![]() |
|
Thơ Toại Khanh - Printable Version +- VietBest (https://vietbestforum.com) +-- Forum: Giải Trí và Nghệ Thuật / (Entertainment and Art) (https://vietbestforum.com/forum-42.html) +--- Forum: Thơ Văn (https://vietbestforum.com/forum-60.html) +--- Thread: Thơ Toại Khanh (/thread-2003.html) |
RE: Thơ Toại Khanh - abc - 2023-08-18 (2023-08-18, 08:56 AM)LeThanhPhong Wrote: Ha ha ha . Cám ơn huynh abc nhiều . bạn LTP, "Bao giờ mình hết ham chơi Tròn duyên theo Phật bỏ đời mà đi." cái này khó nè , cho dù học , hiểu nhưng ko dễ gì hết ham chơi .... mình có đủ lý do từ thô thiển đến tinh vi để mà có cớ mà chơi RE: Thơ Toại Khanh - abc - 2023-09-08 Chống cây thiền trượng về non.
Trăm năm mộng tưởng chỉ còn hư không.
Thiên thu một đốm nắng hồng.
Nhục vinh một vệt mây bồng bềnh trôi.
Phủi tay, người lặng lẽ ngồi.
Thở sâu nghe cuộc luân hồi trong tim.
Tử sinh một cuộc trốn tìm.
Nhân sinh rồi những bóng chim cuối trời.
Dẫu đời tiếng khóc trong nôi.
Cuối đời hiu hắt một lời kinh khuya...
Sư Toại Khanh
RE: Thơ Toại Khanh - abc - 2023-10-27 TÌNH KHÚC THÁNG MƯỜI Sơ ngộ cũng buồn như chia tay Ðược ở bờ kia, mất bến này Mai mốt theo nhau về lòng đất Mộng mị ngày xưa theo khói bay Ở nghĩa trang nào không hẹn trước Mỗi đứa nằm riêng một nấm mồ Chung thủy, phụ tình giờ vô nghĩa Còn gì toan tính giữa hư vô Kẻ ở khóc đưa người đi trước Chẳng biết ngày sau ai khóc mình Mây trắng đùn nhau thành nhân thế Ta vì sao lạc giữa mông mênh Biết không, bát ngát trùng dương đó Là lệ ngàn xưa người khóc người Kỷ vật cho nhau đừng châu ngọc Xin hỏi gì hơn một nụ cười Từ thuở hồng hoang người phụ người Cũng là tôi phụ bạc riêng tôi Vó ngựa mỏi mòn cơn lốc xoáy Buổi nào xương trắng trắng như vôi Tóc em rồi bạc theo ngày tháng Ta cũng mòn hao những tuổi đời Ai đem trăng rải lên giòng nước Khói sương gì cũng một lần thôi Sinh tử chẳng bao giờ hò hẹn Mai mốt biệt nhau mỗi phương trời Chớp mắt, mù sương thành miên viễn Mộ tối giao tình với xa khơi. 🍁 Sư Toại Khanh RE: Thơ Toại Khanh - abc - 2023-10-29 Tiễn nhau một đoạn đường thôi Phía xa kia nẻo luân hồi còn xa Tử sinh muôn dặm quan hà Nẻo về nội hướng cho ta, cho người Sớm mai trời hửng sáng rồi Đồi xưa am cỏ ta ngồi đợi nhau... Toại Khanh RE: Thơ Toại Khanh - LeThanhPhong - 2023-10-31 (2023-10-27, 06:48 PM)abc Wrote: TÌNH KHÚC THÁNG MƯỜI Sư Bửu Chánh đọc bài thơ trên trong clip (5:46): Sư Bửu Chánh giới thiệu cuộc đời và cống hiến của Sư Giác Nguyên (Toại Khanh) rất hay. RE: Thơ Toại Khanh - abc - 2023-11-02 DẤU HỎI LIỀM TRĂNG (Thơ :Sư Toại Khanh ) Mai ta lên rừng, người có đi không Bỏ lại sau lưng một chốn bụi hồng Am cỏ hoa leo, áo phơi đồi nắng Một giường đơn mà vẫn cứ mênh mông Mai ta xa rồi, người có buồn không Đắp áo Đại Bi chiếc lá ngược dòng Đường một chiều biết làm sao chọn lựa Và dòng đời... nước vẫn chảy về đông Mai đôi đường rồi, người nói gì không Buồn vui nhân gian... con nước lớn ròng Trải lòng một đêm rồi cùng quên hết Người chia tay người, đời mấy nhánh sông Vậy đó, hỏi hoài vẫn không lời đáp Khi người bè hoa, ta một nhánh rong Mài ngói một đời những mong làm kính Hiểu chuyện rồi, gì cũng trả về Không... Toại Khanh ( Đò Xuôi Sơn Hạ) RE: Thơ Toại Khanh - abc - 2024-02-15 (Nhớ Sư Trưởng) Thầy còn, thầy dắt con đi Thầy đi, con biết tìm về với ai Ngõ chiều hoa rụng, nắng phai Ngày xuân chốn cũ tìm thầy ở đâu... TK Có người thắc mắc sao chúng tôi nay đã già, một tu sĩ lớn tuổi, lại có thể bi lụy yếu đuối khi có một bài thơ nhớ thương sư phụ kiểu đó. Xin thưa rằng vấn đề nằm ở chỗ mình hiểu bài thơ đó thế nào. -Hai cầu đầu nên hiểu thế này: Thầy ở đây là giáo pháp. Trong đầu còn nhớ giáo pháp thì còn thầy, quên giáo pháp thì hành giả nào cũng phải bơ vơ. -Hai câu cuối: Ngõ chiều hoa rụng nắng phai là bản chất và diện mạo vô thường của đời sống. Khi anh cứ quay về với những hoài niệm tưởng tiếc (chốn cũ) và còn dán lên đó cái nhãn hiệu đẹp đẽ (ngày xuân) thì anh đã từ chối thực tại, cũng là lìa bỏ giáo pháp. Cái gọi là thầy lúc này đã bỏ anh mà đi, anh đã là một học trò mồ côi. Mà điều trớ trêu là người thầy của anh thực ra đang ở cạnh anh, chính là cái ngõ chiều hoa rụng nắng phai ấy. Anh không chịu nhìn thấy thì thầy anh không thể xuất hiện ! Đọc xong mấy dòng giải thích này, đọc lại bài thơ ta sẽ thấy tình hình khác hẳn. Có thể thậm ngôn rằng tất cả bài thơ có vẻ tục lụy của chúng tôi đều có ẩn ý kiểu vậy và đó cũng là lý do ra đời của cuốn Đò Xuôi Sơn Hạ, một lời đề nghị độc giả tìm ra một cách đọc khác đối với mọi thứ chữ nghĩa ở đời. Mong thay ! Sư Toại Khanh RE: Thơ Toại Khanh - TiểuHồLy - 2024-02-15 (2024-02-15, 09:31 AM)abc Wrote: (Nhớ Sư Trưởng) Vô tình đọc post mới này của anh ABC, làm THL nhớ lại bài thơ hôm nào của thầy Tuệ Sỹ với cái nhìn trần tục của ngòi bút Bùi Giáng. Bởi vậy thơ/ngôn ngữ của những bật chân tu thường hay bị người đời hiểu sai lệch. Khi đọc bài thơ ngắn trên của sư Toại Khanh, THL lại liên tưởng tới "Thầy=con đường thức tỉnh ra khỏi cái vòng luẩn quẩn u mê". Cũng là một bài thơ hoặc câu văn, nhưng nếu độc giả hiểu thấu lòng tác giả, thì hỏi có mấy ai? THL thân chúc anh ABC vận hành như ý, sức khoẻ tràn đầy. RE: Thơ Toại Khanh - LeThanhPhong - 2024-02-22 ![]() Chung một chuyến tàu Chắc chi cùng bến đỗ Kẻ lên bờ, người tiếp tục trùng dương May mắn lên bờ cũng xiêu tán muôn phương Kẻ về phồn hoa, người sơn cùng thủy tận Kẻ về sơn môn, người phố phường lận đận Người buông tay, kẻ mòn mỏi tử sinh Áo Phật mươi năm, một buổi giật mình Ta ở đâu trên con thuyền Bát nhã Ta về đâu trên biển đời trăm ngả Giờ còn lại ai... những thủy thủ đồng hành Hơn nửa đời rồi, ngày tháng sao nhanh... Toại Khanh RE: Thơ Toại Khanh - LeThanhPhong - 2024-02-23 ![]() Chung một chuyến tàu Chắc chi cùng bến đỗ Kẻ lên bờ, người tiếp tục trùng dương May mắn lên bờ cũng xiêu tán muôn phương Kẻ về phồn hoa, người sơn cùng thủy tận Kẻ về sơn môn, người phố phường lận đận Người buông tay, kẻ mòn mỏi tử sinh Áo Phật mươi năm, một buổi giật mình Ta ở đâu trên con thuyền Bát nhã Ta về đâu trên biển đời trăm ngả Giờ còn lại ai... những thủy thủ đồng hành Hơn nửa đời rồi, ngày tháng sao nhanh... Toại Khanh |