Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng
#46
[Image: images?q=tbn:ANd9GcTDYPKVIStF5duNEc6V4Vt...uc3cqkGwbg]


NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (2)

Trên đường về cõi thế hồn lang vừa bay
Vừa đau khổ, bao ký ức xa xưa hiện về…

Gió vẫn bên tai vi vút thổi
Niềm thương, nỗi nhớ xé hồn ma
Tìm về cõi thế trong đau khổ
Ký ức xa xưa sống hiện ra!...

Mẹ ơi! Con nhớ Mẹ vô cùng
Nhớ ánh mắt thương, nhớ Mẹ hôn
Giấc ngủ, miếng ăn ngày thơ ấu
Năm canh Mẹ thức dỗ ru con!

Con lớn lên dần theo tháng năm
Từng tơ, từng sợi, Mẹ đan thầm
Cho con chiếc áo, cơn đông giá
Sức Mẹ mỏi mòn, mắt Mẹ thâm!

Mẹ dạy a ơ con đọc chữ
Dạy lời đạo lý, dạy làm thơ
Vun cây hạnh đức, tâm khai mở
Nuôi chí tang bồng, phỉ ước mơ…

Con lớn lên dần bên gối Mẹ
Yêu thương bát ngát, ngợp trời mây
Mẹ mong con lớn, nên hồn sĩ
Rạng rỡ tông đường, xứng đáng thay!

Mắt Mẹ suối trong, tình thắm thiết
Trọn đời chung thủy với phu quân
Trọn lòng nuôi dạy hai con trẻ
Một tấm lòng son, vẹn chữ cùng!

Ôi hỡi! Gió bên tai vọng hú
Nỗi niềm nhớ Mẹ thắt lòng ta
Rồi đây trở lại trên dương thế
Hình bóng Mẹ hiền đã ngàn xa!...


Nguyễn Thành Sáng

Reply
#47
[Image: images?q=tbn:ANd9GcT3GvDkaXNyR_QPdIdBgF4...r4vD6iBvGQ]
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (3)


Hồn Lang vừa bay trên đường tìm về 
cõi thế, Nhớ Mẹ khóc, Kế tới nhớ đến Cha…


Gió âm vẫn vút, xót hồn ma
Lang lại sụt sùi, khóc nhớ Cha
Nay đã ba nghìn thu thẳm thẳm
Tìm đâu hình bóng của cha già!

Ôi! Cha ơi! Thống thiết lòng con
Tận đáy hồn sâu, nỗi héo hon
Thuở ấy đong đầy tình phụ tử
Mà nay trăng sáng đã không còn!

Một đấng anh hào trong Bộ Tộc
Sĩ hùng, tráng chí của cha tôi
Tác tan, giày xéo quân xâm lược
Thế yếu, quân nghèo phải tả tơi!

Cha đã uất hờn, thu ánh nguyệt
Âm thầm mài kiếm dưới trăng sao
Chờ ngày kết tụ nguồn sinh lực
Nở rộ vườn thiêng vạn sắc đào!

Mắt sáng, thâm trầm nguồn dũng liệt
Vai cung, tay nỏ thẳng rừng sâu
Thú mồi săn bắt về nuôi sống
Dạy dỗ con thơ nghĩa khí hào!

Những đêm trăng sáng, ánh lung linh
Trầm mặc, suy tư, đứng một mình
Nỗi nhớ, niềm thương về đất tổ
Cha buồn, Cha lặng, nỗi điêu linh!...

Cha ơi! Con quá nhớ cha già!
Mãi mãi mất rồi ánh nguyệt sâu
Đứt đoạn tim gan, ngàn nỗi nhớ
Thiên thu biền biệt, biết tìm đâu!...


Hồn lang vừa bay, nỗi lòng quá đau khổ
Nước mắt thương nhớ chảy dài…


Nguyễn Thành Sáng

Reply
#48
[Image: images?q=tbn:ANd9GcQwCnqRY0JV1Jm-2fkApRz...rRUbyKXfu8]
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (4)


Trên đường bay tìm về cõi thế với
nỗi lòng buồn vô hạn…


Tim hồn nhớ Mẹ, nhớ Cha già
Xa xót, tái tê ghịt bóng ma
Lang thấy nỗi lòng đau đớn quá
Dừng chân ghé lại gốc cây đa!

Âm cảnh hoang vu, bầu tĩnh mịch
Im lìm, lặng lẽ, tịch hoang sơ
Sương lam phảng phất mùi ma khí
Chờn chập ma trơi, ánh nguyệt mờ!

Hồn chợt lại buồn, thương nhớ chị
Hương kiều giống Mẹ giỏi vần thi
Một dòng suối ngọc nơi hoang dã
Một ánh trăng xanh tuổi mộng thì!

Tóc em chị thắt ấm tình thương
Bé nhỏ thơ ngây chị dẫn đường
Da cọp Cha săn chị kết áo
Tên tre chị vót, máu tay tuôn!

Tháng ngày dần lớn nơi hoang vắng
Nghĩa chị, tình em thắm thiết lòng
Róc rách suối reo, dòng nước chảy
Yêu thương nhịp khúc trải mênh mông!...

Ta thấy nghẹn đau trong nỗi nhớ
Ngàn xưa quay lại tợ như mơ
Chị ơi! Giờ chị về đâu hỡi!
Trăm nhớ, ngàn thương…bóng dật dờ!

Nuốt lệ đứng lên, hồn tiếp vụt
Bên tai gió rít vẫn từng cơn
Xa xa vài bóng hồn ai đó
Như cũng khóc đau, lắc chập chờn!...


Đau lòng quá, hồn lang vẫn tiếp tục
bay, tìm đường về cõi thế…


Nguyễn Thành Sáng

Reply
#49
[Image: images?q=tbn:ANd9GcTMERbRJTupHMx92ZT-TNO...psc37RKgGw]
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (5) 


Mỏi mệt hồn lang bay lên ngọn đa 
bên đường ngủ và mơ…

Bầu cảnh vật âm u, cô tịch
Nỗi lòng đau, mù mịt hương xưa
Hồn lang mệt mỏi dật dờ
Ngọn đa đáp xuống, ngủ mơ gặp nàng!...

Chàng ơi hỡi! Hồn trăng vằng vặc
Toả ánh vàng, quyện chặt tình ta
Rượu sương thiếp đã rót ra
Mời chàng uống cạn, ngân nga nỗi niềm!

Ánh trăng sáng bên thềm tình ái
Hồn đôi ta mãi mãi ngàn thương
Bao giờ trời mất trăng sương
Tình ta mới cảnh đoạn trường, chia tay!

Hồn nương ơi! Đêm nay trăng sáng
Cõi lòng ta lai láng yêu nàng
Bao giờ hết ánh trăng vàng
Thì đôi cánh nhạn mới tan mảnh tình!

Ta nốc cạn chun tình nàng rót
Rượu sương nồng từng giọt thấm môi…
Ta nghe say đắm tình rồi
Nàng ơi! Nàng lại sát ngồi bên ta!

Thiếp yêu chàng tận xa vạn kiếp
Muôn tơ lòng, khúc điệp thời gian
Vai chàng em tựa mơ màng
Lâng lâng xúc cảm, bên chàng đắm say!

Cơn gió nhẹ lay lay hồn mộng
Thiếp nghe lòng dấy động yêu đương
Chàng ơi! Ôm lấy hồn thương
Cho em ấm áp, gió sương mặn mòi!

Ta ôm nàng, yêu ơi! Thắm thiết
Lòng đêm nay da diết làm sao
Gió trăng dìu dặt ngọt ngào
Đêm nay cạn chén rượu đào ngất ngây!...

Hồn lang đang sống trong mơ…


Nguyễn Thành Sáng

Reply
#50
[Image: images?q=tbn:ANd9GcTxK7sL_rbPjRFFLwzpLue...OsWs3vBTYQ]
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (6)


Hồn Lang vẫn đang chìm trong mơ…

Chàng hãy ngủ, thiếp ngồi bên hát
Kéo gió về thổi mát hồn lang
Ru anh giấc điệp mơ màng
Mượn bầu quang ánh, đắp chàng che sương!...

Chàng có hiểu! tơ vương lòng thiếp?
Thuở năm xưa nắng đẹp, ngày xuân
Hái hoa thiếp ở bên đường
Nhìn chàng rong ruổi, vó cương oai hùng!

Lòng ôm ấp niềm rung, nỗi nhớ
Ánh trăng lòng trăn trở yêu đương
Làm sao thiếp gặp người thương?
Gió trăng quyện ánh trên đường hương hoa!

Cảnh tan tác xảy ra Bộ Tộc
Tên lạc đường cắm thọc lưng em
Trở thành uổng tử về đêm
Tìm chàng khắp nẻo, nỗi niềm oặn đau!...

Nàng ơi hỡi! Mối sầu non nỉ
Ta đã nghe cạn ý lòng nàng
Sương khuya nhỏ giọt đôi hàng
Khóc cho thân phận phũ phàng đời hoa!

Đây tâm sự của ta nàng biết?
Một con tim tha thiết yêu nàng
Hái hoa thuở ấy bên đàng
Dung nhan diễm lệ, ánh vàng ta say!

Sau tan tác, tìm ai biền biệt
Ta thấy lòng da diết nhớ thương
Hằng đêm mơ mộng vấn vương
Bóng hình ẩn hiện, canh trường tương tư!

Ta lận đận, dật dờ lầm lũi
Đêm trăng mờ thui thủi bờ sông
Hồn ai đứng dậy trên dòng
Nét hoa yêu dấu, mộng lòng của ta!

Mẹ, Cha, Chị trôi xa bè lật
Sống hay còn đã bặt âm tin
Tận đau chỉ có còn tình
Thôi thì hồn mộng, ma sinh bỏ sầu!...


Nguyễn Thành Sáng

Reply
#51
[Image: images?q=tbn:ANd9GcRX8gNaTjCziIybV-zpCne...FlDcy5fU5e]
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (7)


Hồn Lang vẫn chìm trong mơ…

Chàng yêu ơi! Vời vợi đêm nay
Gió dìu dặt nhẹ lay hồn mộng
Hãy quên thống thiết nỗi lòng
Cùng nhau nồng ấm bên dòng sông trăng!

Chàng có thấy lâng lâng niềm cảm?
Mây lững lờ từng mảng trời xa
Hồn ta theo gió ngân nga
Thênh thang cõi sống, gần xa cõi trời!

Dòng sông thương ngàn trôi viễn xứ
Con chim buồn lữ thứ rồi bay
Cảnh đời sầu thảm u hoài
Như cơn gió nhẹ thổi lay hồn tình!...

Hồn nương ơi! Trăm nghìn ý sống
Vạn sự đời khuấy động thời gian
Chỉ như một giấc mơ màng
Sau khi tỉnh mộng, ngỡ ngàng đêm nay!

Hãy lãng quên, hãy say tình mộng
Mãi ngàn năm hai bóng hồn ma
Gió trăng thắm thiết mặn mà
Hương tình vạn kỷ, hồn hoa say nồng!

Nàng ngồi sát vào lòng ôm chặt
Đừng nghĩ gì, hãy mặc nắng mưa
Ta yêu ngây ngất canh khuya
Ngàn ân, vạn ái, đầm đìa sương trôi!...

Hồn lang ơi! Đừng rời giây phút
Trọn đêm nay ta trút cạn yêu
Đắm say, say đắm thật nhiều
Gió mây vần vũ, hiu hiu mộng ngàn!

Thiếp tha thiết yêu chàng ngút tận
Hãy ôm em, đừng bận suy tư
Phong ba, bão táp em chờ
Chàng cho em mãi, mãi giờ đắm say!...

Nương tử ơi! Đêm nay ta sẽ
Kéo mây về, mạnh mẽ cuồng phong
Cho ma dậy sóng trên dòng
Hồng đào dờ dật, mênh mông cõi bờ!...


Hồn lang vẫn đang mơ…


Nguyễn Thành Sáng

Reply
#52
[Image: images?q=tbn:ANd9GcTnv_OckJzoalO8_fEXFJp...shzXP8eJmb]
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (8)

Hồn lang vẫn trong mơ…

Trăng gió quyện êm đềm, thắm thiết
Lúc nhẹ nhàng, lúc thiệt phong ba
Yêu đương khúc nhạc ngân xa
Tận cùng xúc cảm, hồn ma dật dờ!...

Chàng ơi hỡi! Hãy chờ thiếp biến
Lá, cây trôi kết chuyển thành thuyền
Cho đôi hồn bóng ma duyên
Du sơn, ngoạn thủy về miền thênh thang!

Biến! Biến! Biến! Nầy chàng! Em đã
Con thuyền ma êm ả chờ ta
Vậy thì chàng hãy bước ra
Sông trôi ngắm cảnh, ngân nga nỗi niềm!...

Hồn nương ơi! Con thuyền ma mộng
Đang nhẹ nhàng lướt sóng trên sông
Ta nghe sảng khoái trong lòng
Lung linh ánh nguyệt trên dòng sông mơ!

Cây, hoa, lá hai bờ lay nhẹ
Vài chim ma khe khẻ líu lo
Xa xa nhấp nhố con đò
Gió vi vút thổi ro ro tai hồn!...

Lang yêu ơi! Chập chờn bóng nước
Cá trên dòng lả lướt đùa bơi
Mây trôi lờ lững khung trời
Thiếp nghe dào dạt, đầy vơi ngọt ngào!

Chàng hãy lại kết vào hồn thiếp
Đôi ma tình hòa nhịp mê say
Trên thuyền du ngoạn đêm nay
Về miền viễn mộng, ngất ngây tâm hồn!...

Nàng yêu ơi! Ta vờn con nước
Đưa thuyền tình ra trước biển khơi
Nhìn xem sóng nước ngàn đời
Cho lòng lai láng, hồn trôi tít ngàn!

Cho âm giới thênh thang ý sống
Khung trời ma lồng lộng cuồng phong
Trùng dương dậy gió, dậy giông
Biển gào, nước thét, cho lòng…bớt đau!...

Hồn lang gào trong mơ…


Nguyễn Thành Sáng

Reply
#53
[Image: images?q=tbn:ANd9GcShE6CaUfVfYsgMLOnMRy6...xhdFJ0qmPK]
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (9)

Hồn lang gào trong mơ…..

Nầy gió hỡi! Dậy cuồng phong bão tố
Cho biển đêm sóng vỗ nhịp hờn căm
Cõi thâm u rừng thiêng lặng âm thầm
Vạn tiếng hú, rống vang từng chấn động!

Nhớ hồn thiêng, lòng ta nghe trầm thống
Mãi ngàn đời khuấy động tận tâm can
Quê hương đâu! Giờ nghẹn cảnh lầm than
Cơn tan tác, phũ phàng đau thống thiết!

Để hôm nay mối sầu cơn vong biệt
Một âm hồn da diết nhớ nguồn thương
Tìm phôi phai, chìm đắm với tơ vương
Yêu ma mộng trăm đường…rồi lại nhớ!...

Nầy hồn lang! Biển mơ lồng lộng gió
Sao như chàng đứng đó, nỗi suy tư
Cung đêm buồn, chập chờn trên sóng dữ
Như lững lờ bóng phủ mảnh trăng thu!

Dòng biển đen nhấp nhô ngàn ấp ủ
Vạn ngoằn ngoèo, lú nhú chạy lăn tăn
Để trời thanh mây ám một vầng trăng
Cho biển cả ngút ngàn thêm thăm thẳm!...

Hồn nương ơi! Tình nàng muôn sắc thắm
Ta như sương được tắm ánh trăng vàng
Như mây ngàn được gió cuốn thênh thang
Dòng suối mát mơ màng trên sỏi đá!

Nhưng lòng ta mãi sao như buồn bã
Một cái gì tơi tả tận tâm tư
Mãi ngàn năm nát tim, hồn tư lự
Mất hẳn rồi một thuở của ngàn thương!...

Lang yêu ơi! Ngút tận nỗi thê lương
Cũng như chàng! Thiếp vương muôn nẻo nhớ
Kiếp ma buồn, bao năm dài trăn trở
Lắm sầu đau, than thở nỗi chơ vơ!

Phải tìm quên trong tình ái mộng mơ
Nén hờn tủi để chờ tan giá rét
Cõi âm u thiếp đã từng gào thét
Và lịm hồn, da diết nhớ như chàng!...

Trong mơ hồn lang và hồn nương thổn thức
Tâm sự…..


Nguyễn Thành Sáng

Reply
#54
[Image: images?q=tbn:ANd9GcRIyyq295TWwLelxKVUiBW...9qlLbAQSKQ]
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (10)

Trong mơ hồn lang và hồn nương
Đang thổn thức, tâm sự…

Hồn nương ơi! Trăng tàn trên biển sóng
Nỗi căm hờn khuấy động trái tim ta
Gió thổi tan mây ngàn rồi rời rã
Biển dậy cồn, tơi tả bọt sương pha!

Để trời đêm chập chờn bao trắng xóa
Nước ẩn mình tránh gió, trải màng đen
Ta thống thiết ân tình không giữ vẹn
Rực mối thù, uất nghẹn trái tim ma!

Rượu! Rượu đâu! Nàng hãy rót cho ta!
Đem nỗi nhớ, xót xa thành dờ dật
Cảnh cô tịch, âm u, lòng chứa chất
Mãi linh hồn chẳng mất nhớ tang thương!...

Lang yêu ơi! Nước biển biến thành sương
Thiếp hóa rượu, chun thương mời chàng cạn
Hãy ngất ngây trong nỗi niềm lai láng
Khóc đau buồn, khóc oán những tai ương!

Biển gợn buồn, biển của bao vấn vương
Trời u ám, thê lương, dòng bạc phận
Hai bóng ma nghìn năm trong nỗi hận
Hận tan gia và hận mất san hà!...

Rượu đâu! Hãy rót! Rót nữa cho ta!
Cho buồn bã phôi pha nơi men đắng
Đất trời ta dựng nên thời xưa lắm
Đã mất rồi! Bóng vắng kể từ đây!

Trôi lững lờ từng mảng của vầng mây
Về xa thẳm, khung nầy không trở lại
Để cảnh buồn, trăng đêm mang tê tái
Một xa xôi mãi mãi mịt mờ khơi!...

Hãy quên đi! Đừng buồn nữa lang ơi!
Về cùng em, trọn đời trong bể ái
Quên mối sầu, từng đêm trong ngây dại
Rồi thời gian, khổ ải sẽ chìm sâu!

Cõi âm u ngàn thu mãi bên nhau
Đêm lộng ánh, dạt dào trong cung mộng
Kéo gió mây xoáy tình ta trầm bổng
Ngất mê man ngây bóng lịm trời ma!...

Hồn lang đang chìm trong mơ…


Nguyễn Thành Sáng

Reply
#55
[Image: images?q=tbn:ANd9GcSg9qbk7Cnjjysf3lvcmR1...GMur5HTJ9M]


 
Ngẩn Ngơ
 
Nhìn áng mây trôi dạ thẫn thờ
Trăng sầu chênh chếch bóng bơ vơ
Tương tư trổi phím TÌNH LANG VỌNG
Vương vấn canh trường dệt bến thơ

Lặng lẽ buâng khuâng giăng lối mộng
Âm thầm khát vọng giữa trời mơ
Tình buồn trĩu giọt nghe tan vỡ
Nửa mảnh hồn côi ngơ ngẩn ngơ......

 
                              T.M
 
Khiến Lòng Anh
 
Xúc cảm dạt dào quyện trái tim 
Lâng lâng nỗi nhớ mỗi từng đêm
Có hay? có hiểu? TÌNH NƯƠNG HỠI
Đăng đẳng thời gian mãi kiếm tìm
 
Phải em hồn ái của nghìn xưa?
Hoá kiếp dương trần trải mộng thơ
Duyên dáng, ngọt ngào hay…méc cỡ
Khiến lòng anh thích…khiến anh mơ!...
 
                                           NTS
Reply
#56
[Image: images?q=tbn:ANd9GcTW4MN7-4Fo41xNrYBpbsb...yTwxQCxEXg]


 
Kết Mảnh Tơ Vàng
 
Mơ màng khoảnh khắc lạc yêu đương
Gió thoảng vi vu giấc mộng thường
Róc rách ngân vang ghềnh thác đổ
Đào hoa dạ thảo ngạt ngào hương

Qua rồi oán khổ lệ sầu thương
Khắc khoải bao đêm luống đoạn trường
Vòng tay sưởi ấm tình Lang hỡi
Kết mảnh tơ vàng thoả vấn vương....
 
                                       T.M
 
Tiếng Đàn Réo Rắt
 
Tiếng đàn réo rắt điệp yêu đương 
Ru nhẹ hồn anh giấc mộng thường

Ảm đạm thu chiều muôn lá đổ
Giờ đây êm ả dưới làn hương
 
Nàng phương trời ấy cảnh tha phương
Có lạnh chiều đông? có nhuốm buồn?
Hãy kể đi em! Tình Nương hỡi!
Cho lòng vơi nhẹ nỗi sầu thương…
 
                                       NTS
Reply
#57
[Image: images?q=tbn:ANd9GcTSCDmwBK7fnoLouWJZMLM...0c3z429k4A]


TÌNH NƯƠNG ĐOẢN KHÚC

Đêm sương lạnh hồn ta băng giá
Khúc bi ai để dạ đượm sầu
Tình Lang ơi hỡi nơi đâu
Đường xưa quạnh bóng canh thâu mỏi mòn

Vì tiền kiếp nợ còn chưa trả
Nặng ái tình đôi ngả vấn vương
Hai ta cách trở dặm trường
Tiếng tiêu réo rắt bi thương ngập lòng

Nay tao ngộ nhan hồng tri kỷ
Thiếp yêu chàng mộng mị thường sang
Vườn thơ hoạ dưới trăng vàng
Tình chàng ý thiếp nồng nàn thiết tha

Duyên nghịch cảnh trời đà định thế
Lạc lối tình nhỏ lệ đắng cay
Tơ tan gương vỡ mộng phai
Lòng chàng sâu cạn mấy ai mà lường

Chàng phụ thiếp đoạn trường đau khổ
Ứa giọt sầu mỗi độ Thu qua
Bao niên mắt vẫn nhạt nhoà
Tình xưa trổi dậy vỡ oà tim côi...........
 
                                          T.M
 
TÌNH LANG THỔN THỨC

Vì vọng tộc quay về cõi thế
Khiến cho nàng nhỏ lệ nhớ thương
Tình Nương ơi hỡi Tình Nương!
Có nghe da diết nỗi buồn trong ta?
 
Cõi hồng trần ngàn xa diệu vợi
Canh cánh lòng, nhức nhói người đi
Tắt rồi dãy ánh trăng thề
Để đường mù mịt, lê thê nỗi niềm
 
Còn đâu nữa dưới thềm trăng mộng
Lửa yêu đương gợn sóng con tim
Dạt dào, ngây ngất, lim dim
Hồng đào cạn chén ta tìm về nhau
 
Còn đâu nữa ngọt ngào êm ả
Dưới mưa phùn tầm tã mấy hôm
Sợ em cóng lạnh chặt ôm
Còn em cũng sợ…cuốn tròn sát anh…
 
Nay hiện kiếp long lanh ảo ảnh
Ánh sao vàng lấp lánh trời tây
Phải hồn em đã lên đây?
Cùng nhau tái ngộ chuỗi ngày không tên……..
 
                                            NTS
Reply
#58
[Image: images?q=tbn:ANd9GcTgfOPVKnCQCIFkBFDgCDn...y6uOlG2iXn]


 
Thơ họa vui
 
TỎ TÌNH CÙNG CHÀNG

Chàng ơi chớ vội đi đâu
Ngồi đây em nói vài câu xem nào
Cái duyên cái nợ trời trao
Tánh em nũng nịu biết sao bây giờ…

Chàng buồn chàng cứ mần thơ
Cùng em giải toả vu vơ muộn phiền
Trút bầu tâm sự triền miên
Em đây với đó nợ duyên trải tầng…

Buồn cho số kiếp dã tràng

Bỏ công xe cát cũng hoàn chơi vơi
Người ta có bạn có đôi
Còn em thui thủi lẻ loi giấc nồng

Tuy rằng đã lớn chồng ngồng
Nhưng chưa thuyền bến, lại phòng trống không
Tối ngày cứ thả lông nhông
Hết lê đôi mách đến tòng chuyện quan

Lang thang hết phố đến làng
Làm việc chàng ràng chẳng có ai thương
Em thời cũng muốn vấn vương
Chàng cứ khiêm nhường khổ lắm chàng ơi

Em giờ quạnh quẽ đơn côi
Sớm qua cái tuổi rong chơi thuở nào
Chàng thương chàng hãy ngọt ngào
Để em ru ngủ thì thào đêm Đông......

 
                                  T.M
 
Nương Ơi
 
Nương ơi! Sao nỡ chọc anh
Để cho anh phải…long lanh đây nè!
Yêu em nhiều lắm đó mà
Nhưng vì…méc cỡ nên là lặng im
 
Đợi đêm trăng tỏa xuống thềm
Anh đây sẽ nói với em thật lòng
Rồi ta kết nghĩa vợ chồng
Bằng hồn thơ thắm giữa dòng sông thương
 
Đêm đêm quyện bóng trên đường
Lắng nghe gió thổi, nhìn sương nhỏ dài
Bàn tay anh nắm bàn tay
Đưa môi nhè nhẹ…tặng ai nồng nàn
 
Tiếp hôn, hôn nữa ngập tràn
Dìu em vào mộng mơ màng lâng lâng
Rồi thêm kề sát thật gần
Cắn tai chút chút…tặng nàng đê mê…
 
Thật nhiều…nhiều lắm Nương ơi!
Mong em hiểu rõ, chớ rơi lệ lòng
Trước sau anh vẫn…là chồng
Trọn đời hai đứa bềnh bồng trăng thơ….
 
Giờ đây Nương hỡi Nương à
Em qua “ông Sáu” mua ba lít về
Nhà sau có sẵn con gà
Tối nay hai đứa đậm đà…cụng ly!...
 
                                      NTS
Reply
#59
[Image: images?q=tbn:ANd9GcQHONDGh6_zOhQENF3dMT_...k0EZcvGEQg]

 
Nương Ơi
 
Nương ơi! Sao nỡ chọc anh
Để cho anh phải…long lanh đây nè!
Yêu em nhiều lắm đó mà
Nhưng vì…méc cỡ nên là lặng im
 
Đợi đêm trăng tỏa xuống thềm
Anh đây sẽ nói với em thật lòng
Rồi ta kết nghĩa vợ chồng
Bằng hồn thơ thắm giữa dòng sông thương
 
Đêm đêm quyện bóng trên đường
Lắng nghe gió thổi, nhìn sương nhỏ dài
Bàn tay anh nắm bàn tay
Đưa môi nhè nhẹ…tặng ai nồng nàn
 
Tiếp hôn, hôn nữa ngập tràn
Dìu em vào mộng mơ màng lâng lâng
Rồi thêm kề sát thật gần
Cắn tai chút chút…tặng nàng đê mê…
 
Thật nhiều…nhiều lắm Nương ơi!
Mong em hiểu rõ, chớ rơi lệ lòng
Trước sau anh vẫn…là chồng
Trọn đời hai đứa bềnh bồng trăng thơ….
 
Giờ đây Nương hỡi Nương à
Em qua “ông Sáu” mua ba lít về
Nhà sau có sẵn con gà
Tối nay hai đứa đậm đà…cụng ly!...
 
                                      NTS
 
Ngây Ngất
 
Khát vọng bao lần nhớ với thương
Tương tư rải mộng giữa đêm trường
Nụ hôn tình tự anh trao gởi
Thoang thoảng hương nồng vương vấn vương

Hạt nắng nhởn nhơ vờn nét cong
Kiêu sa dáng ngọc ửng môi hồng
Lâng lâng quyến rũ làn hương tóc
Gió quyện bồng đào trải suối trong

Vũ bão quay cuồng nửa tỉnh say
Men nồng tình ái lả lơi vây
Mắt môi say đắm yêu ngây dại
Nhật Nguyệt giao tình ngây ngất ngây.....

 
                                T.M
Reply
#60
[Image: images?q=tbn:ANd9GcTFrX7tXjPhvAujl_V2fDT...zN4Z_xgUTA]
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (11)

Trong mơ hồn lang và hồn Nương
Thổn thức tâm sự…

Lang yêu ơi! Hãy cho thuyền quay lại
Con sông ma, lau sậy cuối ven bờ
Cây đa già sẩm bóng đứng chơ vơ
Ngàn thu chết, cuộc cờ nơi dương thế!

Cõi thâm u mảnh hồn ta ngạo nghể
Ngọn phong điên há dễ lộng hang ngoằn
Đêm tịch buồn vẫn còn đó vầng trăng
Dòng suối chảy vạn lần không dứt tận!...

Ta nghe nàng! Quay thuyền về nén hận
Cõi âm sầu, vương vấn phủ chìm sâu
Để rừng già khuất ánh chuỗi canh thâu
Ma quỷ hú, sói tru rờn rợn mãi!

Mùi nhạt khí loãng pha hồn tê tái
Khói lam chiều ngây dại mặc lờ trôi
Mảnh trăng buồn thao thức giữa cung lơi
Rồi mờ nhạt, tan rời trong khoảng lặng!

Về ma cảnh để không còn hụt hẫng
Cuộc dương trần đeo đẳng vạn bi thương
Kết tụ lại để rồi tan như sương
Bao sóng vỗ trùng dương rồi rã bọt!...

Và chàng ơi! Sẽ không còn vàng vọt
Nơi ngàn năm sáng tỏ chí hồn ta
Vọng trần gian nơi chốn những xót xa
Để được thấy chốn ta là cảnh phúc!

Ta vẽ tranh bằng nét hồn của bút
Trải thơ tình nhịp khúc của tâm tư
Trọn tiếng cười mà lòng không tư lự
Và say trăng, hơi thở của yêu đương!...

Kha! Kha! Kha! Hay quá! Hỡi hồn nương!
Nàng hãy rót chun sương cho ta nữa
Để cạn say, quay thuyền về muôn thuở
Chẳng còn chi để nhớ, để sầu đau!

Nơi mộng mơ, thuyền sẽ lấn đi sâu
Vào phôi lãng, quên câu đời thống thiết
Cõi dương trần, ma âm hai cách biệt
Bao nhớ thương, tha thiết…lịm từ đây!
Kha! Kha! Kha!...

Hồn lang cười trong mơ…


Nguyễn Thành Sáng

Reply