(2026-01-12, 05:55 PM)lưu ly phố Wrote: [ -> ]Chị Sầu đừng lo, anh Phai khao em ăn.... kim chi nè
, nhưng vẫn thiếu Coke cho chàng. 
![[Image: AIvoYd7.jpeg]](https://i.imgur.com/AIvoYd7.jpeg)
Em dịch diễn biến tình tiết bộ film này thử.
PS. Trò phá chút, mong thầy cưng và chị lưu ly lượng thứ.
...
Duyên Coke và Quạt
Sáng hôm đó, trong sân cổ miếu còn vương mùi nhang trầm, thanh y nữ hiệp dắt theo bạch mã trắng muốt, vai khoác tay nải, trong tay là… một xấp binh thư kẹp chung với tập thơ và cây sáo trúc. Nàng bảo, “Giang hồ rộng lắm, ở yên hoài ngứa chân.” Bạch mã hý một tiếng rất hiểu chuyện, gật đầu lia lịa, “đi đâu thì đi, miễn có cỏ non”.
Nàng ngao du giang hồ, gặp người thì kết nghĩa, gặp quán rượu thì… dừng lâu hơn dự tính. Võ nghệ thì khỏi bàn, múa kiếm như gió xuân quét qua liễu mảnh, nhưng lạ nhất là hễ đánh xong là nàng đọc thơ. Đối thủ thường thua trong trạng thái vừa đau vừa… ngơ ngác.
Một ngày nọ, chừng nửa ngày đường, thanh y nữ hiệp lạc vào một trấn nhỏ nữa, bảng hiệu treo nghiêng nghiêng, chữ viết như say rượu. Dân trấn gọi nơi này là… Trấn Gió Đổi Chiều. Ghé nghỉ chân ở một tửu lâu, nàng gặp rất nhiều kỳ nhân dị sĩ, trong đó có một người áo lam rất thư sinh, trong tay nải là đủ loại hoa.
… Người áo lam đó ngồi một mình bên cửa sổ, dáng điệu thong dong, tay lật lật mấy cánh hoa khô như đang coi quẻ. Hoa trong tay nải chàng đủ màu đủ loại, từ hoa rừng An Hạ tới mấy thứ nhìn vô là biết… kg thuộc triều đại này. Thanh y nữ hiệp liếc qua một cái là biết người này rất thú vị.
Quả nhiên, chưa kịp gọi thêm rượu, người áo lam đã quay sang, chắp tay rất lễ:
“Cô nương khí chất phiêu diêu, kiếm ý có gió, thơ có sương. Tại hạ họ Phai tên là Không Nhạt.”
Thấy nàng chỉ nhìn mái tóc ngắn kỳ lạ, chàng khoan thai nói tiếp, “Ta đi giang hồ lâu năm, thấy đời dễ nhạt lắm. Nên tự nhắc mình, làm gì cũng phải… kg nhạt.”
Hai người nói chuyện rất hợp. Nói từ binh pháp tới hoa cỏ, từ thơ phú tới chuyện làm sao sống sót khi tiền trong túi mỏng hơn sương mai buổi sớm. Phai tiên sinh làm một mối trao đổi bạch mã của nàng với chai Coke của chàng mang theo từ thế kỷ 21.
Chàng lôi từ đáy tay nải ra một chai đen bóng, bật nắp “xì” một tiếng, bọt trào lên như nội lực thâm hậu. Thanh y nữ hiệp uống thử, mắt sáng lên, "ngon lắm, uống vô thấy tinh thần chạy nhanh hơn khinh công nửa bậc."
Hai người kết bạn, cùng ngao du giang hồ. Tuấn mã đi trước, hai người đi sau. Chàng có giấc mộng là đem coke của thế kỷ 21 quảng bá khắp giang hồ cổ đại. Chàng tin chắc chỉ cần uống một ngụm là thiên hạ sẽ tỉnh ngộ, bỏ trà bỏ rượu, theo coke hết, kg chừng thay đổi cả triều đại.
Hai người đi riết đi riết, qua núi, qua sông, tuấn mã cứ thế bước thẳng. Tới khi bảng hiệu treo trước mặt chữ viết lạ hoắc, người ta ăn mặc khác hẳn, nàng mới nhận ra… đã qua tới Cao Ly.
Phai Tiên Sinh nhìn quanh, rất bình thản, “Đi lố thì thôi, quay lại chi cho mệt.”
Ngay ngày đầu ở chợ Cao Ly, Phai tiên sinh dựng sạp, bày coke ra rất tự tin. Tiếng “xì” vang lên giữa chợ làm ai cũng đứng lại xem. Xem thì xem, nhưng kg ai mua. Người thì nghi nước sủi bọt có tà, người thì sợ uống vô nóng gan.
Thanh y nữ hiệp uống thêm một ngụm, gật gù, “Ngon, mà… sai thời.”
Phai Tiên Sinh im lặng, nhìn chai coke, nhìn ánh mắt dân chợ. Rồi chàng nhìn thấy một sự thật hiển nhiên, ai ở Cao Ly cũng cầm quạt. Đi quạt, đứng quạt, nói chuyện cũng phe phẩy quạt.
Một khoảnh khắc giác ngộ giáng xuống.
Coke được xếp gọn lại.
Quạt được bày ra.
“Mua quạt này, đời bớt nhạt. Phe phẩy vài cái là quên mình đang ở triều đại nào.”
Còn tiếp...
