![]() |
|
Thơ Toại Khanh - Printable Version +- VietBest (https://vietbestforum.com) +-- Forum: Giải Trí và Nghệ Thuật / (Entertainment and Art) (https://vietbestforum.com/forum-42.html) +--- Forum: Thơ Văn (https://vietbestforum.com/forum-60.html) +--- Thread: Thơ Toại Khanh (/thread-2003.html) |
RE: Thơ Toại Khanh - anatta - 2021-03-08 (2021-03-08, 08:45 PM)quexua Wrote: Cám ơn bác Anatta và TanThu đã cho "like" ... Bài này là thơ của một người "không tên" viết lâu rồi, lúc mới qua Mỹ và có phổ thành nhạc rất là hay. Chưa publish bao giờ. Hôm nào rãnh qx sẽ thâu lại để các bạn nghe và hát nếu muốn. Vậy mà tôi cứ tưởng bác Xưa nhà VB mình có tâm sự, có nỗi niềm u hoài gì đó chứ. :) Được đó, hôm nào QX hát và thu âm đăng lên đây cho bà con hưởng thụ, ồ không, mà là cho bà con thưởng thức. RE: Thơ Toại Khanh - abc - 2021-03-09 ![]() Ai kia cho mượn chiếc xuồng để nhà sư chở nỗi buồn qua sông mong trời sẽ chẳng mưa giông để xuồng còn chỗ cho lòng tri âm! RE: Thơ Toại Khanh - abc - 2021-03-11 CHUÔNG VÀ LÁ Rồi mai con nước xuôi về biển quên chuyện rong rêu của một thời người sẽ nguôi ngoai niềm mộng mị của người và cũng của riêng tôi Tôi ôm tục niệm về sơn tự thả dần theo những tiếng chuông rơi như tiếng lòng trao người quen cũ đôi bữa quen nhau cũng một đời Rồi những mùa thu vắng lá vàng tôi trời phương ngoại dấu chim hoang gót bụi xứ người mơ phố cũ một bóng ven trời dám thở than Về đâu, cũng cứ là non thẳm bên cầu biên giới bóng chiều loang nhặt lá rừng thông nhen chút lửa ngó chuyện đời trong chút bụi tàn... RE: Thơ Toại Khanh - abc - 2021-03-25 Một nhánh lan rừng trên đá Một chiếc lá trên thềm rêu Một tí nắng chiều trên mái ngói... Đôi lúc chỉ vậy thôi, không nhiều nhưng vẫn đủ. Một cặp lục bát chở hết được những niềm nỗi, vậy cũng đã xong, không cần gì hơn. Ít mà đủ vẫn hơn nhiều mà dư. Kinh Phật hình như cũng nhắc đến điểm này. Tôi về thăm chùa Pháp Vũ (Orlando) vào một ngày đầu mưa 2018, thời điểm bỗng dưng thấy mình bơ vơ hơn bao giờ hết, để không ít lần cứ tưởng phải buông hết mà đi, về đâu chưa rõ. Niềm tri ngộ của thầy phương trượng đã vực tôi dậy với từng chén trà khuya gói trọn ân tình của một người anh lớn mà cũng là thi hữu vong niên. Tập thơ mỏng này được ấn hành nhờ cảm hứng có được từ lần gặp gỡ ấy. Từng lời lục bát ở đây đều là một đạo niệm, có điều rằng chúng được nói ra bằng thứ ngữ ngôn xiêu lạc của kẻ bồng phiêu lãng bạt. Xin hồi hướng nhất thiết chúng sanh, mong ai cũng một lòng hướng Phật trong tâm tình thanh thản nhất, khi thấy được trong mỗi câu thơ là một lời kinh và trong từng nắm phàm tình là một lối về giải thoát. Mong lắm vậy thay... Orlando, mưa 2018 Tác giả cẩn đề * Thơ cho ta thơ cho người dẫu bao hồng lục cũng lời gió khuya * mấy mươi vẫn là trẻ con vẫn thơ ngây mỗi dấu mòn cổ nhân * Hôm kia người cũng xa người Cho con nước bỏ về trời làm mây * Bướm khuya gục chết bên đèn Ta mươi năm một lối hèn phàm tâm * Trăng khuya ghé lại thăm người Người đi đâu vắng lá rơi bên thềm * Giữa khuya mình lại thấy mình Phàm tâm úp mặt trang kinh ỡm ờ * Nhìn quanh sách nặng hơn người Nửa đời điên đảo ngậm ngùi sở tri * Cũng may đời chỉ trăm năm Cho người còn dịp mơ lần tái sinh * Lá y mười mảnh phước điền Chỉ vừa khuất một cõi phiền nguỵ trang * Trang kinh khuya bỗng nhạt nhoà Trên dòng chữ hiện một tà huy xưa * Đã sang sông vẫn luỵ đò Vẫn thương nhớ một câu hò đêm xưa * Trên non còn ngóng về non Khi tim người vẫn hãy còn... mộng trung * Ngồi lần tay đếm tuổi đời Năm mươi rồi đó còn ngồi lần tay * Một đêm bướm chết bên đèn Trầm luân là những ngõ quen đi về * Mỗi chương kinh một tuần trăng Một trang thơ vụn chỉ cần ba giây! * Vẽ tranh rồi lại làm thơ Chẳng qua chỉ để đợi chờ một hôm * Nghìn trang kinh có đủ đâu Chút tình vớ vẩn đủ sầu quanh năm * Từng ngày mòn mất từng ngày Tuổi người một dúm tro bay buổi nào * Bốn mươi vẫn là trẻ con Vẫn thơ ngây những lối mòn cổ nhân * Đi mười năm mộng mười năm Dịch kinh giảng sách vẫn nằm chiêm bao * Mười năm vọng mười năm thơ Mười năm cách biệt ta chờ mười năm * Thơ mười năm vọng mười năm Bao lâu còn mộng cũng lầm bấy lâu * Viết rồi quên quen rồi xa Một đời đuổi bắt vẫn là tay không * Một đời tay nắm, tay buông bình sinh mấy cuộc vui buồn chiêm bao Hỏi em cõi tịnh phương nào... * Quên mà vẫn nhớ là tu Muốn này lại nọ là tù mọt gông * Nhớ là sống Chết là quên Thiên thu là phút hiện tiền thơ ngây * Sống vô tâm chết hồn nhiên Vô ưu là vất gánh phiền mà đi * Mười năm còn có thể chờ Vội chi một buổi để giờ hoài công * Đã đi hơn nửa hành trình Phần ba còn lại thình lình mỏi chân * Yêu là nợ sợ là thua Bao năm ăn hạt cơm chùa kể như... * Niệm là nhớ vọng là quên Trầm luân là nỗi bồnh bềnh không neo * Đi là trôi ở là chìm Thiên trùng chích lý ta tìm chính ta * Quà cho nhau mấy câu thơ Để sau cách biệt còn ngờ thấy nhau * Thương ai múc nước trên nguồn Vớt trăng Vớt cả nỗi buồn tử sinh * Bao năm hoang phí phận người Một đêm tỉnh giấc nghe đời đã khuya * Từ em vô ngã phụ tình Ta về đại ngộ nghe mình hư không * Chim về đâu những bến sông bay không tri kỷ cho lòng mù sương * Phải đâu ta sợ chi tình chỉ lo tình phụ nên đành vô tâm * Ta không hài cỏ, bè lau Hành trang: một vết gai đau cũng là * Định vài câu nữa thì thôi Ai ngờ nay đã nửa đời vẫn thơ * Hai dòng Có gọi là thơ Xin thưa muốn nữa đành chờ tái sinh 🍂 Chép tặng những người con Phật có niềm giao cảm với Thơ Sư Toại Khanh RE: Thơ Toại Khanh - Mi. - 2021-03-25 Từ em vô ngã phụ tình Ta về đại ngộ nghe mình hư không RE: Thơ Toại Khanh - abc - 2021-05-11
RE: Thơ Toại Khanh - abc - 2021-06-26
RE: Thơ Toại Khanh - abc - 2021-07-07 ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa ...... SÔNG NẮNG VƯỜN XƯA (GỬI MẸ BÊN KIA ĐỜI) Trích “Chuyện phiếm thầy tu” – Toại Khanh Mẹ mất rồi. Nghe được tin đó từ bên nhà, suốt mấy giờ đồng hồ tôi chỉ nghe thấy bên tai mình ba chữ đó. Tôi ra sau nhà cắt vội mấy nhánh hồng rồi vào thắp hương trên bàn Phật. Tôi quỳ xuống nhìn lên pho tượng và lạ lắm, chỉ thấy phảng phất ở đó gương mặt của mẹ. Bà đang nhìn tôi và tôi như nghe rõ ràng một câu nói: Mẹ bình yên rồi, sư đừng buồn. Một chút tàn nhang rớt trên lá y tôi vẫn không hay… Tính đến tháng tư năm này, tôi tròn 41 tuổi, xa mẹ vừa vặn 11 năm. Mẹ còn, không thấy gì đặc biệt. Những khi nhớ, chỉ nghĩ đơn giản là thiếu gì dịp gặp lại, dù nói thiệt, tôi cũng không biết đó là dịp nào. Chẵng biết vì sao cứ nghĩ đơn giản là mẹ sẽ còn đó hoài hoài để chờ mình về. Rồi thì bữa nay mẹ đi mất, tôi giật mình thấy sao có thể hồn nhiên vậy. Mẹ như dưỡng khí, thở suốt một đời hiếm khi nhớ mình thở bằng gì. Khi bị ngạt thở mới chịu nhớ vì đâu mình sống được. Mẹ xa rồi người ta mới hiểu cái gì là thiêng liêng nhất đời. Cảm giác mồ côi mẹ giống cái chết ở chỗ mỗi đời người chỉ có một lần, khi hiểu được thì xong rồi, chẵng còn dịp kinh nghiệm lần hai để mà chuẩn bị tinh thần! Buổi trưa ra sau nhà nhìn xuống mặt hồ mênh mông. Thiệt lạ, tôi nhìn từng đợt sóng lăn tăn trên hồ mà cứ tưởng như đang thấy lại dòng sông quê cũ năm nào, nơi một phần tuổi thơ của của tôi từng nằm lại đó. Tôi như nghe lại cả tiếng còi tàu ban trưa từ một cõi nào thật xa vắng, có mẹ tôi bên một bờ lá đìu hiu và một mảnh vườn con hửng nắng vàng với vài ba cây ổi sẻ. Giờ thì mẹ đâu còn nữa. Gì cũng chỉ là một cõi ký ức nhói đau… Bao thứ cao đàm khoát luận ở đời giờ chỉ còn là một trò chơi con trẻ, gì cũng không nằm ngoài một ánh mắt của mẹ ngày xưa… Bỗng thấy cô đơn quá chừng. Sở tri Phật học cũng chừng đó, không khác đi, vậy mà lòng phàm vẫn cứ đau đáu. Vậy là Vu Lan này không còn bông hồng nữa rồi, chỉ còn là hoa trắng. Đơn giản quá, nhưng đau như một vết chém treo ngành. Bỗng giận mấy người không biết thương mẹ. Chuyện của họ mà mình cũng giận được. Có ai biết tôi bây giờ có muốn mượn tạm một bà mẹ của ai đó để mà thương cũng không được nữa. Mẹ tôi đi rồi. Bà mẹ nào khác trên đời với tôi lúc này nhiều lắm cũng chỉ là giống mẹ, không phải mẹ tôi. Nhiều khi mình coi thường những gì trước mắt, một đời kiếm tìm những thứ xa xôi cao vời, khi tỉnh lại mới thấy cái mình cần đã không còn nữa. “Này các tỷ kheo, đây là thời điểm để các người tinh tấn tu học, khi mà tăng chúng chưa chia rẽ nhau, khi mà chuyện khất thực còn dễ dàng, khi mà nhân gian chưa lâm cảnh loạn lạc, khi mà tấm thân này còn khỏe mạnh vững vàng…” Trong nỗi đau nhớ mẹ, tôi bỗng nhớ lại bài kinh đó như một chút quà nhét vội vào tay nãi của mẹ trước khi bà vĩnh viễn bỏ tôi lại mà đi. Xin cúi đầu thâm tạ mấy người anh em trong nước đã tranh thủ cho tôi nhìn thấy lần cuối quan tài của mẹ trước lúc hỏa thiêu. Hãy biết tranh thủ thời gian trước khi chuyện gì cũng là quá muộn. Tôi thức trắng để viết bài này như một món pháp thí gửi muôn phương. Một người đọc hiểu thôi, coi như tôi vừa bòn chút công đức để mẹ tôi có cái cầm tay trên đường…Dù tôi vẫn tin trong trong chuyện tu hành, mẹ không đến nỗi là một người tay trắng. Bốn đêm trước, mẹ còn bên đó. Đêm này mẹ ở đâu ? Cõi trầm luân nghìn trùng ở cả hai nghĩa đen và bóng. Giá có thể yểu mệnh để gặp lại người, con sá gì những năm tháng phù du…. SGN RE: Thơ Toại Khanh - LeThanhPhong - 2021-07-07 Mẹ của Sư Giác Nguyên có được nguồn an ủi lớn lao là cả đàn con của bà đi tu. Bà thật hạnh phúc. RE: Thơ Toại Khanh - abc - 2021-07-13 Vậy rồi Vậy rồi....gì cũng sau lưng Buồn vui chi mấy cũng chừng ấy thôi Cũng năm tháng cũ qua rồi Cũng ngày tháng mới...đợi tôi trước thềm Vậy rồi.... Đời có chi thêm Có tôi sinh tử có em luân hồi Có niềm vui để mỉm cười Có niềm đau để con người học khôn Bình minh rồi lại hoàng hôn Vậy rồi ...một buổi người chôn xác người Lợi danh vinh nhục một đời Đến ngày bạc tóc vậy rồi phủi tay .... Mùa dịch lần thứ 4( 2021) Chép Khi nhà sư qua sông Sư Giác Nguyên RE: Thơ Toại Khanh - abc - 2021-07-21 KHÓC THƯƠNG SƯ THIỆN MINH Thế là hết thoáng qua như chưa từng có người ngang đời như cánh vạc hồ khuya một sáng người đi không hẹn buổi về sóng nước cù lao cứ dập duềnh tức tưởi đây đó vườn quê cành cam gốc bưởi những chuyến đò chiều đợi hoài viễn khách vẫn mù tăm mươi năm xa quê sao quên được chỗ nằm tuổi ấu thơ mãi thơm mùi khói rạ tóc xanh viễn phương đời nâu sòng ôm chí cả tuổi ngọc về thành đạo nghiệp dựng tòng lâm Hăm bảy năm một kiếp tơ tằm dịch sách, viết kinh dựng chùa, xây thiền viện Từ Ấn Độ, Phần Lan sang đất Miến độ người, nuôi tăng cho Phật pháp mai sau Một chiếc xuồng con giữa mấy trận ba đào vẫn một dạ... vững tay chèo chống ai hay một chiều thuyền nan sông rộng Rau mác lên bờ cho bìm bịp bay xa bỏ lại đệ huynh dang dở một khay trà Không biệt mà đi tim hãy còn bao hoài bão sự nghiệp ở đời dĩ nhiên đều hư ảo chỉ thiên thu là mỗi trái tim người sư đi để lại nụ cười tháng năm còn đó bóng người cuối sông mai kia về đất Vĩnh Long sớm chiều nhìn nước lớn ròng nhớ nhau ! RE: Thơ Toại Khanh - LeThanhPhong - 2021-07-21 (2021-07-21, 03:22 PM)abc Wrote: KHÓC THƯƠNG SƯ THIỆN MINH Theo cáo phó, do bệnh duyên, Thượng tọa Thiện Minh đã thuận thế vô thường, thu thần viên tịch vào lúc 17 giờ 30 phút, ngày 21-7-2018 (9-6-Mậu Tuất) tại tổ đình Bửu Quang (171/10 Quốc lộ 1A, P.Bình Chiểu, Q.Thủ Đức, TP.HCM) - Trụ thế: 49 năm, Hạ lạp: 27 năm. https://quangduc.com/p4597a63132/le-nhap-kim-quan-tt-thich-thien-minh RE: Thơ Toại Khanh - abc - 2021-08-21 VU LAN ĐẮNG Vui buồn một cõi biển dâu Chiều nay mẹ bỏ qua cầu thiên thu Sa Môn cát ái mặc dù Mồ côi ai bảo lòng tu chẳng buồn Mốt mai về lại cố thôn Nẻo xưa vẫn đó, nhưng còn mẹ đâu Thuở nào tay trắng, áo nâu Nắm tay con dắt qua cầu tuổi thơ Bây giờ...gì cũng trong mơ Mẹ ơi trời cũ biết chờ gặp ai Lạnh lùng gió sớm mưa mai Dặm đời phía trước còn ai đợi về Vu Lan lạnh cả trời quê Đêm mưa tháng bảy lê thê nát lòng Thương đời mẹ, chuyến đò đông Chiều nay hoá nhánh cỏ bồng mà trôi Mẹ đi biết có ngậm cười Khi con vẫn ở cuối trời vô tâm Để giờ hay đến mươi năm Nhớ người, con chỉ biết nằm chiêm bao Chiều nay vò nát cơn đau trộn thêm nỗi nhớ ươm vào nén hương mắt cay niệm chú vô thường để nghe trong gió mười phương mẹ về.... Toại Khanh
RE: Thơ Toại Khanh - abc - 2021-08-23 LẠI VU LAN Mỗi năm mấy bận rộn ràng Tháng tư nhớ Phật, Vu Lan nhớ bầm Mẹ đi mấy bữa thì rằm lần tay...cũng sắp mười năm xa người Con giờ ngót nghét năm mươi kể ra cũng quá nửa đời còn chi phố đời mưa nắng có khi vẫn mong có một buổi về núi xưa thà ăn chén muối đĩa dưa để về lại thuở mình chưa như giờ thà nằm gối đất làm thơ hơn phù hoa với mấy bờ trầm luân con mười năm sống vong thân kịp khi nhớ mẹ, về thăm trễ rồi mưa ngâu tháng bảy xám trời viễn phương thắp nến nhớ người thung huyên Toại Khanh * Trong tiếng Bắc, Bầm là mẹ. Theo điển cố xưa, Thung Huyên ám chỉ bậc sinh thành. RE: Thơ Toại Khanh - abc - 2021-09-08 TƯỢNG PHÁP Con vô phúc sinh nhầm thời vắng Phật dấu vết Ngài còn lại mấy pho kinh Nam với Bắc tha hồ mà bất nhất kinh so kinh...ngồi gẫm lại giật mình Thầy dạy con dựng chùa to, tượng bự tổ dạy con xăn áo độ quần sanh trộn hai món, đời tu con ứ hự mấy mươi năm còn chưa tỏ ngọn ngành Ráng gồng mình vùi đầu làm mọt sách mong đời cho là bác lãm quần thư chữ với nghĩa mòn vai đeo ì ạch tuổi già buồn với hơn nửa đời hư Rồi non thẳm với rừng sâu tham án mình với mình diện bích chục năm dư cõi tam muội chưa thông tường sâu cạn ngày xuống đời cũng khoác áo thiền sư Đời cần gì, con ráng chìu món đó đệ tử nhiều như lá úa mùa thu một khuya cuối đời, chong đèn tự hổ gì cũng dư, chỉ thiếu mỗi công phu Con dạy người biết bỏ tà theo chánh Để riêng con chi cũng cứ mịt mù Sống như phàm, mong được xem là thánh Gì cũng ôm, chỉ thiếu mỗi lòng tu Chiều ra suối nhặt cuội về sám hối mỗi một viên là một lỗi bình sinh Đống cuội giờ đã cao hơn đầu gối Mà tội con còn nguyên đống...chình ình ! Toại Khanh |