ĐỒNG NAI, Việt Nam (NV) – Thấy nhiều cụ già không còn người thân chăm sóc, nên 15 năm qua đôi vợ chồng ở xã Phú Hữu, huyện Nhơn Trạch, đã đón về nhà, chăm sóc miễn phí đến cuối đời.
Cứ đến khoảng 4 giờ chiều mỗi ngày, khoảng sân lớn trước dãy nhà của bà Nguyễn Thị Hồng (54 tuổi ở xã Phú Hữu, huyện Nhơn Trạch, tỉnh Đồng Nai) luôn có hơn 40 cụ già lục tục kéo nhau ra ngồi. Họ đều không còn người thân, có cụ bị tai biến, đãng trí, có cụ thần kinh không ổn định,… từ nhiều nơi được bà Hồng đưa về chăm sóc.
Bây giờ là giờ uống sữa và ăn bánh. Đã quen nếp nên cứ đến giờ là các cụ ra ghế ngồi chờ, không ai bảo ai,” bà Hồng nói với báo VNExpress.
Gần 15 năm qua, nhà bà Hồng được người dân địa phương coi là “mái ấm” nơi dưỡng lão của hàng trăm người già vô gia cư cho đến khi họ trút hơi thở cuối cùng. Hiện nơi này đang nuôi 76 người, trong đó có 32 người bị tai biến chỉ nằm một chỗ. Tất cả họ không còn bất cứ người thân nào để nương tựa.
“Có năm vừa xong ba ngày Tết, sáng mở cổng thì thấy một bà cụ bò từ ngoài đường vào, hỏi chuyện thì cụ không nhớ chút gì về thông tin cá nhân mà chỉ nói ‘tới ở với cô Hồng,’” người phụ nữ hơn 15 năm “lo chuyện bao đồng” kể.
Hồi năm 2004, ông Trần Thanh Thuận (58 tuổi), chồng bà đã phản đối do sợ vợ cực khổ. “Bà thương người ta thì gửi tiền vào các mái ấm nơi đó có người chăm sóc chứ người già bệnh, ốm đau sao bà lo nổi,” ông Thuận nói.
Một năm sau, bà Hồng lên Biên Hòa để thăm hai con đang đi học. Lần đó, bà nhìn thấy một bà cụ đã hơn 70 tuổi ngồi ở mé sông ôm mặt khóc. Lại hỏi chuyện, bà cụ kể mình không có chồng con, người thân thất lạc từ lâu. Sức khỏe yếu không ai thuê, không có chỗ ở, không biết sẽ về đâu trong những ngày cuối đời nên tủi thân mà khóc.
Nghe xong câu chuyện, bà Hồng nói: “Nếu bà không có nơi nào để về thì về nhà con, con nuôi bà đến cuối đời. Nhưng ở nhà con phải ăn chay, bà có ăn được không?” Bà cụ đáp lại: “Tui ăn gì cũng được, miễn có chỗ nằm che nắng mưa.”
Vậy là bà Hồng dẫn bà cụ về nhà. Trên đường đi, bà thầm cầu cho chồng không phản đối quá gay gắt, sợ làm tổn thương đến bà cụ già. Nhưng khi về đến nhà, ông Thuận đồng ý luôn.
Bốn năm tiếp theo, căn nhà đón thêm ba cụ già nữa. Hàng ngày, vợ chồng bà lên ghe xuôi sông Sài Gòn buôn bán, tối về trải chiếu ngủ ngoài phòng khách nhường căn phòng và chiếc giường cho các cụ.
Bà Hồng không những đã “kéo” được chồng đồng hành cùng mình mà một số anh chị em ruột và hàng xóm cũng đến phụ bà chăm sóc các cụ.
Ông Nguyễn Văn Lợi (42 tuổi) nhà ở cách mái ấm khoảng 100 mét, cứ đến 2 giờ sáng mỗi ngày đều sang nhà bà Hồng để phụ nấu nướng. “Tui thấy người già thì nhiều mà người chăm thì ít, mình có sức khỏe thì giúp thôi. Tui thường phụ nấu nướng và pha sữa vì các cụ dậy sớm lắm, tới sáng thì về đi làm, cứ như thế cả chục năm rồi,” ông Lợi nói.
Để nuôi các cụ, ban đầu bà Hồng dùng tiền cá nhân, nhưng khoản tiền tiết kiệm của gia đình đã cạn từ lâu, năm mẫu đất của vợ chồng bà cũng được bán dần, lấy tiền trang trải cho mái ấm. Năm năm nay, mái ấm của bà được nhiều người biết đến hơn nên gạo hoặc tã giấy dùng cho các cụ bị liệt nằm một chỗ là hai thứ cần thiết nhất cũng được nhiều mạnh thường quân hỗ trợ.
Riêng bà Hồng, quanh năm vẫn chỉ mặc những bộ đồ bà ba nâu. Từ ngày đón các cụ già vô gia cư về nuôi, vợ chồng bà chưa có một chuyến du lịch hay ăn uống bên ngoài. “Trước kia, thỉnh thoảng nhà có mua sầu riêng ‘ăn sang’ một bữa. Nhưng giờ thì thôi luôn, các cụ ăn gì mình ăn đó,”
bà Hồng nói.
“Cô Hồng không chỉ giúp đỡ những cụ già neo đơn ở trong huyện mà còn ở nhiều nơi khác nữa. Mỗi dịp lễ Tết, cô ấy còn vận động quà từ mạnh thường quân để trao thêm cho người nghèo ở xa,” ông Võ Thanh Hoàng, phó chủ tịch xã Phú Hữu, huyện Nhơn Trạch, cho biết thêm. (Tr.N)
https://www.nguoi-viet.com/viet-nam/doi-vo-chong-ban-dat-nuoi-tram-cu-gia-nguoi-dung-vo-gia-cu/
Cứ đến khoảng 4 giờ chiều mỗi ngày, khoảng sân lớn trước dãy nhà của bà Nguyễn Thị Hồng (54 tuổi ở xã Phú Hữu, huyện Nhơn Trạch, tỉnh Đồng Nai) luôn có hơn 40 cụ già lục tục kéo nhau ra ngồi. Họ đều không còn người thân, có cụ bị tai biến, đãng trí, có cụ thần kinh không ổn định,… từ nhiều nơi được bà Hồng đưa về chăm sóc.

Bây giờ là giờ uống sữa và ăn bánh. Đã quen nếp nên cứ đến giờ là các cụ ra ghế ngồi chờ, không ai bảo ai,” bà Hồng nói với báo VNExpress.
Gần 15 năm qua, nhà bà Hồng được người dân địa phương coi là “mái ấm” nơi dưỡng lão của hàng trăm người già vô gia cư cho đến khi họ trút hơi thở cuối cùng. Hiện nơi này đang nuôi 76 người, trong đó có 32 người bị tai biến chỉ nằm một chỗ. Tất cả họ không còn bất cứ người thân nào để nương tựa.
“Có năm vừa xong ba ngày Tết, sáng mở cổng thì thấy một bà cụ bò từ ngoài đường vào, hỏi chuyện thì cụ không nhớ chút gì về thông tin cá nhân mà chỉ nói ‘tới ở với cô Hồng,’” người phụ nữ hơn 15 năm “lo chuyện bao đồng” kể.
Hồi năm 2004, ông Trần Thanh Thuận (58 tuổi), chồng bà đã phản đối do sợ vợ cực khổ. “Bà thương người ta thì gửi tiền vào các mái ấm nơi đó có người chăm sóc chứ người già bệnh, ốm đau sao bà lo nổi,” ông Thuận nói.
Một năm sau, bà Hồng lên Biên Hòa để thăm hai con đang đi học. Lần đó, bà nhìn thấy một bà cụ đã hơn 70 tuổi ngồi ở mé sông ôm mặt khóc. Lại hỏi chuyện, bà cụ kể mình không có chồng con, người thân thất lạc từ lâu. Sức khỏe yếu không ai thuê, không có chỗ ở, không biết sẽ về đâu trong những ngày cuối đời nên tủi thân mà khóc.
Nghe xong câu chuyện, bà Hồng nói: “Nếu bà không có nơi nào để về thì về nhà con, con nuôi bà đến cuối đời. Nhưng ở nhà con phải ăn chay, bà có ăn được không?” Bà cụ đáp lại: “Tui ăn gì cũng được, miễn có chỗ nằm che nắng mưa.”
Vậy là bà Hồng dẫn bà cụ về nhà. Trên đường đi, bà thầm cầu cho chồng không phản đối quá gay gắt, sợ làm tổn thương đến bà cụ già. Nhưng khi về đến nhà, ông Thuận đồng ý luôn.

Bốn năm tiếp theo, căn nhà đón thêm ba cụ già nữa. Hàng ngày, vợ chồng bà lên ghe xuôi sông Sài Gòn buôn bán, tối về trải chiếu ngủ ngoài phòng khách nhường căn phòng và chiếc giường cho các cụ.
Bà Hồng không những đã “kéo” được chồng đồng hành cùng mình mà một số anh chị em ruột và hàng xóm cũng đến phụ bà chăm sóc các cụ.
Ông Nguyễn Văn Lợi (42 tuổi) nhà ở cách mái ấm khoảng 100 mét, cứ đến 2 giờ sáng mỗi ngày đều sang nhà bà Hồng để phụ nấu nướng. “Tui thấy người già thì nhiều mà người chăm thì ít, mình có sức khỏe thì giúp thôi. Tui thường phụ nấu nướng và pha sữa vì các cụ dậy sớm lắm, tới sáng thì về đi làm, cứ như thế cả chục năm rồi,” ông Lợi nói.

Để nuôi các cụ, ban đầu bà Hồng dùng tiền cá nhân, nhưng khoản tiền tiết kiệm của gia đình đã cạn từ lâu, năm mẫu đất của vợ chồng bà cũng được bán dần, lấy tiền trang trải cho mái ấm. Năm năm nay, mái ấm của bà được nhiều người biết đến hơn nên gạo hoặc tã giấy dùng cho các cụ bị liệt nằm một chỗ là hai thứ cần thiết nhất cũng được nhiều mạnh thường quân hỗ trợ.

Riêng bà Hồng, quanh năm vẫn chỉ mặc những bộ đồ bà ba nâu. Từ ngày đón các cụ già vô gia cư về nuôi, vợ chồng bà chưa có một chuyến du lịch hay ăn uống bên ngoài. “Trước kia, thỉnh thoảng nhà có mua sầu riêng ‘ăn sang’ một bữa. Nhưng giờ thì thôi luôn, các cụ ăn gì mình ăn đó,”

“Cô Hồng không chỉ giúp đỡ những cụ già neo đơn ở trong huyện mà còn ở nhiều nơi khác nữa. Mỗi dịp lễ Tết, cô ấy còn vận động quà từ mạnh thường quân để trao thêm cho người nghèo ở xa,” ông Võ Thanh Hoàng, phó chủ tịch xã Phú Hữu, huyện Nhơn Trạch, cho biết thêm. (Tr.N)
https://www.nguoi-viet.com/viet-nam/doi-vo-chong-ban-dat-nuoi-tram-cu-gia-nguoi-dung-vo-gia-cu/
