VietBest

Full Version: ~ cô gái Việt lấy chồng Hồi Giáo
You're currently viewing a stripped down version of our content. View the full version with proper formatting.

PhongVien007

Cô gái Đắk Lắk mất 2 năm thuyết phục cha mẹ cho lấy chồng Hồi giáo 
Thứ hai, 30/10/2017 08:52 GMT+7



Biết tin Mỹ Hạnh qua lại với người đàn ông Hồi giáo, bố mẹ chị lo 'sốt vó' vì nghĩ con gái bị bỏ bùa.

"Tôi biết rằng khi chấp nhận yêu anh, tôi phải đối mặt với rất nhiều khó khăn. Bước vào mối quan hệ với người đàn ông theo đạo Hồi, lớn tuổi và kinh tế chưa mạnh thì chỉ đổi lại sự phản đối từ gia đình", chị Mỹ Hạnh, 27 tuổi, sinh ra tại Buôn Mê Thuột, trải lòng về hành trình theo đuổi tình yêu với anh Seyit, người Thổ Nhĩ Kỳ.

[Image: 1_58840.jpg]
Chị Mỹ Hạnh thời con gái xinh đẹp trước khi lấy chồng 

Giấc mơ báo hiệu tình yêu và hai năm 'sống trong ác mộng'

Hai ngày trước lần đầu gặp gỡ Seyit, chị Hạnh mơ thấy một bàn tay đàn ông nắm lấy tay chị. Sau này khi chính thức yêu anh, chị Hạnh mới để ý, bàn tay Seyit có màu da, kích cỡ giống hệt với những gì chị đã gặp trong giấc chiêm bao hôm ấy.

Khi còn là sinh viên năm cuối trường cao đẳng, chị Hạnh xin làm PG ở siêu thị để kiếm thêm thu nhập. Lần đó, lúc đang giới thiệu sản phẩm, chị thấy một người đàn ông nước ngoài chăm chú theo dõi những hoạt động tại gian hàng của chị. Cô gái Đắk Lắk nhanh ý mời người này tham gia chương trình bốc thăm trúng thưởng. Khi trò chơi kết thúc, người đàn ông ngoại quốc ngỏ ý xin địa chỉ email của chị Hạnh để liên lạc. Sau này qua những cuộc trò chuyện, chị Hạnh biết được rằng, anh Seyit ấn tượng với nụ cười và sự kiên nhẫn của chị khi cố gắng giúp đỡ anh vượt qua các thử thách của trò chơi.

Anh Seyit là một người kinh doanh tự do. Anh đi qua nhiều nơi trên thế giới để tìm kiếm cơ hội phát triển. Ba ngày sau lần chạm mặt chị Mỹ Hạnh, anh phải rời TP HCM để tiếp tục hành trình đến Indonesia. Trước giờ máy bay cất cánh, người đàn ông Thổ Nhĩ Kỳ nhắn tin cho cô bạn mới. Anh nói rằng, có lẽ đây là lần cuối cùng đến Việt Nam và mong muốn được chị Mỹ Hạnh ra sân bay tiễn. Lúc đầu, chị Hạnh hơi e ngại. Chị cân nhắc nhiều lần rồi quyết định tới gặp anh. Giữa biển người, anh Seyit giơ cao cánh tay vẫy chào chị. Khoảnh khắc ấy, người con gái Đắk Lắk chính thức bị "đốn tim". Kết thúc cuộc trò chuyện chớp nhoáng, chị Hạnh nhận từ tay Seyit tuýp nước hoa nhỏ làm quà kỷ niệm. Anh đề nghị chụp cùng chị vài bức ảnh rồi lên đường.

Những ngày xa cách, Seyit vẫn dành sự quan tâm cho chị Hạnh bằng những bức email. Mỗi khi anh quên nhắn tin, chị thấy nhớ da diết. Ba tuần sau đó, anh Seyit bất ngờ bay trở lại Việt Nam xin gặp gia đình chị Hạnh thưa chuyện. Quyết định chóng vánh của người đàn ông Thổ Nhĩ Kỳ khiến chị Hạnh và bố mẹ "choáng váng".

"Đối với đàn ông Hồi giáo, khi cảm thấy đã gặp được người phù hợp, họ nhanh chóng nghĩ tới chuyện hôn nhân. Seyit muốn đi thẳng vào vấn đề một cách nghiêm túc chứ không thích vòng vo kéo dài thời gian", chị Hạnh nói.

[Image: 3_113564.jpg]
Ảnh cưới của chị Hạnh và anh Seyit.


Trước đó, khi biết Seyit theo đạo Hồi, chị Hạnh đã lên mạng tìm kiếm thông tin nhưng chỉ thấy những góc nhìn phiến diện. Chị lo lắng đặt ra nhiều câu hỏi rồi yêu cầu Seyit trả lời. Khi đã dần hiểu, chị Hạnh mới đặt niềm tin vào người yêu và tự nguyện cải đạo sang Islam (đạo Hồi), trở thành một người Muslim (người Hồi giáo) dù chưa biết có kết hôn với Seyit hay không. Chị bắt đầu thực hành đạo cơ bản như không ăn thịt lợn, hành lễ hàng ngày và ăn chay vào tháng Ramadan (tháng thứ 9 của âm lịch Ả rập). Từ một cô gái có phong cách gợi cảm, chị Hạnh dần "thay máu" tủ đồ của mình bằng những trang phục kín đáo. Chị ra đường với khăn che phủ tóc và thận trọng trong từng lời nói. Ai gặp chị cũng phải thốt lên: Mỹ Hạnh không còn là Mỹ Hạnh nữa rồi.

"Thời điểm đó, tôi kiệt quệ cả thể chất lẫn tinh thần. Mỗi sáng mở mắt ra sẽ có người nói với tôi những điều không hay về Hồi giáo. Bố mẹ tôi một mực phản đối vì cho rằng đàn ông theo đạo Hồi gia trưởng, đa thê. Tôi không ăn ngủ được nên gầy rộc đi", chị Mỹ Hạnh trải lòng.

Biết bố mẹ không đồng ý cho mình cưới Seyit, chị Hạnh chỉ còn cách chờ đợi. Chị nhiều lần mệt mỏi muốn bỏ cuộc nhưng lại thấy nhớ anh hơn. Bất chấp những thông tin tiêu cực về đạo Hồi, chị Hạnh vẫn chờ đợi sự cho phép từ gia đình để đến với Seyit bằng một đám cưới tử tế. Thấy người yêu mạnh mẽ theo đuổi hạnh phúc, Seyit cũng không bỏ cuộc. Anh quyết định ở lại Việt Nam làm ăn thêm một thời gian.

Người đàn ông Hồi giáo chinh phục gia đình người bạn gái bằng sự chân thành. Mỗi khi có dịp, anh thường đến thăm bố mẹ chị Mỹ Hạnh. Ban đầu họ chưa chào đón Seyit nhưng lâu dần, sự xuất hiện của anh không còn khiến mọi người khó chịu. Sau hai năm kiên trì chờ đợi, cuối cùng, mối quan hệ của Mỹ Hạnh và Seyit đã được gia đình chị chấp nhận.

[Image: 2_269572.jpg]
Sau khi lấy chồng cải đạo, chị Mỹ Hạnh ăn mặc kín đáo và trùm khăn che tóc.

"Tôi không rõ sức mạnh nào đã giúp mình vượt qua những ngày tháng khủng khiếp ấy. Chúng tôi đã cãi vã biết bao lần rồi lại nắm tay bước qua mọi lời dị nghị. Tôi khâm phục Reyit vì trong hoàn cảnh nào, anh cũng cho tôi cảm giác an toàn và muốn cố gắng nhiều hơn nữa", cô gái Đắk Lắk nói.

Hạnh phúc của nàng dâu Việt trong gia đình Hồi giáo

Không lâu sau khi được bố mẹ đồng ý, chị Mỹ Hạnh lên xe hoa cùng Seyit. Họ tổ chức một đám cưới ấm cúng tại Buôn Mê Thuột rồi bay sang Thổ Nhĩ Kỳ. Chị Hạnh vui mừng vì cuộc sống tại đất nước Hồi giáo rất dễ chịu với một người cải đạo như chị. Mọi thành viên trong gia đình Seyit đều đón nhận cô dâu Việt với tình cảm nồng nhiệt.

Chị Hạnh không có cơ hội sống chung với mẹ chồng Thổ Nhĩ Kỳ nhưng chị rất được lòng bà. Nàng dâu Việt khoe, trong số 4 người con dâu, chị được mẹ chồng thương nhất. Mỗi khi chị Mỹ Hạnh và ông xã bất hòa, bà luôn đứng ra bảo vệ chị bằng những lời lẽ tốt đẹp. Chị Hạnh nhận được nhiều sự hỗ trợ từ mẹ chồng về cả vật chất lẫn tinh thần trong những ngày làm dâu nơi đất khách.

Sau khi kết hôn, chồng chị Hạnh càng khiến chị yêu thêm nhờ lối sống lành mạnh. Anh Seyit không uống rượu, bia; không vượt qua những chuẩn mực đạo đức; luôn chăm chỉ làm ăn để chèo lái cuộc sống. Ở đất nước Hồi giáo, đàn ông được phép lấy 4 vợ, nhưng chị Hạnh chưa một lần nghi ngờ sự chung thủy của chồng.

"Trong kinh Qur'an (Văn bản tôn giáo quan trọng nhất của đạo Hồi), Thượng đế nói rằng ngoại tình là tội nặng không thể tha thứ. Những người mắc tội này sẽ bị trừng phạt ở địa ngục. Seyit là một người ngoan đạo. Anh ấy không bao giờ trái lời Người", chị Mỹ Hạnh cho biết.

[Image: 4_146064.jpg]
Con gái chị Mỹ Hạnh mang nhiều nét giống ba. 

Chị Mỹ Hạnh và chồng phân chia nhiệm vụ để cùng nhau vun vén hạnh phúc. Seyit ra ngoài kiếm tiền còn chị Hạnh lo việc nội trợ. Chị tâm sự, dù rất muốn đi làm để chia sẻ gánh nặng tài chính với chồng nhưng trong gia đình Hồi giáo, người phụ nữ muốn có sự nghiệp trước hết phải hoàn thành vai trò làm vợ, làm mẹ. Đôi lúc, vợ chồng chị hay xích mích những chuyện nhỏ nhặt. Thấy chị lầm bầm bằng tiếng Việt, anh Seyit nhại lại khiến chị phì cười. Mâu thuẫn giữa cặp chồng Thổ - vợ Việt được giải quyết bằng cách đơn giản như vậy. Khi con gái chào đời, anh chị bớt hờn dỗi để phấn đấu trở thành người cha, mẹ tốt.

Chồng chị Hạnh không gia trưởng nhưng anh có những nguyên tắc riêng theo chuẩn mực của người đàn ông đạo Hồi. Seyit yêu cầu chị ăn mặc kín đáo, hạn chế giao tiếp với người khác phái và đi đâu, làm gì cần thông báo để ông xã nắm được. Chị Hạnh chủ động học cách làm những món ăn truyền thống của đạo Hồi để trổ tài trong dịp lễ. Khi còn sống, mẹ chồng chị khen: Mỹ Hạnh nấu món ăn của người Muslim ngon như một người Muslim thực thụ.

Nói về những khó khăn trong ngày đầu hòa nhập với gia đình chồng, chị Hạnh bộc bạch: "Không dễ dàng gì thay đổi thói quen, suy nghĩ đã theo mình gần 30 năm để bắt nhịp với cuộc sống hoàn toàn mới. Nhưng tôi may mắn hiểu được ý nghĩa tích cực của đạo Hồi, gặp được người chồng tốt và mẹ chồng tâm lý. Cũng từng gầy xanh vì chưa quen đồ ăn, cũng từng stress vì những quy tắc nghiêm ngặt. Nhưng nhờ tình yêu, sự thành tâm muốn trở thành một người Muslim, tôi đã làm được".

Hiện tại, chị Hạnh cùng chồng và con gái sống tại thành phố Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ. Gia đình nhỏ của chị có cuộc sống dễ chịu nhờ thu nhập ổn định từ công việc kinh doanh của ông xã. Con gái chị Hạnh gần ba tuổi, thừa hưởng nhiều nét đẹp từ ba. Vợ chồng chị giáo dục con cách quan tâm, yêu thương mọi người; chia sẻ, giúp đỡ những người kém may mắn; yêu chuộng hòa bình và không phân biệt sắc tộc, màu da. Chị Hạnh mong con lớn lên sẽ là một người Muslim ngoan đạo!

PhongVien007

29/10/2017 | 06:02 GMT+7
      
Ba năm làm dâu ở sa mạc Trung Đông của cô gái Việt

Ba năm cầu nguyện kinh Hồi giáo, ăn thịt cừu và đeo khăn che đầu, Dung thấy cuộc sống nơi đây không đáng sợ như cô tưởng.

Dung Hoàng, 26 tuổi đang sống ở ngoại thành thủ đô Amman, của Jordan. Tuy sống ở đất nước sùng đạo và mọi thứ hoàn toàn khác ở Việt Nam, nhưng cô đã dần thích ứng và đang có cuộc sống hạnh phúc. Vợ chồng Dung có một bé trai 1,5 tuổi và chuẩn bị chào đón con thứ hai. Dưới đây là chia sẻ của Dung về những thú vị khi sống ở đất nước đạo Hồi.

Đầu năm 2014 tôi nhận được một lời kết bạn từ một Facebook có hình đại diện là diễn viên Al Pacino - người từng đóng vai Bố già. Thấy thú vị, tôi nhận lời, nhưng khá tò mò khi trên tường facebook của người này không có thông tin gì. Sau đó, anh ấy nói, vì biết tôi là người Hải Phòng nên muốn kết bạn. Trước đây thuyền của anh gặp bão phải vào Hải Phòng lánh nạn hơn ba tháng. Dù sự việc đã qua vài năm nhưng anh vẫn còn ấn tượng tốt đẹp về mảnh đất này.

Nói chuyện nhiều tôi dần thích con người anh và thấy hai đứa khá hợp suy nghĩ. Dù biết khoảng cách tuổi tác (anh hơn tôi 22 tuổi) và từng ly dị nhưng tôi vẫn thích anh. Riêng việc là người Hồi giáo thì mãi sau này, khi chuẩn bị về Việt Nam tiến tới kết hôn anh mới nói.

Lúc đó tôi rất ngỡ ngàng. Qua Internet tìm hiểu về người Hồi giáo, tôi có một chút lo sợ nhưng khi đó anh sắp sang và tôi thì đã có tình cảm với anh rồi.

Cuối tháng 8/2014, anh về Việt Nam cùng hai người bạn, dự định của anh là trong hai tuần sẽ làm đám cưới rồi đón tôi qua đó. Nhưng gia đình tôi phản đối kịch liệt nên anh không thể thực hiện ý định này.

Tôi là con út trong nhà, trên là hai anh trai đều thông thạo tiếng Anh. Hồi đó ti vi có phát các vụ án man rợ về người Hồi giáo. Mấy ngày đầu anh tới, nhà tôi như có chiến tranh. Hai anh trai sợ tôi bị lừa nên giấu hộ chiếu đi. Bố mẹ tôi băn khoăn, vừa thương con, vừa sợ. Mỗi ngày anh đến nhà gặp và nói chuyện là một ngày đấu tranh bằng ngôn ngữ với hai anh trai tôi.

[Image: bia-5317-1508982168.jpg]
Việc Dung quen biết với người đàn ông Hồi giáo lớn tuổi từng khiến cả gia đình lo lắng. Nhưng hiện tại cả gia đình cô đã rất yên tâm, vì chồng Dung hiểu chuyện và chiều vợ.

Xác định không thể trong thời gian ngắn mà lấy được sự tin tưởng của gia đình tôi, anh đã thuê một ngôi nhà bên cạnh và ở lại gần ba tháng. Gần như mỗi ngày anh đều qua nhà tôi giúp làm việc nhà, nói chuyện, dùng cơm. Đám cưới của anh trai tôi thì anh và bạn cũng đến phụ giúp. Dần dần tiếp xúc, bố mẹ tôi tin tưởng anh mới đồng ý cho tôi đi theo. Riêng hai anh trai, thời điểm ấy, vẫn chưa an tâm.

Cuối năm 2014, sau khi đăng ký kết hôn, tôi đặt chân đến đất nước Jordan, vùng Trung Đông mà tôi loáng thoáng biết qua internet. Mùa đông năm ấy khác hoàn toàn 23 mùa đông của tôi ở Việt Nam. Nó lạnh, khô và ảm đạm. Nơi đây phần lớn là sa mạc, ngoài đường chỉ có núi đá và cát. Tôi da diết nhớ khung cảnh xanh mướt ở quê nhà.

Nhà nào cũng có cửa kính vì bão cát nhiều. Bên trong nhà trải thảm và rèm cửa rất kín đáo, chắn mọi cửa chính và phụ. Hôm đầu tiên sang đây tôi thấy lạ mới hỏi chồng, thì anh bảo làm vậy để không ai nhìn được phụ nữ trong nhà. 

Dù có nhà riêng nhưng năm đầu tiên sang đây tôi sống cùng gia đình chồng, để học nấu ăn từ mẹ và em gái chồng, cũng như học ngôn ngữ và gần gũi với họ. Tất cả mọi người đều nói được tiếng Anh, riêng mẹ chồng tôi chỉ nói được tiếng Ả Rập. Hồi mới sang chưa hiểu ngôn ngữ của mẹ, có lần tôi đang từ ngoài vào nhà thì nghe tiếng mẹ khóc thống thiết và liên tục chỉ vào ti vi. Tôi cuống quýt tưởng mẹ bị điện giật. Hoá ra, mẹ nói thương cái anh phi công bị tổ chức Hồi giáo tự xưng thiêu chết trong chương trình đang phát trên ti vi.

[Image: 17862335-1400047753350866-1101-4132-8160-1508982168.jpg]
Dung đang có cuộc sống khá mãn nguyện ở đất nước Hồi giáo Jordan.

Chồng tôi là một thương nhân buôn vải. Mỗi ngày tôi ngủ dậy cùng lúc với anh. Sau đó phụ giúp mẹ chồng việc vặt. Ti vi của mẹ suốt ngày bật một kênh nghe tiếng cầu nguyện. Thời gian đầu tôi không thể thích ứng nổi.

Sau một thời gian tôi cũng làm quen được với việc cầu nguyện 5 lần mỗi ngày. Tôi cũng nhanh chóng học nấu được các món chồng thích, đa phần từ cừu và bò. Ở đây không ăn thịt lợn. Vì không có hải sản nên mọi người cũng không thích và không biết ăn. Trẻ con đều kêu sợ khi thấy tôm. Mỗi lần thấy tôi ăn cá, mẹ chồng đều kêu lên sợ hãi.

Phụ nữ Hồi giáo ra đường phải mặc áo kín, che tóc, che cổ. Đám cưới hay đám ma cũng sẽ chia ra hai khu riêng biệt. Lần đầu đi dự đám cưới, tôi đã rất lo khi phải ngồi trong một phòng được che kín mít, ở đó chỉ có phụ nữ trang điểm đậm và ăn mặc sexy, cùng ăn uống, khiêu vũ. Chồng tôi thì ở một khu tách biệt với những người đàn ông khác. 

Đàn ông bên này nói chung nam quyền, coi vợ là của riêng nên rất coi trọng danh tiết phụ nữ. Vậy nên cảnh sát không bao giờ được giữ lại một xe ôtô mà người ta đang chở vợ. Có lần vợ chồng tôi đang đi đường bị gọi, anh cảnh sát thấy trong xe có tôi phải cho đi ngay.

Tuy gia trưởng nhưng họ không độc đoán mà ngược lại rất chiều vợ. Thông thường phụ nữ sẽ cầm tiền chi tiêu gia đình, nhưng vì tôi không biết đi xe nên chồng phải tự cầm tiền đi mua sắm. Tuy vậy ngoài tặng quà, đều đặn hàng tháng anh đều gửi tiền vào tài khoản cho tôi tự do chi tiêu. Mỗi năm, tôi cũng được về quê một lần, mỗi lần một đến hai tháng.

[Image: 21844238-1926104220983337-1512-1329-6221-1509186064.jpg]
Một trong những buổi sinh hoạt hàng tuần của gia đình Dung Hoàng.
 
Khi mới sang đây, tôi từng e ngại tiếp xúc với người ngoài, song ở lâu tôi thấy mọi người rất hiền hậu. Có bận chồng tôi làm rơi ví tiền, người ta đã tìm tới tận nhà để trả. Có lần vợ chồng tôi đang đi thì đụng xe, khiến chiếc xe kia bị méo đuôi. Trái với lo lắng của tôi, người bị đụng xe không hề nổi cáu mà lại bắt tay chồng tôi và nói: "Cảm ơn Chúa, nhờ vậy mà tôi quen anh". Sau đó xe của chúng tôi bị hỏng, phải khởi động bằng tay, người đó to khoẻ nên đã giành việc khởi động xe giúp chúng tôi.

Đa phần phụ nữ ngoại đạo lấy chồng đạo Hồi rất sợ lễ Ramadan. Tất cả đều nhịn ăn uống vào từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn (trừ phụ nữ có thai, người ốm hay người lao động nặng) suốt một tháng. Tôi thấy thương những chị đang cho con bú, hay cảnh sát làm việc vất vả mà phải nhịn ăn. Còn riêng tôi sang đây 3 năm nhưng mới phải nhịn ăn một năm, do năm còn lại mang bầu, năm thì về Việt Nam.

Khó khăn nhất với tôi là thực phẩm. Đặc biệt vào lúc nghén ngẩm, thèm ốc và hải sản mà không có. Ngoài những điều đó thì thực phẩm bên này sạch và được chính quyền giám sát rất sát sao. Nước rất quý, đắt nhưng rau củ thì vô cùng rẻ. Đến cuối ngày mà bị ế là người ta đổ thẳng.

[Image: vuon-1857-1509186064.jpg]

Gia đình Dung sống ở một khu vườn oliu rộng lớn. Họ đang dự định sẽ mở một văn phòng ở Việt Nam, nơi họ cung cấp oliu và nhập vải từ Việt Nam sang Jordan bán.
Gia đình chồng tôi sống chung một khu. Họ đều thành đạt và khá giả. Vào thứ 6 hàng tuần, mọi người tề tựu trong vườn oliu, đốt lửa nói chuyện, ca hát thâu đêm. Người Hồi giáo khuyến khích anh em họ ruột lấy nhau rồi sinh con cái.  :rolleyes: Một số dòng họ tân tiến như gia đình chồng tôi thì không ép buộc, mọi người vẫn có thể tự do yêu đương.

Tôi tuy ngoại đạo vẫn được gia đình chồng quý. Mỗi khi ra đường tôi thường chỉ che tóc và cổ, không che mặt. Ở nhà với gia đình chồng thì không mặc áo bó và hở tay, hở cổ. Vẫn nói chuyện với đàn ông trong gia đình chồng bình thường. 

Sau ba năm sống ở đây tôi thấy mãn nguyện. Đàn ông Hồi giáo không rượu bia, nên không có chuyện đánh đập vợ con. Dù người Hồi giáo cho phép đàn ông lấy tới bốn vợ, nhưng vợ chồng tôi thống nhất, khi không yêu nữa sẽ ly hôn, chứ anh không cưới thêm vợ khác. Đạo Hồi coi trọng chung thủy nên tôi tin tưởng tuyệt đối ở chồng. 
Phan Dương ghi

PhongVien007

Vợ Việt 'sốc' với tục nhịn ăn cả tháng Ramadan khi lấy chồng đạo Hồi
09:53 - 27/03/2016

Việc để được chứng nhận theo Đạo hồi rất dễ dàng, chỉ khó ở khâu… vượt qua tập tục nhịn ăn một tháng mỗi năm mà thôi. Đó là nỗi lòng của một cô dâu Việt kết hôn cùng chồng theo đạo Hồi.

Lấy chồng đạo Hồi là buộc phải nhịn ăn theo đạo 

Nếu như lần nhịn ăn đầu tiên khiến tôi xây xẩm mặt mày vì đói, khát, người lờ đờ vì mất ngủ, đếm từng phút từng giờ qua đi thì đến nay, sau 6 lần như thế tôi đã dần thích nghi.

Tôi là P.T.Thảo (32 tuổi) đang sống ở thủ đô Male thuộc Maldives lấy chồng người Maldives và đã theo đạo hồi được 6 năm. Cũng giống như đạo Thiên Chúa Giáo, cô gái nào có người yêu theo đạo Hồi mà muốn lấy làm chồng thì mình cũng phải theo đạo Hồi mới được chấp thuận.

Đói, khát, mệt xỉu
Việc để được chứng nhận theo Đạo hồi rất dễ dàng, chỉ khó ở khâu… vượt qua tập tục nhịn ăn một tháng mỗi năm mà thôi. Tôi còn nhớ, lúc đó, tôi chỉ học giáo lý ở nhà và sau đó đến một trung tâm tôn giáo của đạo Hồi để phỏng vấn, Người ta biết mình là người nước ngoài nên cũng chỉ hỏi vài câu cơ bản, vậy là tôi có bằng chứng nhận một cách dễ dàng.

Mọi thứ đối với tôi thật nhẹ nhàng, thoải mái. Tuy nhiên, chỉ đến khi thực hiện tập tục nhịn ăn một tháng theo quy định của người đạo Hồi thì tôi mới thật sự sốc. Đó là tháng nhịn ăn có tên Ramadan.

Tháng này được tính theo chu kỳ của trăng, thường là do Saudi tuyên bố, nó rơi vào các tháng 6,7, 8, 9… nhưng tháng Ramadan của năm sau cách năm trước khoảng 1 tuần.

Theo đó, từ lúc mặt trời mọc đến khi mặt trời lặn, con người không được ăn hay uống bất cứ thứ gì, có nghĩa là nhịn ăn, uống trong suốt mười mấy tiếng đồng hồ.


Cảnh sát bắt nếu ăn, uống

Theo đó, từ lúc mặt trời mọc đến khi mặt trời lặn, con người không được ăn hay uống bất cứ thứ gì, có nghĩa là nhịn ăn, uống trong suốt mười mấy tiếng đồng hồ. Chỉ được ăn và ngủ lúc mặt trời lặn. Quy định rất nghiêm khắc, cảnh sát sẽ bắt nếu phạt hiện ai đang ăn hoặc uống (chỉ trừ người già, trẻ em và phụ nữ mang thai).

Nhưng vẫn phải làm việc, dù thời gian làm việc có rút ngắn hơn bình thường. Nếu bình thường làm 8 tiếng/ngày thì vào tháng nhịn ăn làm từ 4 - 5 tiếng/ngày.

Chỉ được ăn và ngủ lúc mặt trời lặn. Nên với chừng ấy thời gian, từ lúc mặt trời lặn đến mặt trời mọc lại, phải tranh thủ làm hai việc, kết quả là tôi đã không ngủ đủ giấc và không nạp đủ năng lượng, cộng thêm nhịp sinh học của cơ thể chưa quen nên mệt mỏi vô cùng.

Ban ngày vào công ty cứ ngủ gật và trông mau hết giờ để được về nhà ăn và ngủ. Nhưng quy định rất nghiêm khắc, cảnh sát sẽ bắt nếu phạt hiện ai đang ăn hoặc uống (chỉ trừ người già, trẻ em và phụ nữ mang thai).

Ngày đầu tiên nhịn ăn, uống với tôi khá vất vả. Buổi sáng, không thấy vấn đề gì lắm, nhưng đến trưa thì thấy… khát. Nhịn đói có thể uống nước đỡ đói nhưng nhịn khát là… cực hình.

Còn nhớ, hôm ấy, đến chiều là tôi đã thấy rất mệt nên chồng đã chở sang nhà chị chồng ăn, nhà chị nấu rất nhiều món ăn truyền thống của người theo đạo Hồi. Vì đói và khát, tôi nhào vô ăn lấy ăn để, kết quả là ăn xong vẫn mệt và buồn ngủ.
Chồng hiểu nên sau đó chở tôi đi chơi, uống cà phê cho tôi vui và cố để tôi thức đến 12 giờ khuya rồi ăn lần nữa mới chính thức đi ngủ, nếu ngủ sớm tôi không ăn, hôm sau tôi sẽ… đuối hơn.

Nhưng do chưa quen nên sau khi ăn cữ khuya, tôi đã đẩy một giấc đến 9 giờ sáng, dù đến 4 giờ sáng cả nhà đã thức dậy ăn, uống cữ cuối cùng trước khi mặt trời mọc để chuẩn bị năng lượng cho cả ngày nhịn hôm sau, nhưng tôi không kiềm chế được cơn ngủ, vậy là tôi mắt nhắm mắt mở ngồi dậy uống hết một ly sữa tươi rồi ngủ tiếp mặc cho cả nhà kêu réo.

Và hôm sau, tôi tiếp tục chịu đựng một ngày mệt nữa, càng về chiều càng mệt nên tôi không thể nấu ăn nổi sau buổi chiều tan ca, vậy là suốt cả tháng chiều nào tôi cũng đi “ăn chực” nhà bà con họ hàng bên chồng hoặc bạn bè.

[Image: islamic-2_tmos.jpg]
Trang phục thường thấy của phụ nữ đạo Hồi

[Image: islamic-3_tonr.jpg]



Một điều đặc biệt nữa là khi lấy chồng theo đạo Hồi, người vợ phải trùm khăn kín đầu khi ra ngoài, với phong tục này vợ chỉ được để đầu trần khi về nhà và chỉ riêng chồng nhìn thấy.

Tuy nhiên, chồng tôi là dân du học có tư tưởng cởi mở nên không ép. Tôi cứ hồn nhiên sau 6 năm ở đây, ra đường mà không trùm khăn. Tôi nghĩ cốt yếu là giữ tâm mình thanh sạch, đó chính là tư tưởng nhân văn của đạo Hồi, hình thức trùm khăn không quan trọng khi tôi chưa sẵn sàng. Tuy nhiên, khi ra đường tôi vẫn mang trang phục kín đáo như quần hoặc váy dài, áo dài tay, kín cổ để mình không quá khác với cộng đồng.

Cẩm Nhi (ghi)