Chuyện đời thường...
#16
Đời là một trò hề đối với những ai ham suy nghĩ, nhưng lại là một tấn bi kịch đối với những người đa cảm.
Horace Walpole

***
Xin cứ để cho tôi đốt ngọn đèn của tôi đi… mà đừng bao giờ hỏi nó sẽ làm tan được bóng tối hay không. R. Tagore
[-] The following 3 users Like anattā's post:
  • Janie, TeaOla, TTTT
Reply
#17
  • Cái “Ta” thật là rất đáng ghét… vâng! Nhưng đó là nói về cái “Ta” của kẻ khác. — Paul Valéry

  • Đừng biện bác bao giờ cả, anh sẽ không bao giờ làm cho hợp lẽ được ai đâu; ý kiến của người ta giống như là cây đinh: Càng đập vào nó, càng làm cho nó lún sâu thêm. — A. Dumas Fils
- oOo -
Xin cứ để cho tôi đốt ngọn đèn của tôi đi… mà đừng bao giờ hỏi nó sẽ làm tan được bóng tối hay không. R. Tagore
Reply
#18
(2021-11-20, 07:53 PM)anattā Wrote:
Đời là một trò hề đối với những ai ham suy nghĩ, nhưng lại là một tấn bi kịch đối với những người đa cảm.
Horace Walpole

***

 Hi anh anatta,

  Tại sao đời là trò hề với người ham suy nghĩ 
 
  và là một tấn bi kịch với người đa cảm?

[-] The following 1 user Likes Be 3's post:
  • anattā
Reply
#19
(2021-11-28, 07:14 PM)Be 3 Wrote:  Hi anh anatta,

  Tại sao đời là trò hề với người ham suy nghĩ 
 
  và là một tấn bi kịch với người đa cảm?

Hi Bé 3,

Câu này nói về một đề tài cao rộng, anattā chỉ có thể nói lên đôi chút với khả năng hiểu biết giới hạn của mình thôi. 

Theo anattā nghĩ thì câu trên có ý khuyên mình nên tập suy nghĩ về sự việc một cách khách quan, chính đáng để tìm thấy ra sự thật của vấn đề, mà đừng để tình cảm ưa ghét của dục vọng riêng tư xen vào như lạc thú, lợi lộc, quyền thế, tín ngưỡng (chính trị, lý tưởng hay tôn giáo).

anattā thử nêu lên vài điều Bé 3 để suy xét.

- Nói về tình cảm người mẹ với đứa con trong một gia đình. Khi đứa con bị bệnh, người mẹ đưa con đi gặp y sĩ. Trong lòng người mẹ luôn mong ước là con mình bệnh nhẹ, mau hết bệnh. Đối với y sĩ thì ông giữ lý trí khách quan khi khám bệnh. Nếu đứa con bị bệnh nặng cần nhiều thời gian điều trị, hoặc có thể khó qua khỏi, thì ông buộc phải nói ra sự thật, không thể vì chìu lòng ao ước của người mẹ mà nói sai sự thật được. Và nếu bệnh tình đứa con nghiêm trọng thật sự thì người mẹ rất đau khổ, vì trái với ý nguyện của bà.

- Về quảng cáo. Như kem đánh răng chẳng hạn. Người làm quảng cáo thường đưa ra hình ảnh một người mẫu nào đó mà phần đông người ta yêu thích (tình cảm), khán giả xem họ thích người mẫu đó, nên họ nảy sinh muốn mua kem đó xài. Hoặc là nhà quảng cáo đưa ra hình ảnh một nụ cười tươi của ai đó với hàm răng trắng phao phao; người ta thấy hàm răng trắng thường là tin do kem đánh răng đó tạo ra, và mua xài. It ai chịu khó quan sát suy nghĩ xem kem đó có ăn chịu gì đến cái hàm răng trắng kia không, có thiệt là cái hàm răng trắng như ngà ngọc kia là do xài loại kem đó không? Mua kem về xử dụng một thời gian mà sao thấy răng mình không trắng trẻo như hàm răng kia. :)

- Chiến tranh. Có hai quốc gia A và B đánh nhau. Tin tức trận chiến được lan truyền hằng ngày. Những người ủng hộ quốc gia A (đồng minh của A) chỉ chọn lựa tin nào có lợi cho A, đem về sự thắng lợi, còn tin nào xấu không lạc quan thì họ bỏ qua một bên. Còn những người giữ tinh thần khách quan muốn tìm ra sự thật thì họ thu lượm cả tin tức hai chiều, có lợi và bất lợi cho A. Nếu tin bất lợi cho A nhiều thì họ nghiêng về sự phán đoán là A thua. Và khi trận chiến kết thúc, A thua, những người ủng hộ A sẽ thất vọng buồn bã, than trách.

- Tín ngưỡng. Bà X là người có tín ngưỡng, và bà có đứa con trai đến tuổi đi nhập ngủ, trong nước đang có lệnh gọi tòng quân. Bà làm phước bố thí, đọc kinh cầu nguyện mong là con bà sẽ thoát khỏi đi lính. May thay lần đó, con bà không bị kêu gọi; bà mới nói là do bà làm phước bố thí mà Trời Phật chứng giám nên được như vậy. Qua một thời gian, trong nước lại có đợt gọi nhập ngủ, bà cũng làm phước như lần trước, nhưng chẳng may con trai bà lại bị kêu gọi đi lính. Lần này bà tự biện hộ là có lẽ ông Trời muốn thử thách nó, nên để cho nó đi lính, nhưng Trời sẽ che chở cho nó tai qua nạn khỏi.

- Tình yêu và hôn nhân. Những cô gái thơ ngây hay thiếu suy nghĩ chín chắn thường nghĩ rằng, hễ người đàn ông mà có tài hoa thông minh đỗ đạt bằng cấp cao là người có tư cách đạo đức tốt. Nhưng, họ đâu ngờ rằng, tri thức và đức hạnh không có đi đôi với nhau. Cho nên có không ít trường hợp, các cô vỡ mộng sau khi lấy chồng. Kẻ có hạnh kiểm và ăn học cao sẽ là người hiền tài, còn kẻ phẩm cách đê hèn thì cái học bằng cấp cao sẽ giúp họ thành kẻ đại gian đại ác.

Vậy, có thể nói rằng người lý luận sự việc theo tình cảm thì với họ cái kết quả của sự việc đó đã được họ định trước rồi, hễ chuyện xảy ra thuận theo lòng họ đã mong ước thì họ chấp nhận, còn không phải thì họ tìm cách bài bác, biện hộ, thậm chí mạt sát. Còn người luận theo lý trí là giữ tinh thần độc lập, đầu óc khách quan, chính trực, họ quan sát, tìm tòi tài liệu, chứng cứ để tìm ra sự thật của sự việc.

***

Hãy nhìn sự vật y như nó xảy ra, chứ đừng mong mỏi nó xảy ra như lòng mình ao ước nó phải như thế nào. — Andre Gide.

*
Xin cứ để cho tôi đốt ngọn đèn của tôi đi… mà đừng bao giờ hỏi nó sẽ làm tan được bóng tối hay không. R. Tagore
[-] The following 2 users Like anattā's post:
  • Be 3, Lục Tuyết Kỳ
Reply
#20
(2021-11-20, 07:53 PM)anattā Wrote:
Đời là một trò hề đối với những ai ham suy nghĩ, nhưng lại là một tấn bi kịch đối với những người đa cảm.
Horace Walpole

***

“The world is a comedy to those that think, a tragedy to those that feel.”

Câu này dịch sang tiếng Việt như vậy mình thấy hơi nặng nề. Hơi bi quan. 

Theo 5 thì 5 sẽ dịch rằng:

Cuộc sống dưới ánh mắt người sống bằng lý trí là một vở kịch vui,
dưới lăng kính người sống bằng cảm tính thì là một bi kịch. 

Ý của ông Horace Walpole có lẽ là thiên lý trí: chỉ nên nhìn nhận sự việc 
như nguyên thủy của nó, đừng suy diễn thêm khiến đời sống sẽ trở thành 
phức tạp. Trôi nổi theo cảm tính.

"Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ"  (Nguyễn Du)

PS: Theo ý niệm sống của giáo lý Phật giáo, thì nên sống bằng chánh niệm.
Nghĩa là lúc đốn củi thì lo đốn củi, lúc gánh nước thì lo gánh nước, lúc nấu
cơm thì lo nấu cơm. Đừng đốn củi thì lo việc gánh nước, lúc gánh nước thì 
lại tính đến chuyện vo gạo nấu cơm.  Tâm trí chỉ nên hợp nhất với việc làm
hiện tại, không đa đoan, lo nghĩ nhiều thì dễ bị stress. Cuộc sống dễ bi quan.
Cách sống chánh niệm hiện cũng được các nhà tâm lý học Tây phương cổ súy.
[-] The following 3 users Like 005's post:
  • anattā, Be 3, Lục Tuyết Kỳ
Reply
#21
Cảm ơn anh Năm góp ý kiến về câu nói trên, cũng như gợi ý về dịch chữ comedy.

Câu đó nếu sửa lại thì anatta vẫn thích chữ Đời, và thay đổi chứ "trò hề" ra hài-kịch để đối với bi-kịch.

Đời là vở hài kịch cho những ai ham suy nghĩ, nhưng lại là tấn bi kịch cho những người đa cảm
Cheer
Xin cứ để cho tôi đốt ngọn đèn của tôi đi… mà đừng bao giờ hỏi nó sẽ làm tan được bóng tối hay không. R. Tagore
[-] The following 1 user Likes anattā's post:
  • Lục Tuyết Kỳ
Reply
#22
“The world is a tragedy to those who feel, but a comedy to those who think.” .

thế giới là thãm kịch cho những ai chỉ cảm nhận và là hài kịch cho những ai tư duy về nó

câu này có hai vế , và cả hai vế đều có có thể nói rằng nó đúng và nó sai tuỳ theo bạn hiểu Phật pháp ở mức độ nào
[-] The following 3 users Like abc's post:
  • anattā, Be 3, Lục Tuyết Kỳ
Reply
#23
(2021-12-01, 08:32 PM)anattā Wrote: Hi Bé 3,

Câu này nói về một đề tài cao rộng, anattā chỉ có thể nói lên đôi chút với khả năng hiểu biết giới hạn của mình thôi. 

Theo anattā nghĩ thì câu trên có ý khuyên mình nên tập suy nghĩ về sự việc một cách khách quan, chính đáng để tìm thấy ra sự thật của vấn đề, mà đừng để tình cảm ưa ghét của dục vọng riêng tư xen vào như lạc thú, lợi lộc, quyền thế, tín ngưỡng (chính trị, lý tưởng hay tôn giáo).

anattā thử nêu lên vài điều Bé 3 để suy xét.

- Nói về tình cảm người mẹ với đứa con trong một gia đình. Khi đứa con bị bệnh, người mẹ đưa con đi gặp y sĩ. Trong lòng người mẹ luôn mong ước là con mình bệnh nhẹ, mau hết bệnh. Đối với y sĩ thì ông giữ lý trí khách quan khi khám bệnh. Nếu đứa con bị bệnh nặng cần nhiều thời gian điều trị, hoặc có thể khó qua khỏi, thì ông buộc phải nói ra sự thật, không thể vì chìu lòng ao ước của người mẹ mà nói sai sự thật được. Và nếu bệnh tình đứa con nghiêm trọng thật sự thì người mẹ rất đau khổ, vì trái với ý nguyện của bà.

- Về quảng cáo. Như kem đánh răng chẳng hạn. Người làm quảng cáo thường đưa ra hình ảnh một người mẫu nào đó mà phần đông người ta yêu thích (tình cảm), khán giả xem họ thích người mẫu đó, nên họ nảy sinh muốn mua kem đó xài. Hoặc là nhà quảng cáo đưa ra hình ảnh một nụ cười tươi của ai đó với hàm răng trắng phao phao; người ta thấy hàm răng trắng thường là tin do kem đánh răng đó tạo ra, và mua xài. It ai chịu khó quan sát suy nghĩ xem kem đó có ăn chịu gì đến cái hàm răng trắng kia không, có thiệt là cái hàm răng trắng như ngà ngọc kia là do xài loại kem đó không? Mua kem về xử dụng một thời gian mà sao thấy răng mình không trắng trẻo như hàm răng kia. :)

- Chiến tranh. Có hai quốc gia A và B đánh nhau. Tin tức trận chiến được lan truyền hằng ngày. Những người ủng hộ quốc gia A (đồng minh của A) chỉ chọn lựa tin nào có lợi cho A, đem về sự thắng lợi, còn tin nào xấu không lạc quan thì họ bỏ qua một bên. Còn những người giữ tinh thần khách quan muốn tìm ra sự thật thì họ thu lượm cả tin tức hai chiều, có lợi và bất lợi cho A. Nếu tin bất lợi cho A nhiều thì họ nghiêng về sự phán đoán là A thua. Và khi trận chiến kết thúc, A thua, những người ủng hộ A sẽ thất vọng buồn bã, than trách.

- Tín ngưỡng. Bà X là người có tín ngưỡng, và bà có đứa con trai đến tuổi đi nhập ngủ, trong nước đang có lệnh gọi tòng quân. Bà làm phước bố thí, đọc kinh cầu nguyện mong là con bà sẽ thoát khỏi đi lính. May thay lần đó, con bà không bị kêu gọi; bà mới nói là do bà làm phước bố thí mà Trời Phật chứng giám nên được như vậy. Qua một thời gian, trong nước lại có đợt gọi nhập ngủ, bà cũng làm phước như lần trước, nhưng chẳng may con trai bà lại bị kêu gọi đi lính. Lần này bà tự biện hộ là có lẽ ông Trời muốn thử thách nó, nên để cho nó đi lính, nhưng Trời sẽ che chở cho nó tai qua nạn khỏi.

- Tình yêu và hôn nhân. Những cô gái thơ ngây hay thiếu suy nghĩ chín chắn thường nghĩ rằng, hễ người đàn ông mà có tài hoa thông minh đỗ đạt bằng cấp cao là người có tư cách đạo đức tốt. Nhưng, họ đâu ngờ rằng, tri thức và đức hạnh không có đi đôi với nhau. Cho nên có không ít trường hợp, các cô vỡ mộng sau khi lấy chồng. Kẻ có hạnh kiểm và ăn học cao sẽ là người hiền tài, còn kẻ phẩm cách đê hèn thì cái học bằng cấp cao sẽ giúp họ thành kẻ đại gian đại ác.

Vậy, có thể nói rằng người lý luận sự việc theo tình cảm thì với họ cái kết quả của sự việc đó đã được họ định trước rồi, hễ chuyện xảy ra thuận theo lòng họ đã mong ước thì họ chấp nhận, còn không phải thì họ tìm cách bài bác, biện hộ, thậm chí mạt sát. Còn người luận theo lý trí là giữ tinh thần độc lập, đầu óc khách quan, chính trực, họ quan sát, tìm tòi tài liệu, chứng cứ để tìm ra sự thật của sự việc.

***

Hãy nhìn sự vật y như nó xảy ra, chứ đừng mong mỏi nó xảy ra như lòng mình ao ước nó phải như thế nào. — Andre Gide.

*

  Hi anh anatta,
 Cám ơn anh bỏ thời gian giải thích về cách nhìn và suy nghĩ về cuộc đời  Tulip4

 Be 3 hiểu đươc ý anh.
 Hãy chấp nhận những gì đang xảy ra trong cuộc đời mình, đừng mơ tưởng hay mong mỏi quá nhiều phải không ah ?  Shy

 Vậy làm cách nào để mình có được lý trí đúng ?

Reply
#24
(2021-12-02, 12:20 AM)005 Wrote: “The world is a comedy to those that think, a tragedy to those that feel.”

Câu này dịch sang tiếng Việt như vậy mình thấy hơi nặng nề. Hơi bi quan. 

Theo 5 thì 5 sẽ dịch rằng:

Cuộc sống dưới ánh mắt người sống bằng lý trí là một vở kịch vui,
dưới lăng kính người sống bằng cảm tính thì là một bi kịch. 

Ý của ông Horace Walpole có lẽ là thiên lý trí: chỉ nên nhìn nhận sự việc 
như nguyên thủy của nó, đừng suy diễn thêm khiến đời sống sẽ trở thành 
phức tạp. Trôi nổi theo cảm tính.

"Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ"  (Nguyễn Du)

PS: Theo ý niệm sống của giáo lý Phật giáo, thì nên sống bằng chánh niệm.
Nghĩa là lúc đốn củi thì lo đốn củi, lúc gánh nước thì lo gánh nước, lúc nấu
cơm thì lo nấu cơm. Đừng đốn củi thì lo việc gánh nước, lúc gánh nước thì 
lại tính đến chuyện vo gạo nấu cơm.  Tâm trí chỉ nên hợp nhất với việc làm
hiện tại, không đa đoan, lo nghĩ nhiều thì dễ bị stress. Cuộc sống dễ bi quan.
Cách sống chánh niệm hiện cũng được các nhà tâm lý học Tây phương cổ súy.

 
 Hi 005 Hello 
 
Cám ơn 5 đã giải thích rõ ràng.  Tulip4

Buồn hay không là tự trong lòng mình ra phải không ah.

"Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ"  (Nguyễn Du)




Cuộc sống dưới ánh mắt người sống bằng lý trí là một vở kịch vui,

dưới lăng kính người sống bằng cảm tính thì là một bi kịch.    Ok-sign-smiley-emoticon Thanks-sign-smiley-emoticon

Reply
#25
(2021-12-02, 06:14 PM)abc Wrote: “The world is a tragedy to those who feel, but a comedy to those who think.” .

thế giới là thãm kịch cho những ai chỉ cảm nhận và là hài kịch cho những ai tư duy về nó

câu này có hai vế , và cả hai vế đều có có thể nói rằng nó đúng và nó sai tuỳ theo bạn hiểu Phật pháp ở mức độ nào


Hi anh abc  Hello

anh có thể giải thích thêm về chỗ đúng và sai theo anh?  

Cho bé 3 xin phép anh anatta hỏi anh abc giải thích ỏ đây được không ah? Grinning-face-with-smiling-eyes4

Thanks-sign-smiley-emoticon các anh.

Reply