Note nhạc
(2026-01-25, 02:02 PM)Lục Tuyết Kỳ Wrote: Tối nói chuyện phone với daddy, tự nhiên daddy hỏi, giọng nhẹ như nhắc chuyện trong nhà thôi, “Project mấy anh TPB VNCH năm nay con tính sao rồi?”

Chỉ một câu vậy mà trong lòng mình chùng xuống.

Thật ra đâu phải chỉ Tết. Năm nào cũng vậy, hễ tới mấy dịp lễ, ngày kỷ niệm, là cô lại réo. Chỉ một câu thôi, kg dài dòng văn chương hoa hoè, “Con ơi, tiếp cô cho quà mấy anh TPB nghe con.”

Và lần nào cũng vậy, cô ới thì tôi dạ ơi ngay. Kg phải vì trách nhiệm gì to tát, mà vì cái cách cô làm mọi thứ lặng lẽ quá. Những phần quà cô tự tay chuẩn bị, chu đáo cho từng người một. Gói bánh, hộp sữa, chút thuốc, chút quà… nhìn tưởng nhỏ, mà chứa trong đó cả một tấm lòng.

Kg có ekip quay film dựng cảnh ánh đèn lấp lánh lộng lẫy. Chỉ có vài người thân quen của cô, mỗi người góp một chút. Một ít tiền, một chút công, một tấm lòng. Gom lại, mong mang được một miếng bánh, một gói trà, một chút ấm áp cho những người đã để lại tuổi xuân của mình cho một miền Nam xinh đẹp ngày nào.

Lần này nghe cô réo, tôi mượn ý tưởng từ tấm hình cô bỏ trên FB. Tôi làm bài hát này, như một lời tri ân gửi tới các chú, các bác đã hy sinh cho một VN tự do trong ký ức của bao thế hệ.

Những mảnh đời đã bị xã hội phồn vinh giả tạo bỏ quên. Cuộc sống bận rộn khiến mọi thứ chạy nhanh hơn. Nhưng ở một góc xa xôi, vẫn còn có cô. Vẫn còn có mấy đứa nhỏ như tôi và vẫn còn những người từ phương xa đau đáu dõi về, lòng quặn thắt. 

Vẫn nhớ, vẫn nhắc tên. 

Vẫn gom góp từng chút để gửi đi một lời cảm ơn kg bao giờ nói đủ.

Daddy hỏi một câu, mà như nhắc tôi rằng, có những việc mình làm chỉ để lòng mình yên. Giữa dòng đời đổi thay, mình vẫn còn giữ lại được một điều gì đó rất cũ… và rất quý.





Cây Mùa Xuân
Lời: Lanney
Nhạc: AI & Lanney
Ca sĩ AI: Vi Vi

Chiều xuống nhẹ trên quê người gió lặng
Lá vẫn rơi như những chuyện năm nào
Có những người đi qua đời rất vội
Để mùa xuân còn ở lại mai sau

Áo năm xưa màu trời còn trong ký ức
Bước chân xa mà tim vẫn quay về
Bao năm tháng bụi thời gian phủ kín
Vẫn còn đây lời thề giữ sơn khê

Người ngã xuống không cần ai nhắc nhớ
Tên các anh nằm trong gió quê hương
Trong tiếng lá, trong màu xanh đất mẹ
Trong bình yên của những buổi chiều sương

Các anh là rễ sâu trong lòng đất
Giữ cho cây mùa xuân đứng giữa đời
Dù giông tố, dù bao lần lịch sử
Bóng các anh vẫn che mát trời người

Không tượng đài nào cao bằng ký ức
Không huân chương nào nặng bằng hy sinh
Chỉ xin gọi bằng hai tiếng thương mến
“Anh còn đây” trong nhịp sống chúng mình

Có người nằm lại bên bờ sông cũ
Có người về mang vết thương suốt đời
Nhưng ánh mắt chưa bao giờ tắt lửa
Vẫn hiền như nắng sớm giữa quê người

Bao thế hệ lớn lên trong yên ả
Nào có hay gió đã thổi qua đầu
Nếu không có một thời trai giữ đất
Lấy tuổi xanh chặn lại những cơn đau

Nếu một ngày con cháu mình hỏi lại
“Mùa xuân này từ đâu mà nên?”
Xin kể về những người không còn trẻ
Nhưng tuổi xuân gửi lại giữa quê hương này…

Các anh là rễ sâu trong lòng đất
Giữ cho cây mùa xuân mãi còn xanh
Dù năm tháng có xoá mờ trang sử
Tên các anh vẫn ở giữa lòng người

Không cần gọi bằng điều chi lớn lao
Chỉ một lời biết ơn rất chân thành
Mùa xuân nở mỗi lần ta cúi xuống
Chạm vào đất… là chạm tới các anh
hay lắm  Thumbs-up4
Reply
(2026-01-26, 01:47 PM)vô_danh Wrote: hay lắm  Thumbs-up4

Dạ cám ơn sư huynh.  Bài này thật ra originally là bài thơ lâu lâu lắm rồi khi bà chị làm project trùng tu nghĩa trang quân đội, hôm rồi muội làm nhạc xong rồi mới bỏ lời vào nên phải sửa lời thơ cho khớp melody.   Lol
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
Reply
(2026-01-25, 02:02 PM)Lục Tuyết Kỳ Wrote: Tối nói chuyện phone với daddy, tự nhiên daddy hỏi, giọng nhẹ như nhắc chuyện trong nhà thôi, “Project mấy anh TPB VNCH năm nay con tính sao rồi?”

Chỉ một câu vậy mà trong lòng mình chùng xuống.

Thật ra đâu phải chỉ Tết. Năm nào cũng vậy, hễ tới mấy dịp lễ, ngày kỷ niệm, là cô lại réo. Chỉ một câu thôi, kg dài dòng văn chương hoa hoè, “Con ơi, tiếp cô cho quà mấy anh TPB nghe con.”

Và lần nào cũng vậy, cô ới thì tôi dạ ơi ngay. Kg phải vì trách nhiệm gì to tát, mà vì cái cách cô làm mọi thứ lặng lẽ quá. Những phần quà cô tự tay chuẩn bị, chu đáo cho từng người một. Gói bánh, hộp sữa, chút thuốc, chút quà… nhìn tưởng nhỏ, mà chứa trong đó cả một tấm lòng.

Kg có ekip quay film dựng cảnh ánh đèn lấp lánh lộng lẫy. Chỉ có vài người thân quen của cô, mỗi người góp một chút. Một ít tiền, một chút công, một tấm lòng. Gom lại, mong mang được một miếng bánh, một gói trà, một chút ấm áp cho những người đã để lại tuổi xuân của mình cho một miền Nam xinh đẹp ngày nào.

Lần này nghe cô réo, tôi mượn ý tưởng từ tấm hình cô bỏ trên FB. Tôi làm bài hát này, như một lời tri ân gửi tới các chú, các bác đã hy sinh cho một VN tự do trong ký ức của bao thế hệ.

Những mảnh đời đã bị xã hội phồn vinh giả tạo bỏ quên. Cuộc sống bận rộn khiến mọi thứ chạy nhanh hơn. Nhưng ở một góc xa xôi, vẫn còn có cô. Vẫn còn có mấy đứa nhỏ như tôi và vẫn còn những người từ phương xa đau đáu dõi về, lòng quặn thắt. 

Vẫn nhớ, vẫn nhắc tên. 

Vẫn gom góp từng chút để gửi đi một lời cảm ơn kg bao giờ nói đủ.

Daddy hỏi một câu, mà như nhắc tôi rằng, có những việc mình làm chỉ để lòng mình yên. Giữa dòng đời đổi thay, mình vẫn còn giữ lại được một điều gì đó rất cũ… và rất quý.





Cây Mùa Xuân
Lời: Lanney
Nhạc: AI & Lanney
Ca sĩ AI: Vi Vi

Chiều xuống nhẹ trên quê người gió lặng
Lá vẫn rơi như những chuyện năm nào
Có những người đi qua đời rất vội
Để mùa xuân còn ở lại mai sau

Áo năm xưa màu trời còn trong ký ức
Bước chân xa mà tim vẫn quay về
Bao năm tháng bụi thời gian phủ kín
Vẫn còn đây lời thề giữ sơn khê

Người ngã xuống không cần ai nhắc nhớ
Tên các anh nằm trong gió quê hương
Trong tiếng lá, trong màu xanh đất mẹ
Trong bình yên của những buổi chiều sương

Các anh là rễ sâu trong lòng đất
Giữ cho cây mùa xuân đứng giữa đời
Dù giông tố, dù bao lần lịch sử
Bóng các anh vẫn che mát trời người

Không tượng đài nào cao bằng ký ức
Không huân chương nào nặng bằng hy sinh
Chỉ xin gọi bằng hai tiếng thương mến
“Anh còn đây” trong nhịp sống chúng mình

Có người nằm lại bên bờ sông cũ
Có người về mang vết thương suốt đời
Nhưng ánh mắt chưa bao giờ tắt lửa
Vẫn hiền như nắng sớm giữa quê người

Bao thế hệ lớn lên trong yên ả
Nào có hay gió đã thổi qua đầu
Nếu không có một thời trai giữ đất
Lấy tuổi xanh chặn lại những cơn đau

Nếu một ngày con cháu mình hỏi lại
“Mùa xuân này từ đâu mà nên?”
Xin kể về những người không còn trẻ
Nhưng tuổi xuân gửi lại giữa quê hương này…

Các anh là rễ sâu trong lòng đất
Giữ cho cây mùa xuân mãi còn xanh
Dù năm tháng có xoá mờ trang sử
Tên các anh vẫn ở giữa lòng người

Không cần gọi bằng điều chi lớn lao
Chỉ một lời biết ơn rất chân thành
Mùa xuân nở mỗi lần ta cúi xuống
Chạm vào đất… là chạm tới các anh

Cảm động và hay, làm Jay lại suy tư :  "Có những người đi qua đời rất vội", vội như chưa kịp rủ áo thư sinh, chưa kip đặt chân ở ngưỡng cửa trường đại học...  Crying-face4  Heavy-black-heart4
Reply
Bài phối hay quá nhưng nếu giọng deeper sẽ hay hơn.  👍



Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
Reply
chúc mừng năm mới bạch y
bức tranh tv đưa người về  
https://app.box.com/s/dfom0ck34w0yw7golvl8qd3omra14fev
Reply
(2026-02-14, 04:55 PM)vô_danh Wrote: chúc mừng năm mới bạch y
bức tranh tv đưa người về  
https://app.box.com/s/dfom0ck34w0yw7golvl8qd3omra14fev

Úi, dạ cám ơn sư huynh.  Năm mới muội cũng chúc sư huynh nhiều sức khoẻ, bình an và nhất là đắt "độ" mùa World Cup.   Kaos-1 Tulip4

PS. Bài hát làm muội nhớ mommy quá, cho muội rinh đi nhe.   Heavy-black-heart4
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
Reply
Chuck Norris, một huyền thoại.

Đó là năm tôi khoảng 9 tuổi, cỡ tiểu công chúa nhà tôi bây giờ.

Mẹ dẫn tôi đi thăm một người bạn cũ, hai người từng học chung thời áo dài trắng ở Gia Long, cái thời mà những câu chuyện còn nằm lại rất lâu trong mắt nhau. Nhà cô ở một cái ranch rộng mênh mang, nơi buổi chiều gió đi qua nghe mùi cỏ khô và đất ấm, và phía xa là những hàng rào gỗ thấp, sau đó là… ngựa, nhơn nhơ ăn cỏ.

Cô cho tôi xem tấm hình trên bàn. Là cô, trẻ hơn, rất là đẹp, và đứng cạnh cô… là Chuck Norris. Người mà tôi chỉ thấy trên TV với những màn võ thuật đánh đấm cùng Lý Tiểu Long hay Van Damme. Mẹ tôi nhìn đôi mắt tò mò của tôi chỉ cười, kg giải thích gì thêm. Là đứa thích xem film đánh đấm từ bé, dĩ nhiên ông và anh chàng Van Damme điển trai với những cú cước thật đẹp chiếm gần hết giờ xem TV của tôi, ngoài film điện ảnh thì series Walker, Texas Ranger cũng là favorite của tôi.

Ông phục vụ trong US Air Force, gia nhập vào cuối những năm 1950. Chính trong thời gian đóng quân ở Korea, ông bắt đầu học võ, và từ đó mới mở ra cả hành trình sau này.

Ông kg phải kiểu tài tử bóng bẩy, mà mang một hình ảnh rất riêng, điềm tĩnh, mạnh mẽ, ít lời nhưng luôn là người đứng về phía công lý. Một người đàn ông bảo vệ luật pháp, cứng rắn nhưng có nguyên tắc.

Ông viết sách, làm từ thiện, và xây dựng nhiều chương trình hỗ trợ thanh thiếu niên thông qua võ thuật, dùng military discipline mindset để giúp người khác đứng vững hơn trong cuộc sống.

Nhờ hình ảnh và ảnh hưởng của mình, ông được nhiều lực lượng quân đội và cơ quan vinh danh danh dự, trong đó có cả những danh hiệu mang tính biểu tượng từ phía quân đội Mỹ. Người ta hay gọi vui ông như một kiểu “one-man army”.

Cái khí chất của ông khiến người ta cảm giác như ông thuộc về một lực lượng nào đó rất kỷ luật, rất cứng, của một người lính. Kg cần quân phục… nhưng vẫn mang cái dáng của một người luôn sẵn sàng bảo vệ điều gì đó lớn hơn bản thân mình.

Rest In Peace.  Innocent





DẠ KHÚC – SERENADE
Tác giả : Franz Schubert (1797-1828)
Lời Việt : Phạm Duy
Trình bày : Thái Thanh

Chiều buồn nhẹ xuống đời
Người tình tìm đến người
Thấy run run trong chiều phai.
Vẻ sầu của đoá cười
Tình bên của lứa đôi
Thoáng hương trong chiều rơi.

Chiều nay hát cho xanh câu yêu đời
Cho người thôi khóc thương ai !
Cho niềm yêu đến bên tôi !
Chiều nay lỡ ghé môi trên mi sầu
Ru người qua chốn thương đau
Cho làn nước mắt về đâu.

Tình đời toả mát màu
Chiều nay là lúc đầu
Nói cho nhau nghe đời sau.
Nhẹ nhàng người đắm sầu
Kể lể chuyện kiếp nao
Có ai chia lìa nhau.

Một ngày đó tóc mây đã phai màu
Có chờ ta oán trách đâu ?
Có vì duyên kiếp không lâu !
Ðời sẽ thấy chúng ta sống không cầu
Cho tình cứ úa phai mau
Cho người cứ mãi phụ nhau.

Dù một ngày đời sẽ vỡ tan rồi
Người về khuất chân trời
Nhớ nuôi cho hương một chiều vương vấn đời.
Cuộc tình vĩnh viễn xa vời
Chỉ còn thương nhớ mà thôi…

...

STÄNDCHEN – SERENADE
Text : Ludwig Rellstab (1799-1860)
Musik : Franz Schubert (1797-1828)
Sängerin : Nana Mouskouri

Leise flehen meine Lieder
Durch die Nacht zu dir,
In den stillen Hain hernieder,
Liebchen, komm zu mir !

Flüsternd schlanke Wipfel rauschen
In des Mondes Licht,
Des Verräters feindlich Lauschen,
Fürchte Holde, nicht.

...

Hörst die Nachtigallen schlagen ?
Ach ! Sie flehen dich,
Mit der Töne süßen Klagen
Flehen sie für mich.

Sie verstehn des Busens Sehnen,
Kennen Liebesschmerz,
Rühren mit den Silbertönen
Jedes weiche Herz.

Laß auch dir die Brust bewegen,
Liebchen höre mich !
Bebend harr' ich dir entgegen,
Komm, beglücke mich !
Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.
-CT-

願得一心人,
白頭不相離.
Reply