Người về qua cõi phù vân ... Nghiêng vai trút gánh phong trần bỏ đi...

Kỷ niệm
#1
Hôm nay là ngày kỷ niệm của hai đứa mình. Xa nhau lâu quá nên kỷ niệm cũng chỉ là kỷ niệm, có nhớ có thương thì tất cả đã thành dĩ vãng. Chúng ta vẫn sống dù có lúc tưởng như sẽ chết đi được khi không có nhau. Ngày lại ngày trôi đi anh vẫn tin rằng trong trái tim của hai đứa, cái tình yêu của ngày ấy vẫn còn âm ỉ sống. Anh cũng hiểu rằng rồi sẽ có ngày tình yêu ấy thật sự chết. Em đã từng hỏi anh sẽ bao lâu để anh quên em? Anh nói sẽ lâu lắm, lâu lắm... Em không tin điều đó. Vậy mà đã bao nhiêu ngày tháng đi qua, anh vẫn luôn nhớ em. Nỗi nhớ chỉ là những niềm đau trong tâm hồn và anh biết, rồi thì anh sẽ phải quên em thôi. Đã yêu nhau tha thiết mà không đến được với nhau thì chuyện tương lai chỉ là vô nghĩa. Có nhiều "giá như..." trong những lúc anh nghĩ về em nhưng anh hiểu, anh chỉ tự lừa gạt chính mình. Sẽ không có ngày chúng ta được bên nhau nữa vì đó là con đường chúng ta chọn. 

Rồi chúng ta sẽ có lúc thật sự quên nhau, phải không em? Với anh, sao ngày đó dường như là xa thăm thẳm... 
Reply
#2
Tình yêu có phai nhòa theo thời gian nhưng kỷ niệm không bao giờ có thể quên  Crying-face4
Chúc bạn nhiều nghị lực.  Tulip4



Tôi viết lên đây với tất cả chân thành của lòng tôi trao anh.
Ngày nào đã quen nhau, vì chung hướng đời,
Mình trót trao nhau nụ cười.
Và tình yêu đó, tôi đem ép trong tim,
Dù bụi thời gian có làm mờ đi kỷ niệm của hai chúng mình.
Tôi cũng không bao giờ, không bao giờ quên anh.

Cho đến hôm nay, với nức nở nghẹn ngào, mình mềm lòng xa nhau.
Còn đâu những đêm anh dìu tôi lối về,
Buồn kể nhau nghe chuyện đời.
Tình mình nay chết như lá uá thu rơi,
Đường trần mồ côi,
Tôi lạnh lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình.
Ngơ ngác trong đêm trường,
Tôi chưa vơi niềm yêu thương.

Nhớ lúc chia phôi, cầm tay chưa nói hết bao nhiêu niềm thương của tuổi xuân vừa tròn.
Xa nhau, mấy người không buồn không nhớ,
Xót xa cho tình yêu.
Nối tiếc xa xôi, ngày xưa anh nói vẫn yêu em nghìn năm, vẫn đợi em trọn đời.
Nhưng nay hết rồi, hai người hai lối lúc đêm buồn không anh?

Tôi gói yêu thương, xin trao trả ân tình về người tôi yêu mếm.
Đừng thương tiếc chi anh, chuyện hai chúng mình là giấc mơ trong cuộc đời.
Tình mình nay chết, như lá úa thu rơi,
Đường trần mồ côi,
Tôi lạnh lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình.
Tuy đã xa nhau rồi, nhưng không bao giờ quên anh
Reply
#3
[quote pid='212604' dateline='1583593758']
Hôm nay là ngày kỷ niệm của hai đứa mình. Xa nhau lâu quá nên kỷ niệm cũng chỉ là kỷ niệm, có nhớ có thương thì tất cả đã thành dĩ vãng. Chúng ta vẫn sống dù có lúc tưởng như sẽ chết đi được khi không có nhau. Ngày lại ngày trôi đi anh vẫn tin rằng trong trái tim của hai đứa, cái tình yêu của ngày ấy vẫn còn âm ỉ sống. Anh cũng hiểu rằng rồi sẽ có ngày tình yêu ấy thật sự chết. Em đã từng hỏi anh sẽ bao lâu để anh quên em? Anh nói sẽ lâu lắm, lâu lắm... Em không tin điều đó. Vậy mà đã bao nhiêu ngày tháng đi qua, anh vẫn luôn nhớ em. Nỗi nhớ chỉ là những niềm đau trong tâm hồn và anh biết, rồi thì anh sẽ phải quên em thôi. Đã yêu nhau tha thiết mà không đến được với nhau thì chuyện tương lai chỉ là vô nghĩa. Có nhiều "giá như..." trong những lúc anh nghĩ về em nhưng anh hiểu, anh chỉ tự lừa gạt chính mình. Sẽ không có ngày chúng ta được bên nhau nữa vì đó là con đường chúng ta chọn. 

[/]Rồi chúng ta sẽ có lúc thật sự quên nhau, phải không em? Với anh, sao ngày đó dường như là xa thăm thẳm... [/b]
[/quote]
Khi hai nguòi yêu nhau tha thiêt, nhưng không đến đuọc với nhau. Có thật là đến một lúc nào đó sẻ thật sự quên nhau? Với em, không quên nên chẳng nhớ..

Câu này Thấy giống tâm tư của ai đó neen tui lụm về đây.
Chúc bạn luôn thành thản .
Reply