Hi Guest, if you are reading this then it means you are not registered to the forum.
Click "Register" link above, and enjoy all the new features of our forum!


GÓP NHẶT HOA THƠM.
#91
ẪN TU NGẨU VỊNH    Hoà Thượng Thích Thiền Tâm (đã viên tịch). Nguồn:Trang nhà Quãng Đức.


Ẫn tu, nào phải cố xa đời !
Mượn cảnh u-nhàn học đạo thôi !
Những thẹn riêng mình nhiều nghiệp chướng
Bốn ân, còn nặng nghĩa đền bồi.

Ẫn tu ,cảm xót biển trần-ai !
Sóng gió trầm luân mãi lạc loài.
Thân khổ, kiếp người muôn nỗi khổ !
Nghiệp đời vay trả, trả rồi vay !

Ẫn tu, hôm sớm niệm Di Đà.
Lòng lặng mười muôn chẳng cách xa.
Canh vắng, giường thiền khi mãn định,
Hoa sương, cười nụ dưới trăng tà.

Ẩn tu, uổng tiếc bạn đồng hành !
Nói lý cao huyền đắm lợi danh !
Già, bịnh, đoạ sa, không phản tỉnh,
Bóng câu, mấy nỗi thoáng bên mành !

Ẩn tu ,cõi tịnh nhẹ buông hồn !
Tưởng quán trời Tây nhớ Bảo-thôn
Ráng đỏ sắp đưa, vầng Nhật-lặn
Phất phơ tà áo gió hoàng hôn.



Ẩn tu, bền chí giữ công phu.
Ba cõi không an lửa ngục tù !
Ngũ-dục, Hoàng-lương say gối mộng,
Kiếp người dường một thoáng phù du !


Ẩn tu, riêng chạnh nỗi riêng mình.
Túc trái gây nên, mối bất-bình.
Tích phước, tu-hành rồi tạo nghiệp,
Cánh bèo, trôi giạt biển phù sinh.


Ẩn tu, tưởng lại quả đời nay.
Bao lớp gian truân nỗi đoạ đày !
Ẩn nhẫn trả xong tròn nghiệp trước,
Dấu hồng, chuyện cũ tuyết mờ bay !


Ẩn tu, nhớ đến đức sanh thành,
Lắm lúc vì con chẳng tạo lành.
Con lớn Mẹ Cha oằn gánh nghiệp,
Bảo châu đền đáp cũng mong manh !


Ẩn tu, nguyện trả nghĩa song đường.
Hồi hướng công phu mỗi khoá thường.
Lại khuyến nghiêm-từ tâm đạo phát,
Nương thuyền Phật huệ đến Tây-phương.



Ẩn tu, cửa đạo trải bao năm.
Kinh nghiệm nhiều phen vẫn lạc lầm.
Quen lắm lại càng thêm việc lắm,
Cung đàn Hạ-Lý, mấy tri âm ?


Ẩn tu ngùi ngậm bạn chung sơ,
Nối gót ra đi chẳng hẹn chờ.
Ngàn dặm, cố nhân hồn lẫn vẫn,
Mười năm việc cũ nửa phai mờ !


Ẩn tu ưu cảm bởi nhơn tình,
Điên đảo luân thường lại sát sinh.
Khiến lắm tai trời thêm ách nước,
Vầng hồng xế bóng sắp tây khuynh.


Ẩn tu xét thấy chốn Tăng-Già,
Ganh-hại, thị-phi lắm bất hoà !
Danh vị, chùa chiền tranh đệ tử,
Ưu Đàm, Lan Huệ héo mầm hoa.


Ẩn tu, rõ biết chuyển cơ trời !
Nhân-quả, lọc thanh đạo với đời !
Tai biến dập dồn trăm cảnh chết,
Núi xương sông máu, thảm đầy vơi !



Ẩn tu, nghĩ muốn thoát dòng mê !
Vững lái phong ba lúc nặng nề.
Niệm Phật, niệm Tâm, tâm niệm Phật,
Mây tan thấy rõ lối đi về.


Ẩn tu, Tín, Nguyện Niệm hồng danh.
Thời mạt ,chướng sâu đạo khó thành.
Chờ đến Liên-bang lên pháp-nhẫn,
Đem thuyền Bát Nhã độ quần sanh.


Ẩn tu, Hoa Tạng mến môn huyền.
Muốn kết Dao-đài hội Thắng Liên.
Theo bước Đàm-Loan chơi bảo-các,
Bích Câu lạc dấu, Giáng-Kiều tiên.


Ẩn tu, tế độ chẳng quên lòng !
Bi, Trí đôi đường phải suốt thông
Y sĩ, nhân tâm dù đã sẳn
Còn rành nhân thuật mới thành công !


Ẩn tu, chi quản nệ công-lao.
Mà chẳng tuyên dương tiếng Hải-trào.
Sông lớn khơi nguồn từ núi thẳm,
Xuống trần càng đục biết làm sao ?

Ẩn tu, Không có, Có mà Không !
Phương tiện, từ bi khó biết lòng !
Ngôn thuyết hãy còn Thân thuyết-pháp,
Sấm mưa ẩn hiện bóng Thần Long.

Ẩn tu, mây trắng nhẹ phiêu diêu.
Uốn khúc sông-in giãi lụa chiều.
Thanh thoát, gió chim reo nhạc Phật
Lầu-Tần không lại lắng hơi tiêu.


Ẩn tu, an tĩnh chốn cao nguyên
Hoa cảnh lòng trăng đẹp dịu hiền.
Mây, núi, điệp trùng, đêm tịch tịch,
Câu Kinh, tiếng Phật lại triền miên !


Ẩn tu, tịnh thấy cảnh am mây.
Thanh tuấn thiền sư dáng huệ gầy.
Kiếp trước Đạo Dung là tớ đó,
Mà nàng Thiên Thụy hỏi ai đây ?


Ẩn tu, dũng-tướng nhớ thời xa.
Hoàng-tộc triều Lê ,điện Thái-Hoà.
Vì Trịnh – Tú – Loan duyên trái khiến,
Nửa chừng xuân gảy gánh tài hoa !

Ẩn tu, được biết kiếp lâu xa.
Từng ở Thiên cung cõi Đại La !
Đại Phước, Lão-tiên là bạn cũ
Xuống tìm học Phật lạc mê hà.


Ẩn tu, luân chuyển nghĩ bao đời !
Thân-thế bèo đưa, sóng nghiệp trôi !
Lỗi bởi tâm mình chưa chuyển vật !
Những riêng thương thẹn khó nên lời.


Ẩn tu, nương tựa ánh từ quang.
Lần lữa trần tâm lắng nhẹ tan.
Năm tháng luyện thuần trâu hoá trắng,
Sáo thanh một khúc cỏ hoa nhàn.


Ẩn tu, gió mát toả gương nga.
Tĩnh-thất cài then tụng Pháp-Hoa.
Bừng sáng thân tâm hoà ánh nguyệt
Tầm Dương bổng dứt hận Tỳ Bà !


Ẩn tu, niệm Phật cảnh sâu huyền !
Trong sáng linh hư hợp Tịnh, Thiền.
Không hữu đều tan, Trung đạo dứt
Hoa vàng chợt nở Bảo trì liên !



Ẩn tu, niệm dứt tướng vào ra.
Không thấy thân tâm Phật với ta,
Thanh thoát rõ rành vang Thánh-hiệu,
Trăm hoa đua sắc tiếng Oanh ca.


Ẩn tu, niệm chẳng thánh cùng phàm
Mắt huệ can chi dính mạt vàng ?
Hữu tướng tức đồng Vô tướng niệm
Chân Không huyễn sắc khắp bao hàm.


Ẩn tu, tuy biết ý cao siêu.
Mà chẳng thích ưa lý luận nhiều.
Căn tánh người nay đà kém loạn,
Nói hay làm phỏng được bao nhiêu ?


Ẩn tu, ngại lỗi luận đua tranh.
Nói cũng vì người thuyết khác hành.
Thái cực, ai-phân nhơn-ngã đó,
Lạnh lùng huyễn lợi với hư danh !


Ẩn tu, suối bạc ánh màu ngân.
Muốn gẫm gần xa chuyện túc nhân.
Người ,cảnh, ai bày vui với khổ,
Hoa, trăng ,cười cợt ý bâng khuâng.

Ẩn tu, thôi mặc dở hay đời.
Chỉ ước lâm chung dự biết thời.
Nương nguyện Phổ-Hiền sanh Cực-Lạc,
Rồi dong thuyền độ khắp nơi nơi.


Ẩn tu, an phó bịnh, suy, già.
Nhơn thế xưa nay vẫn thế mà.
Giữ chắc hồng-danh thuyền tế độ,
Muôn trùng bao quản ngọn phong ba !


Ẩn tu, suy gẫm sức hồng danh.
Phước huệ tăng-kỳ kết tụ thành,
Sáu chữ chí tâm tiêu vạn tội,
Một câu chín phẩm thoát siêu sanh.


Ẩn tu, tuy chửa đến Tây Phương.
Cành ngọc chim linh ứng mộng thường,
Rõ biết tâm lành sanh cảnh tịnh,
Quả nhân cảm hiện lẽ chiêu chương.


Ẩn tu, niệm Phật suốt thâu canh.
Cam lộ từ răng đượm ngọt thanh !
Khát nước đã nhờ công đức thuỷ,
Lam Kiều chi nhọc hỏi Vân Anh ?


Ẩn tu, chợt nhớ Hổ Khê xưa !
Suối bạc, non xanh đệ nhứt thừa.
Một giống Bạch Liên, truyền đất Việt,
Hương sen còn đậm hạt thu mưa !


Ẩn tu, riêng mến đạo Đông Lâm.
Biển Phật, thuyền Sen thật chẳng lầm,
Liên lậu trước chùa ghi nhựt khoá,
Đến nay còn dậy khúc Thanh âm.


Ẩn tu, trần niệm chẳng còn dư
Kinh điển dường quên, tám vạn tư
Chẳng biết Lư Sơn mày mặt thật
Chỉ nhân mình ở tại non Lư.


a) Ẩn tu, nghĩ chuộng sắc thanh-duyên
Thanh sắc đâu bằng cõi Bảo Liên
Sắc rực ánh vàng thanh suối ngọc
Tô Đà hương phạn lại tham thiền.


b) Ẩn tu, nghĩ kẻ sắc thanh tranh.
Thanh sắc đâu bằng cõi Thái Thành
Sắc đẹp ba hai thanh phạm tám
Ăn xong thiền duyệt lại kinh hành.


Ẩn tu, khuyên khách mến giang hồ !
Nên học Liên phương niệm Phật đồ
Về cõi Bảo Hoa đi dạo khắp
Muôn trời tịnh diệu nét Xuân tô !


Ẩn tu, lòng đạo sáng gương rằm.
Bạn Cúc quê vàng cảnh vắng tâm,
Cây biếc mây hồng che tĩnh xứ,
Khói sương vùi dập mấy mươi năm.


Ẩn tu, Lan-Nhã ngắm tư bề,
Ríu rít mây chim tiếng gọi về,
Dâu biển, người đời thương biến đổi,
Đâu hay muôn cảnh vốn Bồ đề.


Ẩn tu, nhớ dạy Tịnh Liên Hoa,
Trí Giả, nguyên là Phật Thích Ca,
Lại có Vĩnh Minh cùng Thiện Đạo,
Tương truyền thân hóa của Di Đà.


Ẩn tu, thấy nói Tổ bên Thiền,
Long Thọ, Mã Minh chứng đạo huyền,
Đều tín Liên tông khuyên NIỆM PHẬT,
Sao hàng hậu học tạo khinh duyên ?



Ẩn tu, thương nghĩ cánh Nam tông,
Tịnh độ cho là pháp viễn vông,
Bác phá Đại thừa phi Phật thuyết,
Yến Ly đâu biết dấu chim hồng ?


Ẩn tu, ngẫm diệu đạo Liên trì
Căn tiểu thừa nghi chẳng lạ gì ?
Thượng đức năm ngàn Linh Thứu hội
Thành quân bại Bắc rút lui đi.


Ẩn tu, chán kẻ nói loanh quanh
Đem hiệu Di Đà phối ngũ-hành
Bao-tử giả là ao Thất-bảo
Phật lành, niệm Phật để làm danh !


Ẩn tu, than kẻ chấp ly kỳ.
Không, sắc ,thật ,quyền chẳng biết chi.
Bảo Phật gỗ, đồng không độ lửa,
Còn thân Phật đất, nước tan đi.


Ẩn tu, chẳng ngại hung yêu ma.
Vì để biệt phân chánh với tà.
Chỉ sợ cửa không hàng phá Kiến,
Dắt người lầm lạc khó nhìn ra.


Ẩn tu, thời mạt nhớ Kinh ghi:
Học đạo muôn ngàn, ít ngộ kỳ.
Duy niệm Hồng-danh, cầu Tịnh-độ,
Hiện đời giải thoát, rất ly-kỳ.


Ẩn tu, xót kẻ học Như Lai.
Thiền, Tịnh, thị phi chấp trước dày.
Kiên cố đấu tranh, đà hiện rõ,
Đạo, đời phân hóa ,cảnh thời nay.


Ẩn tu, ý Tổ cảm thông tri.
Bi, trí, tuỳ cơ độ Mạt-thì.
Đâu phải chấp đua như thế tục,
Mà riêng khen Tịnh đạo huyền vi.


Ẩn tu, thời mạt nhớ câu than:
Đức tín, Tỳ Kheo kém Thiện-nam.
Cư-sĩ lại thua hàng tín-nữ,
Thiên như huyền ký để lời vàng.


Ẩn tu, lòng đạo muốn tăng cao.
Phải quán tam đồ khổ lớn lao.
Phát ý Bồ đề siêng niệm Phật,
Bởi cơ nước lửa sắp dâng trào.



Ẩn tu, nhìn khắp cảnh ban mai.
Người vật ra đường chim nhảy, bay.
Tất cả chỉ vì lo vóc huyễn,
Nhọc, già, bịnh, chết mấy ai hay?


Ẩn tu, tục luỵ thấy muôn mầu.
Trong cảnh giàu sang dễ bạc đầu.
Việc đắc ý nên dừng nghĩ lại,
Kiếp trần tạm gởi được bao lâu.


Ẩn tu, nhìn thế loạn đường tơ.
Các nước phân tranh, rối cuộc cờ.
Đạo-pháp vang hồi chuông cảnh tỉnh,
Mộng thành, sấm dậy chẳng tan mơ.


Ẩn tu, niệm Phật gọi Liên-hương.
Khắp nguyện đồng lên Tuyển-Phật trường,
Hoàng Hạc, lầu mây lòng chẳng tưởng,
Non Tiên, ba cõi vẫn vô thường.


Ẩn tu, thường thấy hạng ngu thành.
Niệm Phật thiện chung hoặc vãng sanh.
Khiến nghĩ làng tu huyền luận giỏi,
Bởi đâu khi tịch, chẳng an lành?


Ẩn tu, hằng tự nhủ riêng lòng (mình)
Đã biết đường Tây phải gắng công
Bình nhựt là nhân, như chẳng thật
Lâm chung quả có nở Sen hồng.


Ẩn tu, quyết chí gạt trần tình.
Mặc nỗi khen chê lẫn bất bình.
Sức yếu phải cam phần kém yếu,
Tình đời ví nhẹ, đạo tâm sinh.


Ẩn tu, tưởng đến cảnh Lê-viên.
Điệu múa Nghê thường đẹp áo Xiêm
Kim cốc sanh ca dìu dặt trổi
Mà nay sương lạnh, ánh thu thiềm !


Ẩn tu, Chiêm-tộc nhớ Mường-Lan.
Nữ chúa rừng xanh đẹp khác phàm !
Tướng sĩ, trận voi uy-vũ thạnh,
Nhạc mờ, Phan Thiết núi sương lam !


Ẩn tu, liên tưởng dãy Giang Đông.
Xích Bích, trống quân dậy lửa hồng !
Tuyệt-đại song kiều, anh kiệt mất,
Tài tình mấy đoạn, phút hoàn Không.



Ẩn tu, Nguyễn Huệ nhớ Anh-hào.
Điệp-điệp quân thanh, chiến cuộc thâu.
Trúc kết sang sông mờ bóng cũ
Mây ngàn, cỏ nội đỉnh Tây sầu !


Ẩn tu, tìm hỏi truyện Tây Thi.
Dư lại hồn mai, ánh nguyệt trì !
Hận nỗi ba sinh, đâu vắng tá?
Thương tình một mối có ra chi?


Ẩn tu, tích cổ duyệt xa gần.
Tan hợp bên trời áng bạch-vân !
Biển nổi dâu chìm duyên cảnh thế,
Bao giờ cảnh Phật tựa lầu ngân.


Ẩn tu, bốn mặt khói sương đầy.
Hỏi gạn ai người niệm Phật đây?
Cười mỉm, Duy Ma không phúc đáp,
Song hồ, nửa khép cánh am mây !


Ẩn tu, trì niệm cảnh hồn nhiên.
Trong lặng, âm-thanh vẫn dịu hiền.
Đoan-đích, tìm chi tin-tức thật?
Tiếng chuông đêm vắng đến ngư thuyền.



Ẩn tu, niệm Phật nhẹ lâng không.
Hồn bướm Trang Chu tỉnh giấc nồng !
Ý vị âm thầm trăng tỏa sáng,
Hình dung lóng lánh ,tuyết ngần trong.


Ẩn tu, đã có luỹ non mây.
Cao thấp, đồi xa ủng hộ bày,
Trước mắt rõ ràng chân cảnh lộ,
Màu thu lai láng nét thu gầy.


Ẩn tu mưa phới khắp ngàn tiêu.
Bát ngát lâm tuyền cảnh tịch liêu !
Tiếng gió canh thâu hoà tiếng Phật,
Bên thềm hoa rụng ít hay nhiều.


Ẩn tu ca nhạc có chim rừng !
Bay hót vần quanh tợ đón mừng.
Đủ sắc phi-cầm, tranh vẽ đẹp,
Điểm-tô cảnh Phật, một màu Xuân.


Ẩn tu, hoa cỏ dáng thờ ơ.
Thời mạt nhơn tâm đã khác xưa,
Lòng thú, hình người, đầy lớp lớp,
Cảnh đời gió gió, lại mưa mưa !



Ẩn tu, kham nhẫn cõi Ta Bà.
Nỗi khổ muôn ngàn, khó kể ra,
Cực Lạc, niềm vui vui bất diệt,
Khổ vui đều bởi tự nhân mà !


Ẩn tu, đàn suối cạnh triền non
Tươi tỉnh hoa ngàn tợ phấn son
Sáng lạ vừa tan vầng ráng đỏ.
Đẹp xinh, lại hiện bóng trăng tròn !


Ẩn tu, ai bảo chẳng Di Đà.
Thiện Đạo, quang-minh niệm niệm ra,
Khang Tổ, mỗi câu sanh hoá PHẬT,
Cười hàng ngu chấp cố dèm pha.


Ẩn tu, ai bảo niệm hồng danh,
Không có Tây-phương chẳng vãng sanh.
Liên hữu xưa nay nhiều hiện ứng,
Thánh-Hiền-Lục đã chép ghi rành.


Ẩn tu, chân thật chớ bề ngoài.
Tu dáng, tu hình lạc-lối sai.
Tu tánh, tu tâm lên giải thoát,
Khuyên làng tu Phật chớ khoe tài.



Ẩn tu, hiếu thuận niệm Di Đà.
Siêu độ cửu huyền đến mẹ cha,
Hiếu đây mới là chăn thật hiếu,
Đời tươi như gấm, đạo như hoa.


Ẩn tu, xót cảnh đạo đời suy,
Lý học Đông Tây đã dự tri,
Thiên giáo chỉ rành cơ tận thế,
Tiên ghi tận diệt đến thời kỳ.


Ẩn tu, lý đạo nói sao cùng !
Nhân-quả nghiêm minh, xử lạnh lùng !
Tài, sắc, giàu, sang âu cảnh tạm,
Sáng tươi ,chiều héo đoá Phù Dung.


Ẩn tu, thế chiến biết kỳ ba!
Nước lửa sơn lâm khắp hải hà,
Mấy cuộc lọc thanh đầy huyết-lệ,
Bay hồn thảm khổ, lướt khôn qua.


Ẩn tu, bom đạn, rõ điềm hung,
Tan-tác thành đô, quả đất rung.
Đổi cảnh, đổi người, thời tiết đổi,
Núi nhô, núi sụp, chuyện khôn cùng.


Ẩn tu, mạt-kiếp thấy lời ghi.
Trước mất Lăng Nghiêm pháp diệu kỳ.
Lần lượt các kinh đều diệt hết,
Duy còn Phật hiệu độ cơ-nguy.


Ẩn tu, khuyên khắp sớm hồi đầu,
Lìa khỏi dòng mê, sóng nước sâu,
Phước huệ đủ trong câu niệm PHẬT,
Tám muôn tư pháp cũng gồm thâu.


Ẩn tu, chầm chậm bóng dương đi,
Ngoài cửa hoa nhàn liễu rũ mi,
Đại-mộng hỏi ai người sớm tỉnh?
Ngày xuân chưa dễ hẹn tiên-tri !


Ẩn tu, khẩn nguyện khắp nơi-nơi,
Niệm PHẬT, xứng cơ lại hợp thời,
Biển mộng hỏi ai, thuyền lạc bến,
Sông mê này chút ánh sen rơi !


Ẩn tu, nghĩ tiếc bậc tài cao !
Biển luỵ trần ai đắm kiệt hào !
Giọt lệ Tần-Đình thương đất nước
Bên song kiếm ẩn thán công hầu !


Ẩn tu, nhìn lắm kẻ chơi vơi,
Gào khóc quên tu cũng huyễn thôi !
Niệm PHẬT để cho tròn tánh PHẬT,
Kiếp người chẳng uổng được thân người.


Ẩn tu, tâm PHẬT hội Tào Khê,
Kiếp ngoại trời xuân sáng bốn bề,
Hoa nở sắc hương thành Chủng trí,
Gió thông kim cổ, đạo Bồ-Bề.


Ẩn tu, giải đạo phải dùng lời.
Biển lớp ngôn âm cảnh lẫn người.
Tự xét đã riêng không sở đắc,
Nói nhiều thêm lỗi vọng mà thôi.


Ẩn tu, phương tiện mượn thi ngâm.
Thức ngộ mình người khởi đạo tâm.
Đâu nghỉ hoa đào ra động bích,
Mà mong Lưu Nguyễn ghé vào thăm?


Ẩn tu, sông chết việc ưu tiên.
Kinh cảm luân hồi trải khắp miền !
Sa đoạ ba đường như đại địa,
Móng tay cát bụi cõi nhơn thiên !




Ẩn tu, tổng-yếu Tịnh môn mầu.
Bí quyết đừng xa nghĩ ngợi cầu,
Thanh tịnh chí thành trong mấy điểm,
LỰC,HÀNH, NGUYỆN THIẾT với TIN sâu.


Ẩn tu, niệm niệm bút sanh hoa.
Thi-tứ, nguồn tâm một mạch ra,
Danh-tự vị nguyên là Phật-nhãn,
Non Tây rực rỡ dệt hồng hà.


Ẩn tu, trắc trắc, lại bình bình.
Niệm đạt vô-tình lẫn hữu tình
Lầu tuyết rã tan ngàn thế giới,
Chân trời pháp nhãn lộ bình-minh.


Ẩn tu, niệm vỡ chụp pha-lê.
Muôn ổn ngàn yên lặng khắp bề !
Riêng một bóng Tăng ngồi tĩnh-tọa
Lâm-viên vừa bặt tiếng sơn khê.


Ẩn tu, sừng-sửng cội cây khô.
Một ngón Thiên Long, dứt ý-đồ.
Phật tử đến thăm như hỏi đạo,
A Di Đà Phật lại NAM MÔ.


Ẩn tu, nhơn cảnh chợt đều quên
Sáng-rỡ vầng-nga rọi trước thềm
Mùi đạo Lan-thanh riêng tự biết
Kêu mưa đã vắng giọng cưu đêm.


Ẩn tu, suối lặng bóng chim qua
Chim, nước đều như tự tại hoà
Di Lặc trao cho xem túi vải
Dưới trên đều rỗng, giọng kha kha !!!


Ẩn tu, bên viện tiếng chuông dồn!
Sấm nổ, Oai âm tỉnh mộng hồn.
Chồn nhảy vào hang Sư tử chúa,
Sư Vương lại dạo Dã hồ thôn.


Ẩn tu, trì niệm tháng năm qua.
Đạp lối Sen thanh trở lại NHÀ,
Tin-tức ngày nay vừa thấy được,
Tiếng chuông Sơn tự, bóng trăng tà !



Nam mô Phương Liên Tịnh Xứ,
Mật-Tịnh đạo tràng.

Hoà Thượng Thích Thiền Tâm
Reply
#92
CHÚ SA DI NIỆM PHẬT VÃNG SANH

Thích Nữ Giác Anh

Theo lời Hòa Thượng trưởng lão Huyền Tôn kể rằng, những ngày Hòa Thượng còn ở quê nhà, nơi Tổ đình Thiên Ấn – miền Trung, có một chú sa di tên Diệu Mãn. Thường nhật Chú chỉ làm công việc quét chùa. Chú người hiền lành, ít nói, tánh tình ngồ ngộ. Đặc biệt trong chúng, ai nhờ việc gì đều hoan hỷ làm ngay. Cũng chính vì vậy, chú thường bị quí sư huynh đệ la rầy, sao đang làm việc này lại bỏ đi làm việc kia… Tuy vậy, nhưng lúc nào chú cũng hoan hỷ, không ai thấy chú câu chấp việc gì bao giờ.

Chú Diệu Mãn thường lấy niệm Phật làm công phu tu hành. Ngày ngày, tháng tháng, năm năm… hai thời công phu sáng tối chú gìn giữ đều đặn. Ai làm gì thì làm, mặc người nói ra nói vào điều chi, thậm chí có ai chọc ghẹo, chú cũng hoan hỷ im lặng cười xòa.
Thời gian thấm thoát trôi qua, cho đến một hôm, giữa buổi thọ trai, chú Diệu Mãn đắp y ra tác bạch với Hòa ThượngBổn Sư và đại chúng, chú chấp tay cung kính thưa: “Bạch Hòa Thượng và đại chúng, con nay xin thành tâm đảnh lễ ân đức của Hòa Thượng và đại chúng đã trưởng dưỡng con cho đến ngày hôm nay, nay thời gian đã đến, con tác bạch xinHòa Thượng cho phép cho về với Phật”. Đại chúng ngẩn ngơ nhưng bình thường thấy chú Diệu Mãn ngồ ngộ, nên tưởng hôm nay chắc chú ấy cũng giỡn chơi. Hòa Thượng dạy rằng: “Này Diệu Mãn, tiết trời lúc này đang mùa mưa, con về với Phật mùa này cũng ướt át lắm, thôi để 23 tết đưa ông Táo về trời, rồi con hãy đi luôn cho tiện.” Chú Diệu Mãn đáp: “Mô Phật, bạch Thầy, Thầy dạy như vậy, con xin vâng”.
Sau lần tác bạch ấy, đại chúng không nhắc gì thêm về việc ấy nữa. Cứ nghĩ tánh chú ngộ nghĩnh vậy mà. Chú Diệu Mãntrở lại công việc thường ngày, vẫn hoan hỷ, vẫn ngồ ngộ, vẫn quét chùa như ngày nào. Mọi người ai nấy dường như đã quên lời tác bạch của Chú Diệu Mãn hôm nao.
Thời gian thấm thoát trôi qua, đến ngày 23 tháng chạp gần Tết năm đó, giữa cái chộn rộn, xôn xao của những ngày cuối năm, quí huynh đệ đột nhiên thấy Chú Diệu Mãn thần sắc lạ hơn ngày thường, y áo chỉnh tề bước lên hậu Tổ, lễ Tổ xong rồi ngồi thế hoa sen chấp tay niệm Phật. Đại chúng ai nấy đều thấy lạ, và đâu đó trong tâm khảm của mỗi người đều cảm được một điều gì đó rất tôn nghiêm, rất kính cẩn. Tự dưng không ai còn khởi niệm đùa cợt trước thái độ của chú Diệu Mãn trong giờ phút ấy nữa. Chú thưa với đại chúng rằng : “Nhờ chư huynh đệ hoan hỷ thỉnh Hòa Thượng từ bilên tụng cho Diệu Mãn thời Kinh tiếp dẫn”.

Quý Thầy hấp tấp chạy mau xuống thưa với Ôn Hòa Thượng, thỉnh Ôn lên hậu Tổ. Khi Ôn đã lên tới, chú Diệu Mãn chấp tay cung kính thưa: “Bạch Thầy, hồi trong năm con đã bạch Thầy cho con về với Phật, Thầy dạy lúc đó trời mưa quá không tiện đi, đợi cuối năm hãy đi. Nay đã là ngày 23 tháng Chạp, thời giờ đã đến. Con xin Thầy cùng đại chúng từ bitụng Kinh tiếp dẫn cho con.”

Thời gian không gian lúc ấy dường như ngừng lại, mọi người từ Hòa Thượng xuống tất cả huynh đệ, tâm trạng ai ai cũng tràn đầy cảm xúc khó tả. Hòa Thượng xướng bản Kinh A Di Đà, đại chúng cùng hòa theo. Chú Diệu Mãn vẫn chấp tay an tọa nơi đó. Tụng xong bản Kinh, Hòa Thượng đến xem thì thấy Chú đã an tịnh ra đi tự lúc nào !

Chú Diệu Mãn đã an tường ra đi, ra đi biết trước giờ khắc. Ra đi giữa sự tiếp dẫn của Hòa Thượng Bổn Sư và các sư huynh, sư đệ. Ra đi giữa bổn nguyện trong Kinh A Di Đà, ra đi có định hướng. Ôi, Phật Pháp thật nhiệm mầu làm sao !
Chú Diệu Mãn ra đi nay đã hơn 70 năm, nếu đại chúng chưa đủ duyên lành, thì ngày nay tấm gương nhất tâm tu trì ấy,thế hệ mai sau đâu dễ gì được nghe Hòa Thượng trưởng lão Huyền Tôn kể lại. Chúng con xin thành tâm cảm niệm ân đức Hòa Thượng đã kể lại những mẫu chuyện chuyên tu chuyên hành như vậy, để đàn hậu tấn chúng con càng thêm vững bước trên con đường chấm dứt sinh tử luân hồi.



Trích: Giữ Tâm Một Chỗ, Việc Gì Cũng Xong.
TKN Thích Nữ Giác Anh
Reply