝐭𝐞𝐫 𝐒𝐪𝐮𝐚𝐝𝐫𝐨𝐧, deployed from RAF Lakenheath in the UK, was sh∗t down by Iranian fire over southwestern Iran while conducting a deep strike mission — the kind of high-risk penetration run the F-15E was built for (Air & Space Forces Magazine). It was the 𝐟𝐢𝐫𝐬𝐭 𝐔.𝐒. 𝐦𝐚𝐧𝐧𝐞𝐝 𝐟𝐢𝐠𝐡𝐭𝐞𝐫 𝐥𝐨𝐬𝐭 𝐨𝐯𝐞𝐫 𝐞𝐧𝐞𝐦𝐲 𝐭𝐞𝐫𝐫𝐢𝐭𝐨𝐫𝐲 𝐢𝐧 𝐨𝐯𝐞𝐫 𝟐𝟎 𝐲𝐞𝐚𝐫𝐬 (Associated Press).
The specific weapon system that brought it down has not been officially confirmed by the Pentagon. Iran claimed it used a “new air defense system” — analysts assess the most likely candidates are Iran’s 𝐁𝐚𝐯𝐚𝐫-𝟑𝟕𝟑 long-range mobile system (domestically produced), the Russian-made 𝐒-𝟑𝟎𝟎, or the Russian-supplied 𝐕𝐞𝐫𝐛𝐚 shoulder-fired MANPADS — one of Russia’s most advanced infrared-guided missile systems, capable of targeting low-flying aircraft and cruise missiles (NBC News, 19FortyFive). Iran initially claimed they’d downed an F-35 — wreckage photos confirmed it was an F-15E (The Aviationist).
Both crew members — the pilot and the weapons systems officer — ejected safely and made contact via encrypted radio and emergency beacons. But they landed in separate locations in hostile, mountainous terrain. The clock was already ticking.
𝐏𝐡𝐚𝐬𝐞 𝟏: 𝐓𝐡𝐞 𝐏𝐢𝐥𝐨𝐭 𝐑𝐞𝐬𝐜𝐮𝐞 — 𝐀𝐩𝐫𝐢𝐥 𝟑, 𝐇𝐨𝐮𝐫𝐬 𝐀𝐟𝐭𝐞𝐫 𝐄𝐣𝐞𝐜𝐭𝐢𝐨𝐧
U.S. special operations forces located the pilot first. 𝐓𝐰𝐨 𝐦𝐢𝐥𝐢𝐭𝐚𝐫𝐲 𝐡𝐞𝐥𝐢𝐜𝐨𝐩𝐭𝐞𝐫𝐬 — including HH-60W Jolly Green II combat rescue helicopters — went in to extract him from Iranian territory ( http://Helis.com, Air & Space Forces Magazine).
The extraction was not clean. During the rescue, Iranian forces 𝐬𝐭𝐫𝐮𝐜𝐤 𝐭𝐡𝐞 𝐔.𝐒. 𝐁𝐥𝐚𝐜𝐤𝐡𝐚𝐰𝐤 𝐡𝐞𝐥𝐢𝐜𝐨𝐩𝐭𝐞𝐫 that was carrying the recovered pilot. Crew members on the helicopter were 𝐰𝐨𝐮𝐧𝐝𝐞𝐝 𝐛𝐲 𝐭𝐡𝐞 𝐡𝐢𝐭 — but the aircraft remained flyable and made it out with everyone on board (Axios, CBS News). The pilot was safe.
Simultaneously, an 𝐀-𝟏𝟎 𝐖𝐚𝐫𝐭𝐡𝐨𝐠 providing close air support for the CSAR mission was hit by Iranian fire. The pilot managed to nurse the damaged aircraft into 𝐊𝐮𝐰𝐚𝐢𝐭𝐢 𝐚𝐢𝐫𝐬𝐩𝐚𝐜𝐞 before ejecting — the A-10 crashed in Kuwait. That pilot was also recovered safely (Fox News, Military Times). So within hours of the initial shootdown, the U.S. had 𝐭𝐡𝐫𝐞𝐞 𝐬𝐞𝐩𝐚𝐫𝐚𝐭𝐞 𝐫𝐞𝐬𝐜𝐮𝐞 𝐨𝐩𝐞𝐫𝐚𝐭𝐢𝐨𝐧𝐬 running concurrently.
𝐓𝐡𝐞 𝐇𝐮𝐧𝐭 𝐟𝐨𝐫 𝐭𝐡𝐞 𝐖𝐒𝐎 — 𝟐𝟒+ 𝐇𝐨𝐮𝐫𝐬 𝐁𝐞𝐡𝐢𝐧𝐝 𝐄𝐧𝐞𝐦𝐲 𝐋𝐢𝐧𝐞𝐬
The weapons systems officer — a Colonel, whom Trump later called “𝘢 𝘩𝘪𝘨𝘩𝘭𝘺 𝘳𝘦𝘴𝘱𝘦𝘤𝘵𝘦𝘥 𝘊𝘰𝘭𝘰𝘯𝘦𝘭” — was wounded after ejecting but 𝐜𝐨𝐮𝐥𝐝 𝐬𝐭𝐢𝐥𝐥 𝐰𝐚𝐥𝐤. He did what decades of SERE training (Survival, Evasion, Resistance, Escape) prepared him for: he moved away from the wreckage, took cover in elevated mountainous terrain, activated his emergency beacon, and began evading capture (The War Zone, NBC News).
He evaded for 𝐨𝐯𝐞𝐫 𝟐𝟒 𝐡𝐨𝐮𝐫𝐬 in hostile territory. During that time, the IRGC and affiliated Basij militia units 𝐚𝐜𝐭𝐢𝐯𝐞𝐥𝐲 𝐡𝐮𝐧𝐭𝐞𝐝 𝐡𝐢𝐦 on the ground. Armed tribesmen in the region joined the search (Turkiye Today). And then Iranian state television made it worse.
An anchor on 𝐈𝐫𝐚𝐧𝐢𝐚𝐧 𝐬𝐭𝐚𝐭𝐞-𝐜𝐨𝐧𝐭𝐫𝐨𝐥𝐥𝐞𝐝 𝐓𝐕 went on the air and put a 𝐛𝐨𝐮𝐧𝐭𝐲 𝐨𝐧 𝐭𝐡𝐞 𝐦𝐢𝐬𝐬𝐢𝐧𝐠 𝐀𝐦𝐞𝐫𝐢𝐜𝐚𝐧: 10 billion toman, approximately $𝟔𝟎,𝟎𝟎𝟎, for anyone who captured the “𝘦𝘯𝘦𝘮𝘺 𝘱𝘪𝘭𝘰𝘵” alive and handed him to police (𝘞𝘢𝘴𝘩𝘪𝘯𝘨𝘵𝘰𝘯 𝘗𝘰𝘴𝘵, Newsweek). A state broadcaster calling for the capture of a wounded American servicemember. That’s what he was evading.
𝐓𝐡𝐞 𝐂𝐈𝐀 𝐏𝐥𝐚𝐲𝐞𝐝 𝐈𝐫𝐚𝐧
Before the rescue team went in, the 𝐂𝐈𝐀 𝐥𝐚𝐮𝐧𝐜𝐡𝐞𝐝 𝐚 𝐝𝐞𝐜𝐞𝐩𝐭𝐢𝐨𝐧 𝐜𝐚𝐦𝐩𝐚𝐢𝐠𝐧 inside Iran — spreading disinformation that U.S. forces had already located the WSO and were conducting a ground exfiltration. While Iranian forces were confused and chasing phantom operations, the Agency used what a senior administration official called its “𝘶𝘯𝘪𝘲𝘶𝘦, 𝘦𝘹𝘲𝘶𝘪𝘴𝘪𝘵𝘦 𝘤𝘢𝘱𝘢𝘣𝘪𝘭𝘪𝘵𝘪𝘦𝘴” to actually find him (NBC News, Axios).
“𝘛𝘩𝘪𝘴 𝘸𝘢𝘴 𝘵𝘩𝘦 𝘶𝘭𝘵𝘪𝘮𝘢𝘵𝘦 𝘯𝘦𝘦𝘥𝘭𝘦 𝘪𝘯 𝘢 𝘩𝘢𝘺𝘴𝘵𝘢𝘤𝘬 — 𝘣𝘶𝘵 𝘪𝘯 𝘵𝘩𝘪𝘴 𝘤𝘢𝘴𝘦 𝘪𝘵 𝘸𝘢𝘴 𝘢 𝘣𝘳𝘢𝘷𝘦 𝘈𝘮𝘦𝘳𝘪𝘤𝘢𝘯 𝘴𝘰𝘶𝘭 𝘪𝘯𝘴𝘪𝘥𝘦 𝘢 𝘮𝘰𝘶𝘯𝘵𝘢𝘪𝘯 𝘤𝘳𝘦𝘷𝘪𝘤𝘦, 𝘪𝘯𝘷𝘪𝘴𝘪𝘣𝘭𝘦 𝘣𝘶𝘵 𝘧𝘰𝘳 𝘊𝘐𝘈’𝘴 𝘤𝘢𝘱𝘢𝘣𝘪𝘭𝘪𝘵𝘪𝘦𝘴,” the official said (NBC News).
𝐓𝐡𝐞 𝐄𝐱𝐭𝐫𝐚𝐜𝐭𝐢𝐨𝐧 — 𝐌𝐚𝐬𝐬𝐢𝐯𝐞 𝐅𝐢𝐫𝐞𝐟𝐢𝐠𝐡𝐭, 𝐏𝐥𝐚𝐧𝐞𝐬 𝐃𝐞𝐬𝐭𝐫𝐨𝐲𝐞𝐝, 𝐄𝐯𝐞𝐫𝐲𝐨𝐧𝐞 𝐇𝐨𝐦𝐞
Late Saturday night (April 4 EST), a 𝐬𝐩𝐞𝐜𝐢𝐚𝐥 𝐨𝐩𝐞𝐫𝐚𝐭𝐢𝐨𝐧𝐬 𝐠𝐫𝐨𝐮𝐧𝐝 𝐟𝐨𝐫𝐜𝐞 was inserted into Iran, linked up with the WSO, and began the exfiltration. They were not alone — 𝐝𝐨𝐳𝐞𝐧𝐬 𝐨𝐟 𝐚𝐢𝐫𝐜𝐫𝐚𝐟𝐭 provided overhead cover, and U.S. Air Force jets conducted strikes against Iranian forces to prevent them from reaching the extraction zone (Trump statement, Al Jazeera, Fox News).
Roads around the extraction area were 𝐝𝐞𝐥𝐢𝐛𝐞𝐫𝐚𝐭𝐞𝐥𝐲 𝐝𝐞𝐬𝐭𝐫𝐨𝐲𝐞𝐝 — cratering them to create massive traffic jams as IRGC units scrambled to respond. The bottleneck worked: Iranian forces couldn’t get through in time.
Then things got complicated. 𝐓𝐰𝐨 𝐂-𝟏𝟑𝟎 𝐭𝐫𝐚𝐧𝐬𝐩𝐨𝐫𝐭 𝐩𝐥𝐚𝐧𝐞𝐬 that landed at a forward position inside Iran to carry the commandos and the rescued airman out 𝐠𝐨𝐭 𝐬𝐭𝐮𝐜𝐤 𝐨𝐧 𝐭𝐡𝐞 𝐠𝐫𝐨𝐮𝐧𝐝.
Commanders made the call: fly in 𝐭𝐡𝐫𝐞𝐞 𝐫𝐞𝐩𝐥𝐚𝐜𝐞𝐦𝐞𝐧𝐭 𝐂-𝟏𝟑𝟎𝐬 for the extraction and 𝐛𝐥𝐨𝐰 𝐮𝐩 𝐭𝐡𝐞 𝐭𝐰𝐨 𝐝𝐢𝐬𝐚𝐛𝐥𝐞𝐝 𝐚𝐢𝐫𝐜𝐫𝐚𝐟𝐭 𝐢𝐧 𝐩𝐥𝐚𝐜𝐞 rather than let them fall into Iranian hands (SOF News, CBS News). That’s American hardware destroyed by Americans on Iranian soil — because leaving it behind was not an option.
A “𝘮𝘢𝘴𝘴𝘪𝘷𝘦 𝘧𝘪𝘳𝘦𝘧𝘪𝘨𝘩𝘵” occurred at the extraction site (Al Jazeera, CDM Press). Special operators engaged IRGC forces directly. Despite the ground combat, the stuck aircraft, and the IRGC forces closing in — 𝐞𝐯𝐞𝐫𝐲 𝐀𝐦𝐞𝐫𝐢𝐜𝐚𝐧 𝐦𝐚𝐝𝐞 𝐢𝐭 𝐨𝐮𝐭 𝐚𝐥𝐢𝐯𝐞. Zero U.S. casualties in the WSO rescue operation.
𝐈𝐬𝐫𝐚𝐞𝐥’𝐬 𝐑𝐨𝐥𝐞
Israel was not a bystander. Israeli intelligence 𝐚𝐜𝐭𝐢𝐯𝐞𝐥𝐲 𝐡𝐞𝐥𝐩𝐞𝐝 𝐭𝐡𝐞 𝐔.𝐒. 𝐥𝐨𝐜𝐚𝐭𝐞 the missing WSO — providing intelligence support during the search (Axios). And in a move that shows the depth of the operational coordination: 𝐈𝐬𝐫𝐚𝐞𝐥 𝐜𝐚𝐧𝐜𝐞𝐥𝐥𝐞𝐝 𝐩𝐥𝐚𝐧𝐧𝐞𝐝 𝐬𝐭𝐫𝐢𝐤𝐞𝐬 𝐢𝐧𝐬𝐢𝐝𝐞 𝐈𝐫𝐚𝐧 so as not to hamper the search and rescue efforts (Axios). The IDF paused its own combat operations to give the Americans a clear field. That’s an ally.
𝐓𝐫𝐮𝐦𝐩 𝐚𝐧𝐝 𝐭𝐡𝐞 𝐖𝐡𝐢𝐭𝐞 𝐇𝐨𝐮𝐬𝐞
Trump was briefed immediately after the shootdown and monitored the operation throughout (Fox News). The White House deliberately withheld confirmation of the pilot’s rescue on Friday — Trump later explained: “𝘞𝘦 𝘥𝘪𝘥 𝘯𝘰𝘵 𝘤𝘰𝘯𝘧𝘪𝘳𝘮 𝘵𝘩𝘦 𝘧𝘪𝘳𝘴𝘵 𝘳𝘦𝘴𝘤𝘶𝘦 𝘣𝘦𝘤𝘢𝘶𝘴𝘦 𝘸𝘦 𝘥𝘪𝘥 𝘯𝘰𝘵 𝘸𝘢𝘯𝘵 𝘵𝘰 𝘫𝘦𝘰𝘱𝘢𝘳𝘥𝘪𝘻𝘦 𝘰𝘶𝘳 𝘴𝘦𝘤𝘰𝘯𝘥 𝘳𝘦𝘴𝘤𝘶𝘦 𝘰𝘱𝘦𝘳𝘢𝘵𝘪𝘰𝘯.” Operational security over headlines.
When the WSO was finally extracted, Trump posted: “𝘛𝘩𝘦 𝘜𝘯𝘪𝘵𝘦𝘥 𝘚𝘵𝘢𝘵𝘦𝘴 𝘔𝘪𝘭𝘪𝘵𝘢𝘳𝘺 𝘱𝘶𝘭𝘭𝘦𝘥 𝘰𝘧𝘧 𝘰𝘯𝘦 𝘰𝘧 𝘵𝘩𝘦 𝘮𝘰𝘴𝘵 𝘥𝘢𝘳𝘪𝘯𝘨 𝘚𝘦𝘢𝘳𝘤𝘩 𝘢𝘯𝘥 𝘙𝘦𝘴𝘤𝘶𝘦 𝘖𝘱𝘦𝘳𝘢𝘵𝘪𝘰𝘯𝘴 𝘪𝘯 𝘜.𝘚. 𝘏𝘪𝘴𝘵𝘰𝘳𝘺, 𝘧𝘰𝘳 𝘰𝘯𝘦 𝘰𝘧 𝘰𝘶𝘳 𝘪𝘯𝘤𝘳𝘦𝘥𝘪𝘣𝘭𝘦 𝘊𝘳𝘦𝘸 𝘖𝘧𝘧𝘪𝘤𝘦 𝘔𝘦𝘮𝘣𝘦𝘳𝘴, 𝘸𝘩𝘰 𝘢𝘭𝘴𝘰 𝘩𝘢𝘱𝘱𝘦𝘯𝘴 𝘵𝘰 𝘣𝘦 𝘢 𝘩𝘪𝘨𝘩𝘭𝘺 𝘳𝘦𝘴𝘱𝘦𝘤𝘵𝘦𝘥 𝘊𝘰𝘭𝘰𝘯𝘦𝘭.” He confirmed the Colonel “𝘴𝘶𝘴𝘵𝘢𝘪𝘯𝘦𝘥 𝘪𝘯𝘫𝘶𝘳𝘪𝘦𝘴, 𝘣𝘶𝘵 𝘩𝘦 𝘸𝘪𝘭𝘭 𝘣𝘦 𝘫𝘶𝘴𝘵 𝘧𝘪𝘯𝘦” (Truth Social).
Secretary of War Pete Hegseth and Chairman of the Joint Chiefs Gen. Dan Caine held briefings throughout the crisis. Earlier in the campaign, Hegseth had stated that Iran’s missile volume was “𝘥𝘰𝘸𝘯 90%” and their drone capability “𝘥𝘰𝘸𝘯 95%” (C-SPAN briefing, March 31). The F-15E loss proved that even a degraded enemy retains dangerous capability — but the flawless execution of the rescue proved that American forces can operate deep inside hostile territory, take fire, lose aircraft, improvise under combat conditions, and still bring every person home.
𝐓𝐡𝐞 𝐅𝐮𝐥𝐥 𝐎𝐩𝐞𝐫𝐚𝐭𝐢𝐨𝐧𝐚𝐥 𝐓𝐨𝐥𝐥
In the 48 hours surrounding the shootdown and rescue:
𝟏 𝐅-𝟏𝟓𝐄 𝐒𝐭𝐫𝐢𝐤𝐞 𝐄𝐚𝐠𝐥𝐞 — sh∗t down over southwestern Iran. Both crew rescued alive.
𝟏 𝐀-𝟏𝟎 𝐖𝐚𝐫𝐭𝐡𝐨𝐠 — hit by Iranian fire during CSAR, crashed in Kuwait. Pilot rescued alive.
𝟏 𝐁𝐥𝐚𝐜𝐤𝐡𝐚𝐰𝐤 𝐡𝐞𝐥𝐢𝐜𝐨𝐩𝐭𝐞𝐫 — struck during pilot extraction, crew wounded, aircraft remained flyable.
𝟐 𝐂-𝟏𝟑𝟎 𝐭𝐫𝐚𝐧𝐬𝐩𝐨𝐫𝐭𝐬 — stuck at forward position inside Iran, destroyed in place by U.S. forces.
𝟑 𝐫𝐞𝐩𝐥𝐚𝐜𝐞𝐦𝐞𝐧𝐭 𝐂-𝟏𝟑𝟎𝐬 — flown in under fire to complete the extraction.
𝟎 𝐀𝐦𝐞𝐫𝐢𝐜𝐚𝐧 𝐥𝐢𝐯𝐞𝐬 𝐥𝐨𝐬𝐭.
The United States lost 𝐟𝐨𝐮𝐫 𝐚𝐢𝐫𝐜𝐫𝐚𝐟𝐭 (one shot down, one combat-damaged and crashed, two destroyed in place) and had a fifth damaged — and 𝐛𝐫𝐨𝐮𝐠𝐡𝐭 𝐞𝐯𝐞𝐫𝐲 𝐬𝐢𝐧𝐠𝐥𝐞 𝐀𝐦𝐞𝐫𝐢𝐜𝐚𝐧 𝐡𝐨𝐦𝐞 𝐚𝐥𝐢𝐯𝐞. That is not a failure of airpower. That is a demonstration of what happens when a military prioritizes its people above its hardware.
𝐓𝐡𝐞𝐲 𝐠𝐨𝐭 𝐬𝐡𝐨𝐭 𝐝𝐨𝐰𝐧. 𝐓𝐡𝐞𝐲 𝐞𝐯𝐚𝐝𝐞𝐝 𝐜𝐚𝐩𝐭𝐮𝐫𝐞 𝐟𝐨𝐫 𝐚 𝐝𝐚𝐲 𝐰𝐢𝐭𝐡 𝐚 𝐛𝐨𝐮𝐧𝐭𝐲 𝐨𝐧 𝐭𝐡𝐞𝐢𝐫 𝐡𝐞𝐚𝐝. 𝐓𝐡𝐞 𝐂𝐈𝐀 𝐫𝐚𝐧 𝐚 𝐝𝐞𝐜𝐞𝐩𝐭𝐢𝐨𝐧 𝐨𝐩𝐞𝐫𝐚𝐭𝐢𝐨𝐧 𝐢𝐧𝐬𝐢𝐝𝐞 𝐚 𝐡𝐨𝐬𝐭𝐢𝐥𝐞 𝐜𝐨𝐮𝐧𝐭𝐫𝐲. 𝐒𝐩𝐞𝐜𝐢𝐚𝐥 𝐨𝐩𝐞𝐫𝐚𝐭𝐨𝐫𝐬 𝐟𝐨𝐮𝐠𝐡𝐭 𝐭𝐡𝐞𝐢𝐫 𝐰𝐚𝐲 𝐢𝐧 𝐚𝐧𝐝 𝐟𝐨𝐮𝐠𝐡𝐭 𝐭𝐡𝐞𝐢𝐫 𝐰𝐚𝐲 𝐨𝐮𝐭. 𝐓𝐡𝐞𝐲 𝐛𝐥𝐞𝐰 𝐮𝐩 𝐭𝐡𝐞𝐢𝐫 𝐨𝐰𝐧 𝐩𝐥𝐚𝐧𝐞𝐬 𝐫𝐚𝐭𝐡𝐞𝐫 𝐭𝐡𝐚𝐧 𝐥𝐞𝐚𝐯𝐞 𝐭𝐡𝐞𝐦. 𝐀𝐧𝐝 𝐭𝐡𝐞𝐲 𝐛𝐫𝐨𝐮𝐠𝐡𝐭 𝐞𝐯𝐞𝐫𝐲𝐨𝐧𝐞 𝐡𝐨𝐦𝐞.
𝐓𝐡𝐚𝐭’𝐬 𝐭𝐡𝐞 𝐀𝐦𝐞𝐫𝐢𝐜𝐚𝐧 𝐦𝐢𝐥𝐢𝐭𝐚𝐫𝐲. 𝐓𝐡𝐚𝐭’𝐬 𝐰𝐡𝐚𝐭 𝐚𝐜𝐭𝐮𝐚𝐥𝐥𝐲 𝐡𝐚𝐩𝐩𝐞𝐧𝐞𝐝.
By R.A. Rothman
We simply are the BEST of the BEST! The US. Military.
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-
願得一心人,
白頭不相離.
Posts: 6,704
Threads: 107
Joined: Jun 2020
Reputation:
177
Proud to be an American, my eyes are filled with tears and my heart is filled with joy and gratitude.
Happy Easter!
...
In the shadowed folds of southwestern Iran’s rugged mountains, where the Zagros range claws at the sky like the fingers of some ancient, unforgiving god, the greatest rescue operation in American military history unfolded—not in the glare of cameras or the roar of parades, but in the silent, desperate hours between night and dawn.
It began on April 3, 2026, under a moonless sky thick with tension. Viper 21, an F-15E Strike Eagle, streaked low over hostile territory on a high-stakes mission amid escalating regional fires. A Russian-supplied missile—cold, precise, and merciless—ripped through the night. The jet shuddered, then died in a fireball that lit the ridges like a funeral pyre. Both crew ejected. The pilot was plucked from the jaws of capture within minutes by swift ground teams. But the Weapons Systems Officer—call sign Ghost—hit the ground hard. Broken ankle screaming in protest, alone, deep behind enemy lines. No map. No backup. Only the wind, the rocks, and the knowledge that the Islamic Revolutionary Guard Corps (IRGC) was already hunting.
Hour by hour, the manhunt closed in.
The first four hours were pure animal survival. Ghost limped through jagged gullies, every step a knife in his leg, while IRGC patrols fanned out with drones buzzing overhead like mechanical vultures and dogs baying in the distance. Civilian search parties joined for blood money—bounties posted on every village mosque loudspeaker. Yet Ghost moved like a ghost himself, melting into the terrain, heart hammering, radio silent to avoid detection.
By hours four through eight, the enemy swarm grew. US forces struck first from afar: electronic warfare aircraft jammed Iranian radars and communications across the province, turning their command net into static. Precision strikes cratered key roads, stranding IRGC reinforcements in choking dust. Ghost, meanwhile, began the impossible: a 7,000-foot ascent up a sheer ridge, dragging his ruined ankle, teeth clenched against the pain, every handhold a prayer.
Hours eight to twelve tested the soul. He wedged himself into a narrow rocky crevice high on the spine of the mountain, breath fogging in the thin air, while the world below swarmed with headlights and searchlights. For the first time, he keyed his survival radio. A faint, coded click answered from the sky. Contact.
The next window brought new fire. An A-10 Warthog thundering in for close support took a Chinese MANPADS to the wing and spiraled down; its pilot was recovered in a blur of heroism. Two HH-60W Jolly Green II rescue helicopters swooped low to attempt extraction—only to be raked by ground fire. Crews wounded, birds limping home, rotors shredded. The mountain had claimed no American lives yet, but it was hungry.
Hours thirty through thirty-six: America answered with thunder. Tomahawk cruise missiles screamed in from the sea, hammering IRGC command posts and anti-air batteries in brilliant orange blooms that lit the valleys like false dawn. A drone passed so close to Ghost’s hiding spot that he could hear its electric whine. He rolled, crawled, and relocated under its searching eye, blood mixing with the dust.
Then came the final, brutal hours.
Under cover of full darkness, elite special operations forces—ghosts in night-vision green—fast-roped from stealthy helos into the killing zone. The ridge erupted. IRGC fighters poured up the slopes in waves, AKs chattering, RPGs streaking like angry comets. American operators met them with disciplined, lethal fire—suppressed bursts, grenades, and the cold precision of men who train for exactly this. Bullets cracked off stone inches from Ghost’s head. He lay still, stabilized on-site by combat medics while the battle raged around him. The extraction bird hovered in the maelstrom, door gunners laying down suppressive fire that turned the slope into a graveyard of spent brass and fallen enemies.
At hour forty-two, they had him. Hoisted aboard under heavy fire, Ghost—conscious, bloodied, but unbroken—looked back at the mountain that had tried to claim him. By early April 5, both crew members of Viper 21 were safely on friendly soil. No American dead. Only victory.
President Trump, briefed in real time, stepped before the cameras and called it exactly what it was: “One of the most daring search-and-rescue operations in the history of our great nation.” A 48-hour symphony of courage, technology, and raw American will—written in the blood and dust of a hostile land, sung by warriors who refused to leave a brother behind.
This is not just a rescue.
It is legend.
It is what happens when a nation decides that no mountain, no army, and no darkness will ever be allowed to keep one of its own.
Leave No Man Behind
God Bless Our Troops.
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-
願得一心人,
白頭不相離.
Posts: 1,894
Threads: 105
Joined: Jul 2021
Reputation:
50
(2026-04-05, 02:10 PM)Lục Tuyết Kỳ Wrote: Proud to be an American, my eyes are filled with tears and my heart is filled with joy and gratitude.
Happy Easter!
...
In the shadowed folds of southwestern Iran’s rugged mountains, where the Zagros range claws at the sky like the fingers of some ancient, unforgiving god, the greatest rescue operation in American military history unfolded—not in the glare of cameras or the roar of parades, but in the silent, desperate hours between night and dawn.
It began on April 3, 2026, under a moonless sky thick with tension. Viper 21, an F-15E Strike Eagle, streaked low over hostile territory on a high-stakes mission amid escalating regional fires. A Russian-supplied missile—cold, precise, and merciless—ripped through the night. The jet shuddered, then died in a fireball that lit the ridges like a funeral pyre. Both crew ejected. The pilot was plucked from the jaws of capture within minutes by swift ground teams. But the Weapons Systems Officer—call sign Ghost—hit the ground hard. Broken ankle screaming in protest, alone, deep behind enemy lines. No map. No backup. Only the wind, the rocks, and the knowledge that the Islamic Revolutionary Guard Corps (IRGC) was already hunting.
Hour by hour, the manhunt closed in.
The first four hours were pure animal survival. Ghost limped through jagged gullies, every step a knife in his leg, while IRGC patrols fanned out with drones buzzing overhead like mechanical vultures and dogs baying in the distance. Civilian search parties joined for blood money—bounties posted on every village mosque loudspeaker. Yet Ghost moved like a ghost himself, melting into the terrain, heart hammering, radio silent to avoid detection.
By hours four through eight, the enemy swarm grew. US forces struck first from afar: electronic warfare aircraft jammed Iranian radars and communications across the province, turning their command net into static. Precision strikes cratered key roads, stranding IRGC reinforcements in choking dust. Ghost, meanwhile, began the impossible: a 7,000-foot ascent up a sheer ridge, dragging his ruined ankle, teeth clenched against the pain, every handhold a prayer.
Hours eight to twelve tested the soul. He wedged himself into a narrow rocky crevice high on the spine of the mountain, breath fogging in the thin air, while the world below swarmed with headlights and searchlights. For the first time, he keyed his survival radio. A faint, coded click answered from the sky. Contact.
The next window brought new fire. An A-10 Warthog thundering in for close support took a Chinese MANPADS to the wing and spiraled down; its pilot was recovered in a blur of heroism. Two HH-60W Jolly Green II rescue helicopters swooped low to attempt extraction—only to be raked by ground fire. Crews wounded, birds limping home, rotors shredded. The mountain had claimed no American lives yet, but it was hungry.
Hours thirty through thirty-six: America answered with thunder. Tomahawk cruise missiles screamed in from the sea, hammering IRGC command posts and anti-air batteries in brilliant orange blooms that lit the valleys like false dawn. A drone passed so close to Ghost’s hiding spot that he could hear its electric whine. He rolled, crawled, and relocated under its searching eye, blood mixing with the dust.
Then came the final, brutal hours.
Under cover of full darkness, elite special operations forces—ghosts in night-vision green—fast-roped from stealthy helos into the killing zone. The ridge erupted. IRGC fighters poured up the slopes in waves, AKs chattering, RPGs streaking like angry comets. American operators met them with disciplined, lethal fire—suppressed bursts, grenades, and the cold precision of men who train for exactly this. Bullets cracked off stone inches from Ghost’s head. He lay still, stabilized on-site by combat medics while the battle raged around him. The extraction bird hovered in the maelstrom, door gunners laying down suppressive fire that turned the slope into a graveyard of spent brass and fallen enemies.
At hour forty-two, they had him. Hoisted aboard under heavy fire, Ghost—conscious, bloodied, but unbroken—looked back at the mountain that had tried to claim him. By early April 5, both crew members of Viper 21 were safely on friendly soil. No American dead. Only victory.
President Trump, briefed in real time, stepped before the cameras and called it exactly what it was: “One of the most daring search-and-rescue operations in the history of our great nation.” A 48-hour symphony of courage, technology, and raw American will—written in the blood and dust of a hostile land, sung by warriors who refused to leave a brother behind.
This is not just a rescue.
It is legend.
It is what happens when a nation decides that no mountain, no army, and no darkness will ever be allowed to keep one of its own.
Leave No Man Behind
God Bless Our Troops.
![[Image: 661663382-1394269449395747-5199524965951772185-n.jpg]](https://i.postimg.cc/mgXwtNRN/661663382-1394269449395747-5199524965951772185-n.jpg)
![[Image: 663082417-1394269452729080-462289899052278750-n.jpg]](https://i.postimg.cc/NjJ457Yk/663082417-1394269452729080-462289899052278750-n.jpg)
Tạ ơn Chúa 2 người lính Mỹ đã được cứu.
Happy Easter sư muội LT.Kỳ .
‘𝐒ự 𝐭𝐡ậ𝐭 𝐠𝐢ố𝐧𝐠 𝐧𝐡ư 𝐦ộ𝐭 𝐜𝐨𝐧 𝐬ư 𝐭ử. 𝐁ạ𝐧 𝐤𝐡ô𝐧𝐠 𝐜ầ𝐧 𝐩𝐡ả𝐢 𝐛ả𝐨 𝐯ệ 𝐧ó. Để 𝐧ó 𝐪𝐮𝐚 đ𝐢. 𝐍ó 𝐬ẽ 𝐭ự 𝐯ệ.’
𝐇ã𝐲 𝐥𝐮ô𝐧 𝐥𝐮ô𝐧 𝐜ô𝐧𝐠 𝐛ố 𝐬ự 𝐭𝐡ậ𝐭 𝐯à 𝐧𝐠𝐚𝐲 𝐜ả 𝐤𝐡𝐢 𝐧ó 𝐥ọ𝐭 𝐯à𝐨 𝐭𝐚𝐢 𝐧𝐠ườ𝐢 đ𝐢ế𝐜, 𝐜𝐡ú𝐧𝐠 𝐭a 𝐬ẽ 𝐡𝐨à𝐧 𝐭𝐡à𝐧𝐡 𝐜ô𝐧𝐠 𝐯𝐢ệ𝐜 𝐜ủ𝐚 𝐦ì𝐧𝐡.
Posts: 1,850
Threads: 37
Joined: May 2020
Reputation:
50
Happy belated Easter, Kỳ, anh Duke!
SO........... proud to be an American. Hai hôm nay Jay cứ USA... USA... USA... rồi high five với cậu con.  Cảm tạ Chúa và cầu xin Chúa gìn giữ những người lính bảo vệ tổ quốc và cả thế giới từ sự đe doạ của quỷ cộng sản và vũ khí hạt nhân.
Posts: 818
Threads: 7
Joined: Jun 2020
Reputation:
40
Hello em Lục  Hổm rày anh hai cũng hồi hộp theo dõi tin tức về hai phi công được cứu ra khỏi chiến trường Iran. Sau khi đọc được chi tiết anh chàng phi công thứ hai đã dùng hệ thống đặc biệt giúp trốn tránh địch với sự chỉ thị những nơi an toàn có thể ở tạm, chờ quân bạn đến giải thoát. Anh hai thầm cảm ơn Thiên Chúa đã ban cho anh hai một cơ hội cống hiến một phần nhỏ trong chương trình này trong thập niên 90. Có ai ngờ được những gì mình đã làm mấy chục năm trước vẫn áp dụng trong hoàn cảnh hôm nay hả các bạn? Dui dui. Hì hì…hì hì.
Posts: 6,704
Threads: 107
Joined: Jun 2020
Reputation:
177
Happy Easter Anh Hai, sư huynh, Jay thương!
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-
願得一心人,
白頭不相離.
Posts: 6,704
Threads: 107
Joined: Jun 2020
Reputation:
177
“LEAVE NO MAN BEHIND” — LỜI THỀ MÀ
ÐẢNG DÂN CHỦ HAY QUÊN?
Khi Lịch Sử 65 Năm Chứng Minh Ai Cứu Người Và Ai Bỏ Người
“Leave no man behind — không phải câu khẩu hiệu hấp dẫn lỗ tai in trên áo người lính Mỹ. Đối với những người đi vào chiến trận, đó là lẽ sống.” — Tướng Dakota Meyer, Huân chương Danh dự Quốc hội, ngày 6 tháng 4 năm 2026
Trong kho tàng nguyên tắc quân sự của Hoa Kỳ, không có nguyên tắc nào thiêng liêng hơn năm chữ: “Leave no man behind” — không bỏ lại ai phía sau. Ðó không phải khẩu hiệu tuyển quân. Ðó là khế ước máu giữa quốc gia và người lính: rằng nếu anh sẵn sàng chết cho đất nước, thì đất nước sẽ không bỏ rơi anh khi anh cần đất nước nhất. Và khi người ngồi trong Phòng Bầu Dục phản bội lời thề ấy, không chỉ người lính chết — chính danh dự của nền cộng hòa chết theo.
Bài viết này đặt cạnh nhau năm khoảnh khắc quyết định — trải dài sáu mươi lăm năm, từ bãi biển Cuba năm 1961 đến sườn núi Iran năm 2026 — để làm lộ ra một khuôn mẫu lặp lại với sự chính xác tàn nhẫn đến mức không thể gọi là ngẫu nhiên. Và khuôn mẫu ấy rất đơn giản: mỗi khi một tổng thống thuộc đảng Dân Chủ đứng trước lựa chọn giữa mạng sống người lính và tính toán chính trị, tính toán chính trị luôn thắng. Mỗi khi một tổng thống thuộc đảng Cộng Hòa đứng trước lựa chọn tương tự, người lính luôn được đưa về nhà.
VỊNH CON HEO, 1961: LỜI HỨA BỊ RÚT LẠI GIỮA
TIẾNG SÚNG
Từ tháng 3 năm 1960, dưới sự phê duyệt của Tổng thống Eisenhower, CIA đã tuyển mộ và huấn luyện 1.400 chiến binh Cuba lưu vong — Lữ đoàn 2506 — với ngân sách 13 triệu đô la và một giả định cốt lõi: Hoa Kỳ sẽ kiểm soát không phận Cuba trước, trong, và sau cuộc đổ bộ. Kế hoạch đòi hỏi 16 máy bay B-26 ném bom ba sân bay Cuba, tiêu diệt không quân của Fidel Castro trên mặt đất, rồi đổ bộ lên Vịnh Con Heo. Hội đồng Tham mưu Liên quân ký duyệt — với điều kiện: ưu thế trên không phải được đảm bảo.
Tổng thống đảng Dân Chủ John F. Kennedy vừa nhậm chức và đã làm điều tồi tệ nhất có thể: giữ kế hoạch nhưng cắt xương sống. Ông giảm máy bay từ 16 xuống 8, rồi khi đại sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc phàn nàn về áp lực ngoại giao, Cố vấn An ninh McGeorge Bundy ra lệnh hủy đợt không kích thứ hai. Ảnh mây bay không thám U-2 đã định vị chính xác máy bay Cuba đậu sát cánh trên đường băng gần Santiago — mục tiêu dễ như bắt cá trong thùng. Nhưng lệnh ném bom bị hủy. Và chính những chiếc máy bay ấy cất cánh nghiền nát Lữ đoàn 2506 từ trên không, đánh chìm hai tàu vận tải Houston và Rio Escondido chở toàn bộ đạn dược và lương thực.
Chỉ huy San Román tuyệt vọng gọi điện đài: “Không thấy yểm trợ không quân nào như các ông đã hứa. Cần hỗ trợ phản lực lập tức.” Khi bị từ chối, ông đáp: “Ông, thưa ông, là một thằng chó đẻ.” Ðó là tiếng gào của người lính bị phản bội — và nó sẽ vọng lại suốt sáu mươi năm.
Kennedy có toàn bộ Hạm đội Ðại Tây Dương trong tầm tay. Tàu khu trục cách bờ vài hải lý.
Nhưng ông nói “không” — vì sợ phản ứng quốc tế, vì tính toán chính trị. Kết quả: 114 chết, 1.189 bị bắt, chín người chết ngạt trong xe tải kín trên đường đến nhà tù Havana. Những người sống sót bị giam hai mươi tháng cho đến khi Mỹ phải trả 53 triệu đô la để chuộc họ — như chuộc hàng hóa.
Cựu sĩ quan CIA Grayston Lynch viết trong cuốn “Decision for Disaster: Betrayal at the Bay of Pigs” rằng Kennedy đã hành xử “hèn nhát.” Ông chọn an toàn cho mình và để 1.400 người chịu hậu quả. Nhát dao đầu tiên.
MOGADISHU, 1993: MƯỜI TÁM MẠNG NGƯỜI ÐỔI
LẤY “HÌNH ẢNH HÒA BÌNH”
Tháng 8 năm 1993, tổng thông Đảng Dân Chủ Bill Clinton triển khai 400 biệt kích Rangers và Delta Force đến Mogadishu truy bắt lãnh chúa Aidid. Chỉ huy chiến trường Thiếu tướng Montgomery và Chủ tịch Tham mưu Liên quân Colin Powell yêu cầu gửi xe tăng Abrams, xe bọc thép Bradley, và AC-130 — nhu cầu sống còn cho biệt kích hoạt động trong thành phố tràn ngập dân quân trang bịRPG-7. Ngày 14 tháng 9, Montgomery gửi điện khẩn từ sở chỉ huy đầy vết đạn xin tiếp viện thiết giáp.
Bộ trưởng Quốc phòng Les Aspin từ chối tất cả. Lý do hoàn toàn chính trị: chính quyền Bill Clinton không muốn hình ảnh xe tăng Mỹ trên đường phố châu Phi phá hỏng câu chuyện “gìn giữ hòa bình.” Họ gửi lính vào chiến trường nhưng từ chối trang bị chiến trường cho lính.
Ngày 3 tháng 10, hai Black Hawk bị bắn rơi giữa lòng thành phố. Lính Mỹ bị bao vây suốt đêm. Hai lính Delta Force — Trung sĩ Gary Gordon và Trung sĩ Randall Shughart — tình nguyện nhảy từ trực thăng xuống bảo vệ phi công Durant tại hiện trường chiếc Black Hawk thứ hai. Ba lần xin phép bị từ chối, lần thứ tư mới được chấp thuận. Cả hai chiến đấu đến viên đạn cuối cùng rồi hy sinh — cả hai được truy tặng Huân chương Danh dự.
Mười tám lính Mỹ tử trận, 73 bị thương. Thi thể lính Mỹ bị kéo lê trên đường phố Mogadishutrước ống kính truyền hình toàn cầu. Hạ sĩ Jamie Smith chảy máu đến chết vì không được di tản. Cha ông — cựu chiến binh Việt Nam đã mất một chân — trả lại thư chia buồn của Bill Clinton.
Tệ hơn: Bill Clinton gọi gia đình tử sĩ vào văn phòng và nói cái chết của con em họ một phần vì lính Mỹ “quá hung hăng” — tổng thống đổ lỗi cho người chết vì tội dám chiến đấu.
Aspin từ chức, thừa nhận sai lầm. Clinton không bao giờ nhận lỗi. Ông rút quân khỏi Somalia, gửi đi thông điệp: cứ đổ máu Mỹ thì Mỹ sẽ bỏ chạy.
Osama bin Laden trích dẫn chính Mogadishu như bằng chứng nước Mỹ là hổ giấy — và ít nhất mười thành viên al-Qaeda được xác nhận có mặt trong trận chiến. Cái giá của sự hèn nhát năm 1993 không chỉ là 18 mạng người — nó là 2.977 mạng người vào ngày 11 tháng 9 năm 2001.
BENGHAZI, 2012: MƯỜI BA GIỜ KHÔNG AI ÐẾN
Ðêm 11 tháng 9 năm 2012 — đúng kỷ niệm 11 năm ngày khủng bố tấn công nước Mỹ — phái bộ ngoại giao tại Benghazi bị dân quân Hồi giáo cực đoan tấn công. Ðại sứ Stevens và chỉ huy an ninh Trung tá Wood đã nhiều lần xin tăng cường bảo vệ. Yêu cầu đi qua bàn Ngoại trưởng Hillary Clinton. Và bị phớt lờ.
Đại sứ Stevens và chuyên viên Sean Smith chết trong cuộc tấn công đầu tiên. Hai cựu biệt kích SEAL — Tyrone Woods và Glen Doherty — tự ý lao từ trạm CIA đến cứu viện, chiến đấu suốt đêm trên mái nhà. Suốt 13 giờ họ chiến đấu và kêu cứu.
Washington theo dõi LIVE trực tiếp lúc ấy — lực lượng đặc nhiệm tại châu Âu, máy bay từ căn cứ Aviano ở Ý , tất cả trong tầm với.
Không ai ra lệnh. Woods và Doherty tử trận lúc rạng sáng. Xác đại sứ Stevens lại bị kéo lê trên đường phố cho cả thế giới xem.
Trong email gửi con gái ngay đêm tấn công, Hilary Clinton viết rõ đây là cuộc tấn công al-Qaeda.
Nhưng trước mặt công chúng và gia đình người chết, bà đổ lỗi cho video YouTube.
Charles Woods, cha của Tyrone, kể rằng Hilary Clinton nói: “Chúng tôi sẽ bắt gã làm video đó phải trả giá” — không phải kẻ giết con ông. Và khi bị chất vấn trước Quốc Hội, Clinton thốt ra câu mà lịch sử không tha thứ: “Đến lúc này thì có khác biệt gì nữa đâu” (“What difference, at this point, does it make?”)
Thượng nghị sĩ Rand Paul so sánh: khi Aspin từ chối thiết giáp năm 1993, ông ít nhất từ chức. Ở Benghazi, không ai nhận trách nhiệm, không ai từ chức, và chính quyền tổng thống Obama từ chối cho nhân chứng ra điều trần. Sự khác biệt không nằm ở mức độ thất bại — mà ở mức độ vô liêm sỉ trong cách che đậy thất bại.
KABUL, 2021: MƯỜI BA LÁ CỜ PHỦ QUAN TÀI
Joe Biden rút quân khỏi Afghanistan không phải với sự thận trọng của tổng tư lệnh mà với sự vội vã của chính trị gia muốn dòng tít báo. Ông rút quân chiến đấu trước khi di tản dân thường.
Bỏ căn cứ Bagram trước khi hoàn tất di tản. Phớt lờ cảnh báo tình báo rằng Taliban sẽ chiếm Kabul trong vài tuần. Khi Kabul sụp đổ ngày 15 tháng 8, cả thế giới chứng kiến người dân Afghanistan bám vào càng C-17, rơi chết trên đường băng — hình ảnh y chang với trực thăng trên nóc Sứ quán Sài Gòn 46 năm trước, và cùng một đảng chịu trách nhiệm.
Ngày 26 tháng 8, kẻ đánh bom tự sát ISIS-K kích nổ tại cổng Abbey Gate. Mười ba quân nhân Mỹ tử trận — người trẻ nhất 20 tuổi, chưa đủ tuổi uống bia hợp pháp nhưng chết trên đất nước mà tổng thống đã đầu hàng. Khi quan tài về căn cứ Dover, nhiều gia đình tố cáo Joe Biden liên tục nhìn đồng hồ suốt buổi lễ.
Mark Schmitz, cha Hạ sĩ Jared Schmitz, nói Biden biến buổi lễ thành “về mình” bằng cách kể chuyện con trai Beau.
Shana Chappell, mẹ Hạ sĩ Kareem Nikoui, viết rằng Biden không nhìn thẳng vào mắt bà — đúng như ông đã quay mặt đi khỏi 130.000 người Việt năm 1975 khi tuyên bố “Hoa Kỳ không có nghĩa vụ đạo đức để di tản công dân nước ngoài.”
Biden gọi cuộc rút quân là “thành công phi thường” — trong khi hàng ngàn người Mỹ và hàng chục ngàn đồng minh vẫn mắc kẹt phía sau Taliban, và hàng tỷ đô la vũ khí Mỹ lọt vào tay kẻ thù.
IRAN, THÁNG 4 NĂM 2026: “WE GOT HIM!” —— KHI LỜI THỀ ĐƯỢC GIỮ
Ngày 3 tháng 4 năm 2026, một chiến đấu cơ F-15E Strike Eagle thuộc Không đoàn 48 bị phòng không Iran bắn hạ sâu trong lãnh thổ Iran — lần đầu tiên trong hơn hai mươi năm một máy bay chiến đấu Mỹ bị bắn rơi. Phi công được giải cứu trong vài giờ đầu, nhưng viên Đại tá — sĩ quan hệ thống vũ khí — vẫn mất tích. Bị thương nặng, ông ẩn mình trong khe đá trên dãy núi tây nam Iran, tránh Vệ binh Cách mạng đang lùng sục theo lệnh treo thưởng. Liên lạc vô tuyến chập chờn. Tại một thời điểm, ông phát đi tín hiệu: “God is good” — lời cầu nguyện của người lính giữa ranh giới sống chết.
Hãy đặt phản ứng của Trump cạnh bốn vị tổng thống trước ông. Kennedy nói “không” khi 1.400 người cầu cứu. Clinton nói “không gửi xe tăng.” Obama không ra lệnh gì trong 13 giờ. Biden gọi 13 xác lính là “thành công phi thường.”
Donald Trump nói “tìm anh ấy bằng mọi giá.”
Ông không rời Tòa Bạch Ốc suốt hai ngày. Hủy mọi hoạt động cá nhân. Ra lệnh tạm dừng mọi chiến dịch khác tại Iran để dồn toàn lực cho một mục tiêu duy nhất. Ông huy động hàng trăm biệt kích — Delta Force, SEAL Team Six — hàng chục máy bay chiến đấu, và CIA tung chiến dịch đánh lừa phao tin rằng cả hai phi hành đoàn đã được cứu để đánh lạc hướng Iran. Israel hoãn không kích và cung cấp tình báo hỗ trợ. Không quân Mỹ oanh kích khu vực xung quanh để chắc chắn quân Iran không đến trước.
Tại đường băng dã chiến trong lãnh thổ Iran, hai chiếc MC-130J chờ đưa biệt kích ra — cả hai bị hư hại. Quân Iran tiến gần. Trực thăng đã bị bắn. Viên Đại tá bị thương, kiệt sức, cạn nước. Mọi yếu tố đều nói “rút lui.” Đây chính xác là khoảnh khắc mà Kennedy, Clinton, Obama, và Biden đã nói “không” — khi một mạng người bị cân đo trên bàn cân chính trị và bị tìm thấy quá nhẹ.
Trump nói “tiếp tục.”
Quân đội cho nổ tung hai chiếc MC-130J — không để một ốc vít rơi vào tay kẻ thù — rồi gọi máy bay mới thay thế. Navy SEAL vớt viên Đại tá từ sườn núi Iran. Bảy giờ trên bầu trời Iran. Giữa ban ngày. Trước mũi súng kẻ thù. Vì một người.
Trump viết: “WE GOT HIM!” — và rồi nói câu mà sáu mươi lăm năm lịch sử đã chờ đợi: “Trong quân đội Hoa Kỳ, chúng tôi không bỏ lại bất kỳ người Mỹ nào còn sống.”
LỊCH SỬ LÀ BẢN ÁN, VÀ LÁ PHIẾU LÀ PHÁN QUYẾT
Bốn tổng thống Dân Chủ. Bốn lần bỏ rơi. Và một tổng thống Cộng Hòa — người mà truyền thông dòng chính miệt thị mỗi ngày — lại chính là người duy nhất huy động toàn bộ sức mạnh quân sự để cứu một mạng người duy nhất sâu trong lãnh thổ kẻ thù.
Khuôn mẫu ấy — lặp đi lặp lại suốt sáu mươi lăm năm với sự nhất quán không thể giải thích bằng ngẫu nhiên — buộc chúng ta đặt câu hỏi: liệu có điều gì trong triết lý chính trị của mỗi đảng đã tạo ra sự khác biệt hệ thống này?
Liệu đảng Dân Chủ, với truyền thống đặt “tầm nhìn lớn” — toàn cầu hóa, ngoại giao đa phương, hình ảnh quốc tế — lên trên cá nhân, đã vô thức tạo ra một nền văn hóa lãnh đạo mà trong đó người lính là con số thống kê có thể hy sinh cho bức tranh lớn hơn? Và liệu đảng Cộng Hòa, với truyền thống đặt cá nhân — quyền cá nhân, trách nhiệm cá nhân, mạng sống cá nhân — lên trên nhà nước, đã tạo ra phản xạ ngược lại: rằng không có “bức tranh lớn” nào biện minh cho việc bỏ rơi một con người?
Lịch sử nằm trên bãi biển Cuba, trên đường phố Mogadishu, trong đêm Benghazi, tại cổng Abbey Gate, và trên sườn núi Iran. Nó nằm trong thi thể của 149 người Mỹ bị bỏ rơi bởi bốn tổng thống Dân Chủ — và trong hơi thở của một Đại tá Không quân được cứu sống bởi một tổng thống Cộng Hòa.
“Leave no man behind” không phải khẩu hiệu. Nó là khế ước. Và khế ước ấy chỉ có giá trị ngang bằng lương tâm của người ký nó.
Lá phiếu của bạn chính là cách bạn chọn ai sẽ ký khế ước ấy lần tới.
By: Vô Danh
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-
願得一心人,
白頭不相離.
Posts: 1,850
Threads: 37
Joined: May 2020
Reputation:
50
Sau "BENGHAZI, 2012: MƯỜI BA GIỜ KHÔNG AI ÐẾN" và "KABUL, 2021: MƯỜI BA LÁ CỜ PHỦ QUAN TÀI", "king" Obama, "queen" H. Clinton and Biden should STFU and stop claiming that they effing care about the American people/soldiers, yet they keep yapping about their twisted, evil "democracy" where they "Show me the man and I'll show you the crime", gaslighting the American people. Who would fu*king believe them?
Posts: 6,704
Threads: 107
Joined: Jun 2020
Reputation:
177
I LOSE PATIENCE with some people who don't understand the manner of this man.
He's the most abused human being on this planet and the most loved! He GIVES: Sacrifice! Devotion! Persistence! Struggle! There isn't a day without it. He GIVES himself to this Country, its People and ALL the People of the World. Yet, so many are too small-minded and petty to realize how low they've fallen into the darkness of hatred. PRAY for this man and pray for those who don't understand.
To describe today's DEMOCRAP party
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-
願得一心人,
白頭不相離.
Posts: 6,704
Threads: 107
Joined: Jun 2020
Reputation:
177
This heinous animal who killed Iryna was found “incompetent to stand trial.” 😡
El Salvador President Nayib Bukele just called on America to "IMPEACH the corrupt judges" after the killer of Iryna Zarutska was found too incompetent to stand trial for murder.
HE'S RIGHT! This is exactly what Bukele did to clean up El Salvador.
It’s wild how El Salvador is safer than Charlotte North Carolina.
Both the judge and this animal deserve the death penalty.
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-
願得一心人,
白頭不相離.
Posts: 6,704
Threads: 107
Joined: Jun 2020
Reputation:
177
AN AIR FORCE VETERAN TO LAWRENCE O’DONNELL - I spent 15 years in uniform being called “Airman.” I am woman enough to know language doesn’t need to be changed for me to feel included. Shut up.
MSNBC’s Lawrence O’Donnell watched a successful American hostage rescue and decided the issue was the phrase “leave no man behind.” An actual female combat veteran heard him and shut it down. 15 years in uniform. Airman Basic, Airman First Class, Senior Airman. Never once needed the language changed. What mattered was knowing if something went wrong, her country would do everything to bring her home. That’s it. Not pronouns, not wording. Whether your country shows up, Pete Hegseth led a successful operation. Americans are home. Terrorists are gone. And there O’Donnell on TV talking about vocabulary.
Lawrence O’Donnell, you don’t speak for women. We don’t need your disgusting TDS nonsense.
https://www.facebook.com/share/v/1DyAs4gTkf/
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-
願得一心人,
白頭不相離.
|