Tĩnh Lặng
#61
Khẩu Trang

Sống phải biết đeo khẩu trang. Thu thúc lục căn là đeo khẩu trang. Ngừa những tấn công từ bên ngoài, đồng thời đeo khẩu trang = trang nghiêm tam nghiệp, không để thân nghiệp, khẩu nghiệp gây tổn thương cho người khác.

Bản thân mình có mầm bệnh mà thôi cho nó ở trong thôi, để nó xì ra khổ người ta ghê lắm. Một câu nói, một hành động hấy nguýt lườm liếc, dằn mâm, xán chó, đuổi mèo, đá thúng đụng nia… đều là lây nhiễm phiền não sang người khác hết. 

Nhớ cái đó. Cái đó rất quan trọng.

SGN


Khổ

  1. Người học đạo ý thức đầu tiên là mọi thứ đều là khổ, thích ghét đều là khổ. 
  2. Ý thức tiếp theo là phải nhớ rằng những bất mãn, hờn giận, thành kiến, ác cảm ngay bây giờ bản thân đã là khổ, chưa nói đến khổ báo đời sau, chưa nói đến báo ứng đời sau, chỉ là nhớ chừng đó thôi.
SGN


http://vietbestforum.com/showthread.php?tid=3994&page=63

Posts # 942 và 944 , p 63
⏱️
Vạn pháp vô ngã. - Đức Phật
The trouble is that you think you have time.
Ba yếu tố của thích / ghét : tiền nghiệp, khuynh hướng tâm lý, môi trường sống.
⏱️
Reply
#62
Sáng hôm qua, LTP ra phi trường tiễn bạn đi Florida.  Trong lúc chờ bạn gửi hành lý, LTP  thấy nhân viên hàng không đưa một chàng trẻ tuổi ăn mặc tươm tất rất giống người trong bài và con chó dẫn đường đến quầy vé.  Con chó lặng lẽ ở sát cạnh chủ, trông rất xinh đẹp với bộ lông mướt rượt, rõ ràng là được thương yêu, săn sóc vô cùng chu đáo.  

Hình ảnh hai chủ tớ thật dễ thương làm sao ! 


Người Mù và Con Chó Dẫn Đường

Một ngày nọ, một người đàn ông mù cùng con chó dẫn đường của mình đang đi ngang qua ngã tư. Bỗng một chiếc xe tải mất lái đã đâm phải người mù. Con chó xông ra bảo vệ chủ nhân. Kết cục cả hai đều thiệt mạng.


[Image: photo-1-1462771115519.jpg]

Linh hồn của người đàn ông mù và con chó bay lên thiên đường.

Thiên thần canh cổng tỏ ra bối rối nói với người đàn ông mù: "Xin lỗi, hiện tại danh sách của thiên đường chỉ còn một chỗ trống. Một trong hai người phải có một người xuống địa ngục."

Người chủ mù nói: "Con chó của tôi không biết cái gì là thiên đường, cũng chẳng hiểu thế nào là địa ngục. Vậy có thể để tôi quyết định ai sẽ lên thiên đường được không?"

Thiên thần nhăn trán nghĩ ngợi. "Tôi rất xin lỗi. Các linh hồn đều bình đẳng như nhau. Hai người phải quyết định ai sẽ lên thiên đường thông qua một trò chơi."

Người chủ thất vọng, "trò chơi như thế nào?"

Thiên thần nói: "Trò chơi này rất đơn giản. Hai người sẽ thi chạy từ cổng này đến cửa chính của thiên đường. Ai đến đích trước sẽ là người chiến thắng, kẻ chậm chân sẽ phải xuống địa ngục. Nhưng ông không cần lo lắng. Hiện tại ông đã là một linh hồn, ông không còn bị mù nữa. Linh hồn càng thiện lương thì tốc độ di chuyển càng nhanh. Chắc chắn ông sẽ về đích trước con chó."

Người đàn ông mù suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng đồng ý.

Thiên thần cho bắt đầu cuộc thi. Thiên thần đinh ninh người chủ mù sẽ chiến thắng. Nhưng ngạc nhiên thay, người đàn ông mù cứ bước đi chậm rãi, điềm tĩnh. Ngạc nhiên hơn nữa là con chó trung thành cũng lẽo đẽo đi bên cạnh chủ của nó.

Thiên thần chợt nhận ra: Chắc là nhiều năm qua, người mù đã huấn luyện chú chó luôn cạnh mình, đó đã trở thành một thói quen, chú vĩnh viễn hành động theo chủ nhân, luôn đi trước dẫn đường cho chủ nhân. 

Thì ra vậy, còn tên chủ nhân kia thật quá đáng, ông ta đã lợi dụng điểm này ra lệnh cho con chó dừng lại để tự mình về trước. Con chó chỉ cần bỏ mặc người đàn ông mù và chạy thật nhanh đến cửa thiên đường nhưng nó đã không làm vậy.

Thiên thần nhìn con chó trung thành và buồn bã nói, "mày vì chủ đã từ bỏ cuộc sống của mình. Bây giờ chủ của mày không còn bị mù nữa, mày không cần dẫn lối cho ông ta, hãy chạy đến cửa thiên đường đi!"

Thế nhưng cả người đàn ông mù và con chó đã bỏ ngoài tai những lời của thiên thần. Họ vẫn thản nhiên bước đi cùng nhau như những lần dạo chơi trong thành phố.

[Image: photo-2-1462771115522.jpg]

Gần đến cửa thiên đường, người đàn ông mù ra lệnh cho con chó ngoan ngoãn ngồi xuống. Nó dùng đôi mắt chứa chan tình cảm như mọi ngày nhìn người chủ.

Người chủ mù loà quay về phía thiên thần nói rằng, "tôi gửi con chó trung thành của tôi lên thiên đường. Tôi rất lo lắng nếu nó không chịu tự đi đến đây nên tôi đã đi cùng nó. Tôi chỉ muốn nhờ thiên thần hãy giúp tôi chăm sóc thật tốt cho nó."

Thiên thần sững sờ.

Người đàn ông lưu luyến cúi nhìn con chó của mình, nói tiếp, "con chó này đã theo tôi nhiều năm nay nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nó bằng chính đôi mắt của mình. Nếu có thể, tôi không bao giờ muốn rời xa nó. Nhưng thiên thần đã nói chỉ có một trong hai được lên thiên đường nên tôi muốn nó đến đó và nhận sự chăm sóc tốt. Nó xứng đáng thuộc về nơi này."

Nói xong người chủ lại ra lệnh cho con chó chạy về phía trước, còn mình thì nhắm mắt lại, nhẹ nhàng rơi về phía địa ngục. Chú chó trung thành thấy vậy bèn vội vàng lao đầu chạy theo chủ nhân.

"Linh hồn càng thuần khiết, tốc độ di chuyển càng nhanh hơn." Thiên thần mở rộng đôi cánh đuổi theo chú chó nhưng không kịp. Rốt cuộc chú chó dẫn đường ấy lại quay về bên chủ nhân của nó. Dù ở dưới địa ngục, nó cũng sẽ mãi mãi bảo vệ người chủ mù loà của mình.

[Image: photo-3-1462771115524.jpg]

https://kenh14.vn/bai-hoc-nhin-nguoi-tu-cau-chuyen-con-cho-dan-duong-va-nguoi-chu-mu-loa-20160509122545165.chn



Lời bàn loạn của LTP:

Linh hồn thuần khiết rất nhẹ .  Như dầu luôn luôn nổi trên mặt nước và đá nặng phải chìm, hai linh hồn trong truyện phải vào Thiên Đường mới đúng .
⏱️
Vạn pháp vô ngã. - Đức Phật
The trouble is that you think you have time.
Ba yếu tố của thích / ghét : tiền nghiệp, khuynh hướng tâm lý, môi trường sống.
⏱️
[-] The following 2 users Like LeThanhPhong's post:
  • Green Grass, TeaOla
Reply
#63
Đàm luận Phật Pháp
- 38 -
37 Phần Bồ-đề  
 
 [ Home ]

[Image: canban_pg.jpg]

 
[Image: 37phanbode.jpg]
 


Tham khảo:


1) Tương ưng bộ, thiên Ðại phẩmhttp://budsas.net/uni/u-kinh-tuongungbo/tu-00.htm


2) Ba mươi bảy phẩm trợ đạo (The Requisites of Enlightenment). Hòa thượng Ledi Sayadaw (Phạm Kim Khánh dịch), http://budsas.net/uni/u-37bd/37bd-00.htm  


3) Đường đến Giác ngộ: 37 phần Bồ đề. Tỳ khưu Chánh Minh. http://budsas.net/uni/u-chanhminh/37bode-01.htm  


4) Phật Học Khái Luận. Thích Chơn Thiện, http://budsas.net/uni/u-phathoc-kl/phkl-00.htm


5) Phật lý cơ bản, Thích Đức Thắng, http://budsas.net/uni/u-phatly/pl00.htm  


6) Wings to Awakening: An Anthology from the Pali Canon. Thanissaro Bhikkhu, http://www.accesstoinsight.org/lib/autho...index.html


7) The Buddhist Path to Awakening: A Study of the Bodhi-Pakkhiya Dhamma, R.M.L. Gethin, ISBN-10: 978-1851682850 http://budsas.net/sach/en42.zip


* * *




Các pháp đưa đến giác ngộ
(bodhipakkhiya dhammā)




Quote:Bodhi: Bồ-đề, giác ngộ; pakkhiya: liên hệ; dhamma: pháp, bodhipakkhiya dhammā: các pháp liên hệ / dẫn đến giác ngộ -
37 phần bồ đề, 37 phẩm trợ đạo, 37 yếu tố đưa đến giác ngộ (37 factors, constituents to enlightenment)
 
[size=undefined]

Tóm tắt 37 phần bồ-đề:

1) (Ðại kinh Bát-Niết-Bàn, Trường bộ 16)

Đức Thế Tôn nói với các vị Tỳ-khưu:

- Này các Tỳ-khưu, nay những pháp do Ta chứng ngộ và giảng dạy cho các ngươi, các ngươi phải khéo học hỏi, thực chứng tu tập và truyền rộng để phạm hạnh được trường tồn, vĩnh cửu, vì hạnh phúc cho chúng sanh, vì an lạc cho chúng sanh, vì lòng thương tưởng cho đời, vì lợi ích, vì hạnh phúc, vì an lạc cho loài trời và loài người.

Này các Tỳ-khưu, thế nào là các pháp do Ta chứng ngộ và giảng dạy, các ngươi phải khéo học hỏi, thực chứng, tu tập và truyền rộng để cho phạm hạnh được trường tồn, vĩnh cửu, vì hạnh phúc cho chúng sanh, vì an lạc cho chúng sanh, vì lòng thương tưởng cho đời, vì lợi ích, vì hạnh phúc, vì an lạc cho loài trời và loài người?

Đó chính là Bốn Niệm xứ, Bốn Chánh cần, Bốn Như ý túc, Năm Căn, Năm Lực, Bảy Bồ-đề phần, Tám Thánh đạo phần. Này các Tỳ-khưu, chính những pháp này do Ta chứng ngộ và giảng dạy, mà các ngươi phải khéo học hỏi, thực chứng, tu tập và truyền rộng để phạm hạnh được trường tồn, vĩnh cửu, vì hạnh phúc cho chúng sanh, vì lòng thương tưởng cho đời, vì lợi ích, vì hạnh phúc, vì an lạc cho loài trời và loài người.

2) (Ðại kinh Sakuludàyi, Trung bộ 77)

- Ta thuyết giảng con đường tu hành cho các đệ tử. Và các đệ tử của Ta y cứ theo đường tu hành này, tu tập Bốn Niệm xứ …, tu tập Bốn Chánh cần …, tu tập Bốn Như ý túc …, tu tập Năm Căn …, tu tập Năm Lực …, tu tập Bảy Giác chi …, tu tập Thánh đạo Tám ngành.

3) (Tăng chi 7.67)

- Này các Tỳ-khưu, Tỳ-khưu sống chú tâm trong sự tu tập, dầu cho không khởi lên ước muốn: "Mong rằng tâm ta được giải thoát khỏi các lậu hoặc, không có chấp thủ"; tuy vậy, tâm vị ấy được giải thoát khỏi các lậu hoặc không có chấp thủ.

Vì cớ sao? Phải nói rằng vì vị ấy có tu tập. Có tu tập cái gì? Có tu tập Bốn niệm xứ, có tu tập Bốn chánh cần, có tu tập Bốn như ý túc, có tu tập Năm căn, có tu tập Năm lực, có tu tập Bảy giác chi, có tu tập Thánh đạo tám ngành.

 
[/size]

 Bát chánh đạo
(Thánh đạo tám ngành, Bát chi thánh đạo – The Noble Eightfold Path)

Quote:Ariyo aṭṭhagiko maggo – ariyo : noble, thánh; aṭṭhagiko : eight factors/constituents, tám phần tử; maggo : path, con đường.

Tương ưng Đạo (Tương ưng 5.45)
[size=undefined]
Bát chánh đạo là Pháp thừa (Cỗ xe pháp):
- Thánh đạo Tám ngành này, này Ananda, là đồng nghĩa với cỗ xe thù thắng, cỗ xe pháp này. Vô thượng là sự chinh phục trong chiến trận.
Chánh tri kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh tinh tấn, Chánh niệm, Chánh định, này Ananda, được tu tập, được làm cho viên mãn, cuối cùng đưa đến nhiếp phục tham, nhiếp phục sân, nhiếp phục si.
Này Ananda, chính với pháp môn này, các ông cần phải hiểu như thế này: "Cỗ xe thù thắng, cỗ xe pháp, vô thượng là sự chinh phục trong chiến trận, là đồng nghĩa với Thánh đạo Tám ngành này".
Bát chánh đạo là con đường diệt khổ:
1) Này các Tỳ-khưu, nếu các du sĩ ngoại đạo hỏi các ông: "Này hiền giả, có con đường nào, có đạo lộ nào đưa đến liễu tri đau khổ này?" Ðược hỏi vậy, thời các ông hãy trả lời cho các du sĩ ngoại đạo ấy như sau: "Này chư hiền, có con đường, có đạo lộ đưa đến liễu tri đau khổ này".
 Này các Tỳ-khưu, thế nào là con đường, thế nào là đạo lộ đưa đến liễu tri đau khổ? Ðây là con đường Thánh đạo Tám ngành, tức là chánh tri kiến, chánh tư duy, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh tinh tấn, chánh niệm, chánh định. Này các Tỳ-khưu, đây là con đường, đây là đạo lộ đưa đến liễu tri sự đau khổ này.
2) Bạch Thế Tôn, thế nào là con đường đưa đến bất tử?
- Ðoạn tận tham, đoạn tận sân, đoạn tận si, này Tỳ-khưu, được gọi là bất tử. Con đường Thánh đạo Tám ngành này là con đường đưa đến bất tử, tức là chánh tri kiến, chánh tư duy, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh tinh tấn, chánh niệm, chánh định.
3)
- Có tám pháp này, này các Tỳ-khưu, được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa từ bờ bên này đến bờ bên kia (apàràpa ramgamanàya). Thế nào là tám? Tức là chánh tri kiến, chánh tư duy, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh tinh tấn, chánh niệm, chánh định.
4)
- Này các Tỳ-khưu, có năm hạ phần kiết sử này. Thế nào là năm? Thân kiến, nghi, giới cấm thủ, dục tham, sân. Này các Tỳ-khưu, đó là năm hạ phần kiết sử này. Chính vì mục đích thắng tri, liễu tri, đoạn diệt, đoạn tận năm hạ phần kiết sử này, Thánh đạo tám ngành này cần phải tu tập.
- Có năm thượng phần kiết sử này, này các Tỳ-khưu. Thế nào là năm? Sắc tham, vô sắc tham, mạn, trạo cử, vô minh. Này các Tỳ-khưu, đó là năm thượng phần kiết sử này. Chính vì mục đích thắng tri, liễu tri, đoạn diệt, đoạn tận năm thượng phần kiết sử này, này các Tỳ-khưu, Thánh đạo Tám ngành này cần phải tu tập.
[/size]

Định nghĩa về tám chi phần của Bát chánh đạo:

"Này các vị tỳ-khưu, thế nào là chánh tri kiến? Đó là sự thông hiểu về khổ, sự thông hiểu về nguyên nhân của khổ, sự thông hiểu về sự diệt khổ, và sự thông hiểu về con đường diệt khổ.

Thế nào là chánh tư duy? Đó là tư duy về sự xuất ly, tư duy về vô sân, tư duy về vô hại.

Thế nào là chánh ngữ? Đó là từ bỏ nói láo, từ bỏ nói hai lưỡi, từ bỏ nói lời độc ác, từ bỏ nói lời phù phiếm.

Thế nào chánh nghiệp? Đó là từ bỏ sát sanh, từ bỏ lấy của không cho, từ bỏ hành động tà dâm.

Thế nào là chánh mạng? Đó là đoạn trừ tà mạng, nuôi sống với chánh mạng.

Thế nào là chánh tinh tấn? Đó là tinh tấn ngăn chận không cho khởi sanh các bất thiện pháp chưa sanh, tinh tấn trừ diệt các bất thiện pháp đã sanh, tinh tấn phát khởi các thiện pháp chưa sanh, và tinh tấn duy trì các thiện pháp đã sanh.

Thế nào là chánh niệm? Đó là sống quán thân trên thân, nhiệt tâm, tỉnh giác, niệm, điều phục mọi tham ưu trên đời; sống quán thọ trên thọ, nhiệt tâm, tỉnh giác, niệm, điều phục mọi tham ưu trên đời; sống quán tâm trên tâm, nhiệt tâm, tỉnh giác, niệm, điều phục mọi tham ưu trên đời; sống quán pháp trên các pháp, nhiệt tâm, tỉnh giác, niệm, điều phục mọi tham ưu trên đời.

Thế nào là chánh định? Đó là ly dục, ly pháp bất thiện, chứng và trú Thiền-na thứ nhất, một trạng thái hỷ lạc do ly dục sanh, có tầm, có tứ; rồi làm cho tịnh chỉ tầm và tứ, chứng và trú vào Thiền-na thứ hai, một trạng thái hỷ lạc do định sanh, không tầm, không tứ, nội tĩnh, nhất tâm; rồi ly hỷ trú xả, niệm, tỉnh giác, thân cảm sự lạc thọ mà các bậc Thánh gọi là xả và niệm lạc trú, chứng và trú vào Thiền-na thứ ba; rồi xả lạc, xả khổ, diệt hỷ ưu đã cảm thọ trước, chứng và trú vào Thiền-na thứ tư, không khổ không lạc, xả và niệm thanh tịnh."
[size=undefined]
 
[/size]

Tứ niệm xứ (Tứ lập niệm)

Tương ưng Niệm xứ (Tương ưng 5.47)
[size=undefined]
- Ở đây, này các Tỳ-khưu, Tỳ-khưu trú, quán thân trên thân, nhiệt tâm, tỉnh giác, niệm, nhiếp phục tham ưở đời; Tỳ-khưu trú, quán thọ trên các cảm thọ, nhiệt tâm, tỉnh giác, niệm, nhiếp phục tham ưở đời; Tỳ-khưu trú, quán tâm trên tâm, nhiệt tâm, tỉnh giác, niệm, nhiếp phục tham ưở đời; Tỳ-khưu trú, quán pháp trên các pháp, nhiệt tâm, tỉnh giác, niệm, nhiếp phục tham ưở đời.
Tứ niệm xứ là ngọn đèn:
- Vậy này Ananda, hãy tự mình là ngọn đèn cho chính mình, hãy tự mình nương tựa chính mình, chớ nương tựa một điều gì khác. Dùng Chánh pháp làm ngọn đèn, dùng Chánh pháp làm chỗ nương tựa, chớ nương tựa một gì khác.
Và này Ananda, thế nào là Tỳ-khưu tự mình là ngọn đèn cho chính mình, tự mình nương tựa chính mình, không nương tựa một điều gì khác, dùng Chánh pháp làm ngọn đèn, dùng Chánh pháp làm chỗ nương tựa, không nương tựa một gì khác?
Này Ananda, ở đây, Tỳ-khưu trú, quán thân trên thân, quán thọ trên các thọ, quán tâm trên tâm, quán pháp trên các pháp, nhiệt tâm, tỉnh giác, niệm, nhiếp phục tham ưu ở đời.
Này Ananda, như vậy là Tỳ-khưu tự mình là ngọn đèn cho chính mình, tự mình nương tựa cho chính mình, không nương tựa một điều gì khác, dùng Chánh pháp làm ngọn đèn, dùng Chánh pháp làm chỗ nương tựa, không nương tựa một điều gì khác.
Kết quả:
- … Khi vị ấy trú, quán như thế (thân, thọ, tâm, pháp), tâm được ly tham, được giải thoát khỏi các lậu hoặc, không có chấp thủ.
Tứ niệm xứ & Thất giác chi:
Ngài Xá-lợi-phất thưa với Đức Phật:
- Bạch Thế Tôn, tất cả các vị A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác trong quá khứ, tất cả vị Thế Tôn trong quá khứ đã diệt trừ Năm Triền cái, những pháp làm uế nhiễm khiến cho trí tuệ yếu ớt, đã an trú tâm vào Bốn Niệm xứ, đã chân chánh tu tập Bảy Giác chi, đã chứng được Vô thượng Chánh Ðẳng Giác. Bạch Thế Tôn, tất cả các vị A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác trong tương lai, tất cả Thế Tôn trong tương lai cũng sẽ diệt trừ Năm Triền cái, những pháp làm uế nhiễm khiến cho trí tuệ yếu ớt, sẽ an trú tâm vào Bốn Niệm xứ, chân chánh tu tập Bảy Giác chi, chứng được Vô thượng Chánh Ðẳng Giác. Bạch Thế Tôn, Thế Tôn hiện tại đã diệt trừ Năm Triền Cái, những pháp làm uế nhiễm khiến cho trí tuệ yếu ớt, đã an trú tâm vào Bốn Niệm xứ, đã chân chánh tu tập Bảy Giác chi, đã chứng được Vô thượng Chánh Ðẳng Giác.
 
[/size]

Tứ chánh cần

Tương ưng Chánh cần (Tương ưng 5.49)
[size=undefined]
- Này các Tỳ-khưu, có bốn chánh cần này. Thế nào là bốn ?
Ở đây, này các Tỳ-khưu, Tỳ-khưu đối với các ác, bất thiện pháp chưa sanh, khởi lên ý muốn không cho sanh khởi, tinh cần, tinh tấn, quyết tâm, cố gắng.
Ðối với các ác, bất thiện pháp đã sanh, khởi lên ý muốn đoạn tận, tinh cần, tinh tấn, quyết tâm, cố gắng.
Ðối với các thiện pháp chưa sanh, khởi lên ý muốn làm cho sanh khởi, tinh cần, tinh tấn, quyết tâm, cố gắng.
Ðối với các thiện pháp đã sanh, khởi lên ý muốn làm cho an trú, không cho vong thất, làm cho tăng trưởng, làm cho quảng đại, tu tập, làm cho viên mãn, tinh cần, tinh tấn, quyết tâm, cố gắng.
Như vậy, này các Tỳ-khưu, Tỳ-khưu tu tập bốn chánh cần, làm cho sung mãn bốn chánh cần, thiên về Niết-bàn, hướng về Niết-bàn, xuôi về Niết-bàn.
 
[/size]

Tứ Như ý túc
(cattāro iddhi-pādā)
[size=undefined]
Giải thích:
[/size]

Quote:Iddhi: power, magical power, success (thành tựu); iddhi-pādā: road/base to success
Dục định: chanda-samādhi, desire
Tinh tấn định: virya-samādhi, endeavour, persistence, energy
Tâm định: citta-samādhi, mind, intent, will, consciousness
Tư duy định: vīmaṃsā-samādhi , investigation, analysis, deliberation, examine (thẩm tra)

Dục, Cần, Tâm, Thẩm (Hòa thượng Tịnh Sự)
[size=undefined]
1) Theo Tỳ khưu Chánh Minh:
[/size]

Quote:Ijjhana iddhi iddhi nghĩa là thành-tựu; Iddhiyā pādo iddhipādo : Nền-tảng đạt đến sự thành-tựu gọi là như ý. Chữ pāda ngoài ý-nghĩa là cái chân, còn có nghĩa là nền-tảng, đứng vững. Iddhi được định nghĩa là sự thành-tựu. Ngoài ra, chữ iddhi còn có nghĩa là pháp thần-thông, ở đây ý-nghĩa thần-thông là sự thành-tựu đặc biệt.
Có bốn căn-bản cho sự thành-tựu (iddhipāda) là:
1- Chandiddhipāda : Dục như-ý túc.
2- Vīriyiddhipāda : Cần như-ý túc.
3- Ciṭṭiddhipāda : Tâm như-ý túc.
4- Vimaṃsiddhipāda : Trí như-ý túc.

Dục (chanda) là muốn có được, muốn đạt được, muốn thành-tựu. Ở đây, dục như-ý túc là sự biểu lộ ước muốn mãnh-liệt, không một chướng-ngại nào khởi lên từ bên ngoài hay bên trong có thể ngăn chặn được ước muốn ấy.
Ðược gọi là tấn như-ý túc, là sự nỗ-lực vượt trội hơn lúc bình thường đi kèm với ý muốn mãnh-liệt "đạt được mục tiêu". Một cách khác: tấn như-ý túc là sự nỗ-lực với ý muốn thành-tựu mục-đích, nếu không có ý muốn này thì chỉ là sự tinh-tấn suông giống như người đi dạo trong lúc nhàn rỗi, dù là thường xuyên đi tản bộ, nhưng không có mục-đích rõ rệt, chỉ là sự đi dạo bình thường.
Tâm như-ý túc là sự gắn bó khắn khít với pháp thành-tựu (iddhi), sự gắn bó này mang tính mong cầu tha thiết.
Người có tâm như-ý túc, là người có tâm hướng đến giải-thoát, cho dù sống giữa những xa-hoa xinh đẹp của thế-gian, giữa quyền lực, địa vị tiền tài cùng những điều an-vui thế-tục, giữa những bộ sách huyền thuật và đang nghiên cứu chúng. Người này vẫn không bị lôi cuốn bởi hạnh-phúc thế-gian, tâm luôn hướng đến những lợi-ích cao siêu, tức là tâm hướng đến thành-đạt (iddhi) sự giải-thoát khổ.
Người có trí như-ý túc, một loại trí suy-gẫm về sự thống-khổ cùng với phương-pháp thoát khỏi khổ, không còn cảm thấy vui thích với khoái-lạc của thế-gian. Người ấy chỉ thỏa-thích, hài lòng với pháp iddhi thâm sâu vi diệu. Nếu như ước muốn của người này càng to lớn cao cả thì trí này khi thành-đạt càng thâm-sâu vi-diệu bấy nhiêu.
[size=undefined]
2) Theo Thượng tọa Thích Đức Thắng:
[/size]

Quote:- Thiền định phát khởi là nhờ sức mạnh của ý muốn tư tưởng mà đạt được thần thông. Dục ở đây chỉ cho ước muốn, mong cầu một cách thiết tha, mong muốn đạt được những gì đang ở ngòai tầm tay hành giả; hay mong cầu những ước muốn của chúng ta cho đến khi đạt được những sở nguyện đó mới thôi, theo nghĩa dục như ý túc.
- Thiền định phát khởi là nhờ vào sức tinh tấn nổ lực tu tập của hành giả. Khi hành giả đã có mong cầu ước muốn rồi mà không có sự tinh tấn nổi lực để thực hành  tu tập thì ước muốn đó cũng thành vô dụng, chỉ có trên lý thuyết thôi, mà trong thực tế thì là con số không. Do đó tinh tấn nổ lực là điều kiện tất yếu để hòan thành bổn nguyện của hành giả.
- Thiền định phát sinh nhờ sức mạnh của tâm niệm. Một lòng chuyên nhất trụ nương vào sức mạnh của tâm, nên định dẫn phát mà khởi lên. Hành giả tu tập khi tâm mình định nhất vào một đối tượng nào đó một cách chuyên nhất thì, vọng tâm sẽ không khởi lên được và không bị tán loạn, khi đó không việc gì không thành tựu.  
- Thiền định phát sinh nhờ sức mạnh tư duy quán sát Phật lý. Hành giả nương vào sức mạnh tư duy quán sát nên định dẫn phát mà sinh khởi.Quán là dùng trí tuệ quán sát tư duy lý pháp mình đang tu và, nhờ đó mà định phát sinh và, khi định đã có thì định tuệ quân bình. Khi quán trí này do định phát sanh thì, trí này là tịnh trí, chính vì nhờ tịnh cho nên nó có thể thông đạt thật nghĩa của các pháp trong vũ trụ một cách như thật.

* * *

Tương ưng Như ý túc (Tương ưng 5.51)
[size=undefined]
- Có bốn như ý túc này, này các Tỳ-khưu, được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa từ bờ bên này đến bờ bên kia[/size]

[*]. Thế nào là bốn?

[*]
Ở đây, này các Tỳ-khưu, Tỳ-khưu tu tập như ý túc, câu hữu với dục định tinh cần hành; tu tập như ý túc, câu hữu với tinh tấn định tinh cần hành; tu tập như ý túc, câu hữu với tâm định tinh cần hành; tu tập như ý túc, câu hữu với tư duy định tinh cần hành. Những pháp này, này các Tỳ-khưu, là bốn như ý túc, được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa từ bờ bên này đến bờ bên kia.


[*] Các diễn giải khác của Đức Phật: (i) đưa đến chân chánh đoạn diệt khổ đau; (ii) đưa đến nhứt hướng yếm ly, ly tham, đoạn diệt, an tịnh, thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn; (iii) đưa đến đoạn diệt các lậu hoặc, tự mình chứng ngộ với thắng trí, chứng đạt và an trú vô lậu tâm giải thoát, tuệ giải thoát; (iv) làm cho nhãn khởi lên, trí khởi lên, tuệ khởi lên, minh khởi lên, quang khởi lên.




[*] Theo Tk Chánh Minh: Ở đây, chữ câu hữu nghĩa là đi kèm, dính liền với. Ðịnh có nghĩa là dán chặt vào đối-tượng, nghĩa là có mục-đích (đối tượng) rõ ràng. Tinh-cần hành là kiên-trì tu-tập. Chính vì có mục-đích nên sự tinh-tấn có mục tiêu để đạt đến mới trở thành tấn như-ý túc.

[*]
Nền tảng là Bát chánh đạo:
- Này các Tỳ-khưu, thế nào là con đường đưa đến tu tập như ý túc? Ðây là Thánh đạo tám ngành, tức là chánh tri kiến, chánh tư duy, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh tinh tấn, chánh niệm, chánh định. Này các Tỳ-khưu, đây là con đường đưa đến sự tu tập như ý túc.
Chấm dứt, không vướng mắc:
- Khi Tỳ-khưu nào là bậc A-la-hán, các lậu hoặc đã đoạn tận, phạm hạnh đã thành, các việc nên làm đã làm, đã đặt gánh nặng xuống, đã đạt được mục đích, hữu kiết sử đã đoạn, chánh trí, giải thoát. Lòng dục mà vị ấy có trước để chứng được A-la-hán thì khi chứng được A-la-hán rồi, lòng dục ấy được tịnh chỉ. Sự tinh tấn mà vị ấy có trước để chứng đạt A-la-hán, thì khi chứng được A-la-hán rồi, tinh tấn ấy được tịnh chỉ. Tâm mà vị ấy có trước để chứng đạt A-la-hán, thì khi chứng được A-la-hán rồi, tâm ấy được tịnh chỉ. Tư duy mà vị ấy có trước để chứng đạt A-la-hán, thì khi chứng được A-la-hán rồi, tư duy ấy được tịnh chỉ.
⏱️
Vạn pháp vô ngã. - Đức Phật
The trouble is that you think you have time.
Ba yếu tố của thích / ghét : tiền nghiệp, khuynh hướng tâm lý, môi trường sống.
⏱️
[-] The following 1 user Likes LeThanhPhong's post:
  • TeaOla
Reply
#64
Cuộc Đời 

Không lâu nữa ta sẽ rời trần thế 
Chuyên thị phi, phiền toái kiếp lang thang 
Chuyên lợi danh , sướng khổ hợp ly tan 
Còn chi nữa khi quan tài khép lại 
Tranh cho lắm cũng một ngày hai bữa 
Dành nhau chi chôn chỗ mấy tấc nằm 
Đời kéo dài lê lết một trăm năm 
Nhân nghĩa trọng hay oán hờn để lại 
Lúc nhắm mắt phần đông đều sợ hãi 
Tai nạn này hoặc bịnh nọ, bịnh kia 
Nhưng có người lúc nhắm mắt đời lìa 
Môi còn nở nụ cười đầy an lạc 
Đời chẳng qua là bến tàu rải rác 
Của kiếp người vô định trước và sau 
Sống an vui ai cũng muốn mau cầu 
Nhưng thiện nghiệp mấy ai ưa tạo tác 
Tu nhân, tích đức, làm lành, lánh ác 
Phải thương người như thể chính thương ta
Lòng từ bi nguồn suối chảy bao la 
Đến vạn loại chúng sanh đầy đau khổ 
Sống cho tha nhân, trăm hoa đua nở 
Rút ngắn luân hồi, tiến độ sinh linh 
Sống cho người sống tự tại hy sinh 
Xem Tam Giới ra vào như quán trọ 
Như mây trời bay thong dong đây đó 
Giúp chúng sanh thêm bóng mát nguồn mưa 
Nhẹ tưới dùm vườn rau cải nương dưa 
Cho mặt đất đơm đầy hoa kết nụ 
Làm xong việc ta trở về chốn cũ 
Giã từ đời, yên giấc ngủ ngàn thu... 

-Thầy Tịnh Đức 
Chùa Đạo Quang Garland, Texas  

⏱️
Vạn pháp vô ngã. - Đức Phật
The trouble is that you think you have time.
Ba yếu tố của thích / ghét : tiền nghiệp, khuynh hướng tâm lý, môi trường sống.
⏱️
[-] The following 1 user Likes LeThanhPhong's post:
  • Ech
Reply
#65
Thời gian tu ba la mật để thành Phật là thời gian cố định

Hai lần “non” thì không phải một lần “già”.  Hai lần hai bằng bốn, nhưng mà hai lần “non” không bằng một lần “già”. Ví dụ cái cây đó ba tháng là nó mới có trái. Từ khi nó ra hoa cho tới khi nó kết trái là nó mất một tháng nữa. Bây giớ nó mới có ra kịp một tuần, mình hái, mình dzú thời gian gấp đôi là nó giục luôn. Có những trường hợp mình không làm toán cộng được.

Cho nên trong Kinh mới nói: Thời gian tu ba la mật để thành Phật là thời gian cố định. Dầu cho vị Bồ Tát có tu tập tinh tấn mỗi ngày trong mỗi kiếp thì thời gian tu thành Phật không thể vì vậy mà ngắn hơn được. Vì mỗi thứ trái cần thời gian thích hợp để phát triển.
 
Và đây có những chuyện mà tôi nghĩ bản thân quý vị cũng giống tôi.
 
Có những chuyện tôi đã biết từ lâu lắm nhưng để thấm thía thì tôi cần một khoảng thời gian. Cách đây hai mươi năm tôi đã biết chuyện đó rồi. nhưng để thấm thía thì đến chiều nay tôi mới thật sự tôi thấm cái chuyện đó. Có hiểu không?
 
Thì cái chuyện đắc đạo nó y chang vậy. tức là vô số kiếp gặp Phật, chư Thánh Tăng, rồi nghe về bốn Diệu Đế, mười hai Duyên Khởi, mình nghe hoài, nghe hoài Uẩn, Xứ, Giới, Đế. Nghe hoài, nhưng không cách nào đắc được. Khi mà các ba la mật nó chín muồi rồi, tự nhiên mình hiểu đơn giản vô cùng. Không thể ép được.
 
Cho nên chữ Duyên trong đạo Phật nó quan trọng khiếp lắm.
 
Trong Kinh, các Ngài có cho một cái ví dụ mà tôi rất là thích. Các Ngài nói: “Có một cô vợ bé. Khi chồng chết, cô vợ cả mới nói: ‘Ảnh chết rồi. Theo lý, cô không có lý do gì mà ở cái nhà này. Nhưng nếu đứa bé trong bụng cô là con trai thì cô sẽ được chia một phần. Nhưng nếu trong bụng cô là con gái hoặc nếu cô không giữ bào thai này để sanh con ra thì coi như go out.’ Cô vợ bé nóng ruột quá cô mới lấy dao cô rạch ra để lấy coi đứa bé là trai hay gái.
 
Đó là câu chuyện ngụ ngôn trong Trường Bộ thôi. Nó cho mình thấy: Dầu các vị có tu bằng Trời, nhưng mà cái duyên nó chưa tới thì các vị cũng không gặt được quả lành.
 
Cách đây mười năm các vị rất là siêng. Các vị trồng rất nhiều trái. Sau khi trồng xong các vị trở thành một người đổ đốn: lười biếng, nghiệp ngập, chích hút. Đến bây giờ trong vườn quý vị vẫn có nhiều cây trái để ăn đúng không? Mặc dù mười năm qua quý vị rất lười biếng đúng không? Vì sao vậy? Vì đã làm mười năm trước. Nhưng mà cách đây ba năm, các vị rất là siêng, các vị trồng rất là nhiều cây trái. Chiều nay, những loại cây lâu năm nó có kịp ra trái cho quý vị ăn không?



https://toaikhanh.com/videotext.php?vid=y3t5VtytobE&abt=Kh%C3%A1i+qu%C3%A1t+v%E1%BB%81+T%C3%A2m+Ph%C3%A1p
⏱️
Vạn pháp vô ngã. - Đức Phật
The trouble is that you think you have time.
Ba yếu tố của thích / ghét : tiền nghiệp, khuynh hướng tâm lý, môi trường sống.
⏱️
Reply
#66
[Image: Bat-Chanh-Dao.jpg]
⏱️
Vạn pháp vô ngã. - Đức Phật
The trouble is that you think you have time.
Ba yếu tố của thích / ghét : tiền nghiệp, khuynh hướng tâm lý, môi trường sống.
⏱️
Reply
#67
Sự Hiểu Lầm Rất Lớn về Chánh Niệm


1/ Chánh Niệm
Chánh Niệm nghĩa là làm bất cứ việc gì bằng sự cẩn trọng. 

Không phải đi với tâm niệm rằng tôi đang đi. Các vị hiểu cái này không ? Tôi nói nè. Hồi nãy làm bể cái ly đó nhen. Tôi hốt chưa có hết, thì quý vị đi bằng cái sự cẩn trọng. Sự cẩn trọng đó chính là niệm. chứ không phải là đang đi mà niệm « tôi đang đi». 

Cái đó là ba trợn. cái đó là ba trợn. Những cái thằng ba trợn nó mới vừa đi vừa nói : Tôi đang đi. Chứ nó đang ngồi à ? 

Cho nên ở đây, cẩn trọng bằng cách khác. thò tay vào một cái chỗ mà mình không biết có cái gì bất trắc hay không nghe kịp không ? Thì thò vào đó với tất cả sự cẩn trọng, đúng không ta ? Thì đó là chánh niệm

Mình đưa cái bare foot, bàn chân trần của mình, vào một cái đám cỏ mà mình không biết có cái gì ở đó, thì mình đưa bàn chân xuống với tất cả sự careful, thì mình gọi đó là chánh niêm. Hiểu chưa ? 

Một người con gái mới về nhà chồng, ăn uống, nhai nuốt làm gì cũng ý tứ. thì cái ý tứ đó được gọi là chánh niệm

Hoặc Phật nói: Một người tử tù mà đội lên đầu một cái thau nước đầy, Vua nói : "Nhiễu ra một giọt sẽ bị chặt đầu." Người tử tù đó phải tập trung làm sao cho dầu đừng đổ gọi là niệm. Hiểu không ? 

Chớ không phải là « Tôi đang đi biết là tôi đang đi » nói nguyên văn luôn « tôi đang đi » « Tôi đang thở ra ». Không phải. Chỉ cần mình thở ra với tất cả sự chú ý. Thở vào với tất cả sự chú ý, nghe kịp không ? thì như vậy gọi là niệm. Đó là những cái hiểu lầm rất là lớn mà hành giả không biết. 

2/ Niệm lại từ đầu
Và cái "Niệm lại từ đầu" nghĩa là sao ? Mình đang đi mà mình nghĩ tầm bậy, mình phát hiện ra «Ố ô . Phóng dật nha .» thì bắt đầu niệm tiếp, coi như phần quên là bỏ. Chớ không phải là mình retour trở lại. Cái đó là kỳ dữ lắm. Mà nó hiểu vậy đó. 

Nhớ cái đó tối quan trọng. 

Hoặc những cái chuyện nho nhỏ mà mình không biết. Khi bị đau đớn, chỉ ghi nhận rằng : « khổ thọ đang có mặt », hoặc « cơn đau đang có mặt ». Nó khác với cái chuyện là « mình đang bị đau » khi mình thấy rằng mình đang bị đau có nghĩa rằng, đó là cơn đau của mình. Mà khi có hai cái mình nó gắn liền, thì cơn đau sẽ bị duplicate. 

Duplicate là cái gì ta ? – nhân đôi. 

Chỉ cần ghi nhận cơn đau đang có mặt thì tình hình có khác. Vì sao ? Vì lúc đó mình với nó không có mắc mớ gì hết. 

Còn tôi đang bị đau là mình rước cái đau vô nhà mình. Hiểu không ? nó khác nhau nhiều lắm. 

3/ Phải học giáo lý
Cái lắt léo là sao phải học giáo lý, là để tránh mấy cái đó đó. Mình tránh mấy cái hiểu lầm đó đó. 

Nó quan trọng lắm. 

Với, nhớ một chuyện nữa. tất cả những gì quý vị có được được hay là bị nha trong thời gian tu tập tuệ quán, tất cả những cái đó chỉ là thứ mình nhìn

Nó đến đi là chuyện của nó. 

Không có sự đánh giá và sử dụng label, dán nhãn. Không. Không. Ví dụ như, lúc này mình chánh niệm tốt hơn hôm qua nhiều lắm. Đó là label. Hiểu không ? Sao lúc này ngồi nó dở quá. Tôi xuống cấp. Đó là label. Tinh tấn. Biết. Nó đến hay không. Cứ nhắm mắt. Cứ niệm ghi nhận. Mình như thế nào biết rõ như vậy. Mình như thế nào đừng có đánh giá, Lúc này nó lên xuống gì kệ nó. 

Rồi thấy nó xuống bắt đầu cái tâm nó buồn. Bậy ! Thấy nó lên cái tâm nó kiêu ngạo. Bậy ! cái nào cũng vậy hết, 

Cứ nhìn nó thôi. 

Cho nên tôi nói : 

  1. chưa biết đạo thì trốn khổ tìm vui, 
  2. biết đạo rồi thì làm lành lánh dữ, 
  3. tới lúc hành đạo thì cái giống gì cũng chỉ để nhìn thôi. 

Có hiểu không ta ? Có hiểu ba cái này không ? 

4/ Cái mặt thấy ghét
Khi Phật tử ở cái giai đoạn trốn khổ tìm vui, mình không nói . Cứ cái giai đoạn mà làm lành lánh dữ là cái mặt nó hất lên trời rồi. Bố thí nhiều thấy ghét lắm. Học giáo lý nhiều mặt thấy ghét lắm. Vô chùa thấy mặt Phật tử nào mà hất hất lên là biết liền:

  1. Một là tên này giỏi giáo lý nè. 
  2. Hai là tại gia làm phước nhiều nè. 
  3. Ba là ngồi thiền giỏi nè. 
  4. Bốn là chắc giữ bát quan thường nè. 

Tôi hứa luôn. Bảo đảm. Make sure luôn. Guaranty! Là cứ vô chùa, thấy em nào mặt thấy ghét là em đó công đức trùng trùng đó. Còn cái em nào mà mặt nó khiêm tốn là nó chưa có gì hết. Trong khi đó phải ngược lại mới đúng. Cái thứ mà nó tu dữ dằn là cái mặt nó rất là đơ, nó rất là khờ, nó rất là bư. Nó hiền lắm. Còn cái thứ tào lao mình nhìn là mình biết. Cái thời mạt pháp nó ngược lại. Cái tên nào mặt thấy ghét là đạo hạnh tràn đầy. Nó có ba mớ là mặt nó thấy ghét. 

Thật ra chúng ta có bố thí trì giới hành thiền bao nhiêu đi nữa, thì tất cả công đức chỉ là thuốc chữa bệnh , quý vị có biết không ? Không có cái đứa nào mà nó ba trợn đến mức mà nó khoe với người ta mỗi ngày nó uống 300 dollars tiền thuốc hết. Hiểu không ? Mà đứa nào nó đi khoe « em bị ung thư nè. Một ngày em uống 300 tiền thuốc » thì cái đứa đó nó vừa là bị ung thư mà vừa là bị khùng nữa. 

Tôi nhớ có cái bà đó bả đi bác sĩ mà bả nói, «Trời ơi, bác sĩ biết không ? Dạo này em ăn mà em bị đánh rắm hoài, mà được có cái là không có thúi.» Bác sĩ nói là «Vậy là bà bị cả cái tai mũi họng luôn rồi đó. Nãy giờ tôi muốn chết luôn mà bả không có biết !» . Bả cứ thụt thụt thụt đều đều mà bác sĩ ổng lịch sự ổng không có dám. Mà bả cứ làm đều đều đều vậy đó. Mà bả còn tự hào, «Đánh rắm được cái không có mùi .» Có hiểu không ? Bác sĩ mới nói «Bà không phải một chứng đâu. Bên đường ruột của bà có vấn đề rồi, mà bên tai mũi họng nữa. Bà phải chữa tùm lum, chứ không phải một thứ đâu .»


https://toaikhanh.com/videotext.php?vid=Ps4t05k0acg&abt=Gi%C3%A1o+l%C3%BD+Duy%C3%AAn+Kh%E1%BB%9Fi
 
⏱️
Vạn pháp vô ngã. - Đức Phật
The trouble is that you think you have time.
Ba yếu tố của thích / ghét : tiền nghiệp, khuynh hướng tâm lý, môi trường sống.
⏱️
Reply
#68
Quan Hệ Giữa Duyên Hệ và Duyên Sinh

https://toaikhanh.com/videotext.php?vid=cDdxF91xgwg&abt=Duy%C3%AAn+H%E1%BB%87+v%C3%A0+Duy%C3%AAn+Sinh

Cảnh Duyên: quan hệ giữa sáu trần . Sáu căn của anh mà nó thường sống với trần cảnh nào thì coi như anh đang âm thầm tạo dựng một cái tương lai cho anh thông qua trần cảnh ấy. 

Khi mà sáu căn biết sáu trần bằng tâm bất thiện, coi như sự hiện hữu của chúng ta có vấn đề. 

Thường Cận Y Duyên: Bất cứ một cái tốt xấu nào mà nó diễn ra trong tâm thức của mình thì nó đều để lại một dấu ấn, nhạt hay đậm, và cái dấu ấn ấy được Đức Phật gọi là Thường Cận Y DuyênNếu mà cái ác cái thiện đó nó xuất hiện nhiều lần thì nó để lại một dấu ấn rất là sâu đậm. Còn nếu mà cái thiện cái ác chỉ thoáng qua thì nó để lại dấu ấn rất là nhạt nhòa.

Nhân Duyên: khía cạnh thiện ác trong đời sống của chúng ta. Trong mỗi phút, chúng ta sống trong không thỉện thì ác.

Trưởng Duyên: Là cái gì mà nó được tô đậm nhất trong đời sống; sống nhiều với cái gì .

Quyền Duyên: Là cái gì mà nó đóng vai trò cốt cán trong đời sống của mình. 
⏱️
Vạn pháp vô ngã. - Đức Phật
The trouble is that you think you have time.
Ba yếu tố của thích / ghét : tiền nghiệp, khuynh hướng tâm lý, môi trường sống.
⏱️
Reply