Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng
#16
0
0
[Image: images?q=tbn:ANd9GcR7dd5TDBd1jwQwWXFPH9U...Mox-Cnuuc8]
 
TÌNH VỠ

Cả một vùng đen phủ xuống rồi
Trời ơi! Tình thật đã xa tôi
Trọn đời vĩnh biệt, ôm tan vỡ
Một kẻ sầu sương, rụng rã rời!

Sao lại giờ nầy phải đứng đây
Trộm nhìn pháo nổ cưới nhà ai
Để trông vui đón mừng hôn lễ
Và nghẹn âm thầm nỗi đắng cay

Em trắng tinh khôi màu áo cưới
Môi hồng rực thắm nét xuân tươi
Găng tay che khuất ngày xưa nắm
Rộn rã, rền vang đón một đời

Có lẽ giờ đây chẳng bận lòng
Bởi hồn xưa cũ mới chôn xong
Hôm qua trao gửi dòng dư lệ
Quà tiễn sau cùng tặng gió đông?!

Tôi biết tình tôi đã lỡ làng
Vì không kéo nổi một vầng trăng
Cho ai được sáng khi trời tối
Nên phải đành cam nhận phũ phàng

Em cứ vui đi, và hãy quên
Thuở nào êm ả dưới trăng lên
Anh à! Đẹp quá đêm nay hỉ…
Một chuỗi cung đàn… khoả mất tên

Ôi hỡi! Rồi đây những giá đông
Em ngồi đan áo ấm cho chồng
Có nghe trong gió thời đưa thoảng
Ta vắng nhau rồi…lạnh lắm không?!

 
 
Nguyễn Thành Sáng
Reply
#17
0
0
[Image: images?q=tbn:ANd9GcSvsFRWjRxsyZLR02br5B9...BLzma8DKHA]

MỘT MẢNH ĐỜI

Ánh choá vụt vù trên dãy đen
Dòng xe lui tới dưới khung đèn
Thân khô lủi thủi trề vai quảy
Há bận phồn hoa với vọng kèn!

Như tấm xương đen rải ánh tàn
Mảnh sầu lặn mất, biến thành cân
Đầy bao nhanh nhé thôi không kịp
Mấy đứa đằng sau hớt lại phần

Vội vã bươi thùng, mắt đảo liên
Như tìm nơi đó nỗi niềm riêng
Đủ cơm hay chỉ phần lưng lửng
Để giữa sáng mai, cái bụng phiền

Cuộc đời chẳng mệt trí mà lo
Của cải rớt dài trời khéo cho
Chỉ có vun đầy hay tóp tọp
Trong bao vạn tuế dính tò tò!

Bến sống là đây, những bóng đời
Tung hoành ngang dọc ít mồ hôi
Trải hoài trên phố vài mươi mét
Từng cụm, chỉ cần…chẳng gớm hơi…

Tôi thấy trong lòng nỗi xót đau
Cũng nầy vóc vạc giống như nhau
Một cây xanh mướt, thòng quả mộng
Lại nhánh củi cùn, gãy lắc chao

Ôi hỡi! Vì sao có cái nghề
Không cần vốn liếng, chỉ cần đi
Miễn sao lót dạ ngày qua bửa
Dơ bẩn, hèn thân, chẳng bận gì!

 
 
Nguyễn Thành Sáng
Reply
#18
0
0
[Image: images?q=tbn:ANd9GcSKjAjgSx_TkmyiQDCKxMC...2D4brwhyQC]
 
MỐI SẦU BÊN DÒNG QUAN HỌ

Lặng đứng chờ em ghé bến sang
Bên bờ sông mát cạnh ven làng
Dưới bầu êm ả vầng trăng thẹn
Lắc nhẹ ánh vàng phủ bóng anh!

Rồi tay vuốt nhẹ mái tình xanh
Khiến trái trong em nhịp khúc hành
Cảm xúc dâng trào cao vút mãi
Bàn kia cứ thế chớ ngưng thôi

Điệu hò quan họ chẳng pha phôi
Tặng mãi cho nhau nhé mộng ơi
Xin cánh đừng bay, gieo giọt khóc
Để buồn canh cánh, ánh pha rơi…!

Nhưng rồi gió cuốn, kéo mây dài
Ngày tháng, âm thầm mộng vắng ai
Thắm thoát thời gian dần cuốn mãi
Ba năm biền biệt, ngóng hình anh

Nào hay duyên bạc nát hồn xanh
Mồ lạnh, người thương chẳng một lời
Chiếc bóng, lệ hờn, sao nở khác
Cho ngàn tan tác quấn em đau!

 
 
Nguyễn Thành Sáng
Reply
#19
0
0
[Image: images?q=tbn:ANd9GcQjQi3Ux6Bmj1vV2uVSmzz...k6Se1qWmGs]
 
VƯƠNG VẤN NỖI NIỀM XƯA

Sóng nước, dòng sông buổi lớn ròng
Vẫn lờ lặng lẽ sắc thanh trong
Sương lam ẩn hiện, màu lan toả
Dưới ánh vầng dương trải nắng hồng!

Nơi đây một thuở mộng vườn sinh
Cánh bướm sầu ai nức nở tình
Đêm vắng hanh hao buồn nhỏ mộng
Mơ màng, vọng tưởng đoá hoa xinh

Ngày tháng thân nầy cứ lượn chao
Cành kia nơi ấy, mãi bay vào
Bao lần ngân tiếng tim khua động
Mà thắm vô tình chẳng lắc dao

Đêm sương mù mịt, bầu cô tịch
Dõi bóng, thẫn thờ, nỗi nghẹn vơ
Bỏ gánh đêm trăng, mò suối ánh
Vơi niềm tan tác, héo thu chờ!

Ngờ đâu lạc gió, xé mây ngàn
Quấn cánh lỡ làng rách toạt ngang
Rụng rã tơi bời, rơi nát xác
Nghẹn ngào hồn bạc lịm mơ trăng…

Vần thơ, ý nhạc bến xưa còn
Dẫu tháng năm dài vẫn đượm hơn
Tiếng nấc tận cùng ôm quạnh quẽ
Gieo niềm rung cảm chuỗi hoàng hôn

Giờ đây loáng thoáng khúc cung đàn
Vượt vút thượng tầng, cõi lộng ngang
Vương vấn hương xa, hồn dĩ ảnh
Dạt dào, lãng đãng giấc tơ vàng!
 
 
Nguyễn Thành Sáng
Reply
#20
0
0
[Image: images?q=tbn:ANd9GcTEUBz4FBUcV5xSEjq5puh...RxJhXoPvHA]
 
MONG NGÀY CON HIỂU MẸ

Nhìn con trong sáng, hồn nhiên quá
Mà thấy nỗi niềm mẹ xót xa
Dẫu đáy tâm hồn muôn vạn sóng
Nhưng nào có thể trải lòng ra!

Sợ trẻ buồn đau tối sẩm đời
Lắc chao thuyền mộng hướng trùng khơi
Để qua mấy độ bầu rung chuyển
Cánh nhạn thênh thang rụng rã rời

Bởi vậy âm thầm, cuốn lặng thinh
Từng đêm quạnh quẽ ngắm trăng lên
Nhưng trăng nhạt lắm sau ghềnh núi
Nhỏ lệ sầu ai, mẹ tủi hờn

Cuộc đời ảm đạm có gì vui
Chỉ ánh tơ vàng của mẹ thôi
Xem bướm nhởn nhơ đùa nắng sớm
Lòng như chua xót với bồi hồi!

Nước lửa hai chiều xoay đối nghịch
Tình thơ, ánh thép, sắc đôi nơi
Mẹ cha khô hạn vùng sa mạc
Sao có ngàn hoa nở mộng đời 

Ngậm đắng, nuốt cay chuỗi tháng ngày
Hương xưa ngây ngất biến thành cây
Chơ vơ tượng đá ngoài hoang đảo
Buồn lắm con à! Con có hay

Mẹ mong trái bóng của thời gian
Cánh lộng vươn thăng tận chốn ngàn
Trên cõi không trung nhìn vọng xuống
Con hay, con hiểu cảnh mờ trăng!

 
 
Nguyễn Thành Sáng
Reply
#21
0
0
[Image: images?q=tbn:ANd9GcQkDHLdlefAJ6F_TT0W_sC...XsU0PtGlaw]
 
NỖI LÒNG CON NHÌN MẸ

Mẹ ơi! Nhìn mẹ nét u hoài
Ngày tối thâm trầm, vẻ đắng cay
Sóng biếc nhạt nhòa, trôi lạc lõng
Như còn mảnh xác, khuất hồn tây!

Hằng đêm lạnh lẽo bên khung mờ
Thơ thẩn mẹ ngồi thả ý mơ
Bóng chiếc cô đơn chìm tịch vắng
Cuốn mình đáy cốc, lệ chơ vơ

Đàn cò đẩy nhẹ dưới canh tàn
Cạnh mái rêu sầu, giọt nhỏ trăng
Sắc ánh thu mờ trông lá rụng
Võ vàng, thắt thẻo úa ngàn năm

Con biết mẹ buồn, thật lắm buồn
Đìu hiu hoang đảo nhịp hồi chuông
Dư âm đưa vút về xa vợi
Rồi loãng tan trôi giữa quạnh trường!

Tâm sự riêng mình, mẹ đóng băng
Nào ai chia sẻ dạ hoài trăng
Chỉ màn ảnh bé khuya bầu bạn
Vơi bớt nỗi lòng tủi héo hon

Con đã lớn rồi, mẹ có hay
Biết nghe, nhìn thấy cảnh tình ai
Tim rung, cảm nhận niềm đau khổ
Nghẹn ngắm thân thương vướng đoạn đoài

Từ lâu thấu hiểu cảnh nhà ta
Mẹ ở nơi nầy, bóng lặn xa
Bởi kéo đàn ngân, treo ngược gió
Làm sao vọng được tiếng hồn hoa

Đừng khổ, đừng hờn nữa mẹ ơi
Còn con bên cạnh suốt canh đời
Dòng sông luôn chảy cùng năm tháng
Vạn thắm, ngàn hương mãi tặng người!

 
 
Nguyễn Thành Sáng
Reply
#22
0
0
[Image: images?q=tbn:ANd9GcQwCnqRY0JV1Jm-2fkApRz...rRUbyKXfu8]
 
Em ơi đừng lo

Chẳng có sao đâu em chớ lo
Chiều tà anh đứng nỗi sầu lơ
Trôi hồn lờ lững về xa vợi
Ảm đạm như buồn với ngẩn ngơ!

Tình hỡi! Ngàn yêu dấu của anh
Mây đời lắm bận thoáng mong manh
Con tim giây phút hằng lay động
Và gió phương trời lúc chậm nhanh

Sáng sớm sương tan, bầu ánh rực
Vầng hồng lan toả rạng cung mây
Có khi mờ ám quần che trải
Một thoáng u tờ phủ đó đây

Cuộc đời, nẻo sống lắm rầu lo
Có lúc ưu phiền réo gọi ta
Như biển ngàn khơi hằng sóng biếc
Bao lần cuồng nộ, dậy phong ba!

Anh đã nhận nhiều nỗi khổ đau
Những ngày xưa cũ uống mưa ngâu
Và ăn trái đắng vào thân phận
Từng chuỗi trăng thu nhỏ bạc đầu

Một khoảng chim đời bị trúng thương
Đêm mờ rủ cánh dưới trăng sương
Nghe con dế nhỏ kêu chành chạch
Tợ tiếng nỉ non khóc mộng đường

Thì có gì đâu một thoáng mà
Những lần buồn nhẹ chợt trào ra
Chỉ như gió thổi vờn cây cỏ
Thoáng chốc bay về một chốn xa
Đừng lo lắng nhé hỡi em à!

 
 
Nguyễn Thành Sáng
Reply
#23
0
0
[Image: images?q=tbn:ANd9GcTKduGjiXKmjABKnEltnX6...B48Uwd2BCb]
 
CÓ PHẢI NGƯỜI THƯƠNG

Lâu rồi ta sống trong hiu quạnh 
Khắc khoải nỗi lòng theo tháng năm 
Tìm gió, tìm mây làm bậu bạn 
Trải lòng lai láng dưới trăng xanh 

Sao thấy nỗi niềm bi thiết mãi! 
Cái gì vương vướng chẳng phôi phai 
Cung buồn đeo đẳng theo ngày tháng 
Nẻo vắng thang thênh, chuỗi sống hoài! 

Có lúc hận mình! sao mãi nhớ? 
Buộc năm, bó tháng với chơ vơ 
Có gì để phải ta lưu luyến? 
Một áng phù vân lững dật dờ! 

Ta đã âm thầm gắng để quên 
Vơi theo năm tháng chuyện buồn tênh 
Trải lòng thế sự, nuôi vương vấn 
Ý sống yêu thương dậy sóng rền! 

Ta thấy thương người trong giá lạnh 
Buồn cho thân phận kẻ sầu canh 
Hồn đây phơi trải theo mây gió 
Vượt suối, băng đồi dưới ánh trăng 

Có những đêm khuya nghe gió lộng 
Ánh hồn lờ lững, mắt đưa trông 
Xa xa mây ám vần bao phủ 
Nhấp nhố trùng dương, sóng cuộn dòng! 

Thuyền ai bé nhỏ trong giông bão? 
Sóng nước chập chùng, mỗi lúc cao 
Ôi hỡi! chông chênh thuyền nhỏ quá! 
Làm sao chịu nổi với ba đào! 

Lòng thấy xót xa cuộc biển đời 
Thuyền đi, kẻ sống, cảnh chơi vơi 
Chim trời xoải cánh bươn mồi sống 
Ngọn gió cuồng phong dập tả tơi!... 

Ta về thui thủi dưới khung buồn 
Đi nữa mà chi! để lệ tuôn! 
Vì bởi gió hồn mong mảnh quá 
Làm sao ta trải tấm chăn thương! 

Thân phận, cảnh đời đọng với thơ 
Cho lòng vơi bớt nỗi bơ phờ 
Từ đây trăng gió ta bầu bạn 
Chẳng nhớ, chẳng thương, chẳng đợi chờ!... 

Tình cờ dạo bước ở cung mơ 
Một bóng trang đài trổi nhạc thơ 
Đã khiến lòng ta bừng xúc cảm 
Phải chăng tiền kiếp tự bao giờ! 

Nghe lòng ấm lại thời xa vắng 
Nhạc khúc êm đềm dưới ánh trăng 
Gió đẩy hồn ta về tít tận 
Để từng giây phút thấy lâng lâng 
Có phải người thương dưới ánh vàng?
 
 
Nguyễn Thành Sáng
Reply
#24
0
0
[Image: images?q=tbn:ANd9GcSHznxzmtMheLFnRezWioi...zMZBCJfZsK]
 
THAO THỨC DƯỚI THU


Cuối hạ qua rồi lại đến thu
Đem từ vạn kỷ chốn âm u
Về đây kết tụ, đưa hồn trở
Vọng nhớ thâm tình nỗi lắc lư

Mảnh lòng trăng chết chợt reo buồn
Khiến thức thao hoài, giọt nhỏ luôn
Rồi thẳm trôi xa về diệu vợi
Tìm hồn xưa cũ để trao thương

Lặng lẽ bốn bề phơi điểm vắng
Gió bay lảy lá rụng chơi vơi
Làm bầu mờ nhạt thêm mang nhớ
Và lá đong đưa nhắc nhẹ lời

Thu đến trả về những chuyện quên
Bao ngày trôi biển, nổi lênh đênh
Hải âu nhìn thấy còn chê nhẽo
Nay giũ bọt bèo, rộ sáng lên…

Loanh quanh lại nhớ nữa thu ơi!
Tình ái năm nào quá hỡi ôi!
Trăng thuở ngày xưa sao thắm đượm
Trăng giờ lờ lững cánh bèo trôi!


Nguyễn Thành Sáng

Reply
#25
0
0
[Image: images?q=tbn:ANd9GcTTMNrrAQljl73TY97vrH6...q7Cgz5Cx6e]


 
LỠ DUYÊN

Đêm tĩnh mịch ngoại ô hoang vắng
Tiếng tiêu sầu nghe đắng tâm can
Lầu hiên nguyệt rũ úa tàn
Duyên tan lổi nhịp cung đàn đứt dây

Sương khuya lạnh dáng gầy cô lẻ
Nửa mảnh hồn quạnh quẽ canh thâu
Tình buồn mi rướm giọt châu
Thương anh em mãi ôm sầu vào thơ.....
 
                                    T.M
 

Chơi Vơi

Em chốn ấy chơ vơ gối chiếc
Ôm khối buồn da diết, tái tê
Âm thầm dưới bóng canh khuya
Lan man nỗi nhớ hướng về mù khơi
 
Còn ở đây trong tôi cũng quặn
Thắt thẻo lòng hụt hẫng niềm mơ
Đêm đêm trải bút vào thơ
Vơi đi khắc khoải thẫn thờ gió trăng…
 
                                   NTS
Reply
#26
0
0
[Image: images?q=tbn:ANd9GcRy8wPyPyvHUstenG8qI1Y...ZKxADIHtAH]


 
Đàn Cò

Người ta đã bước qua cầu
Dư hương kỷ niệm để sầu cho ai
Chiều chiều nhìn lá vàng bay
Niềm thương nỗi nhớ đoạn đoài ruột gan

Giờ đây duyên thắm lỡ làng
Dòng sông lặng lẽ, con thuyền mù khơi
Cô đơn, héo hắt, chơi vơi
Đàn cò bóng tối từng hồi ngân nga…
 
                                       NTS
 
Đàn Cò
 
Đàn cò trổi khúc xót xa
Cung trầm cung bổng châu sa nghẹn ngào
Trời chiều gió thoảng lao xao
Hoài vương kỷ niệm thuở nào chung đôi

Giờ đây cách biệt nhau rồi
Suy tư thổn thức từng hồi trong tim
Anh ơi có thấu nỗi niềm
Tơ tình ray rứt đêm đêm lặng thầm....
 
                                     T.M
Reply
#27
0
0
[Image: images?q=tbn:ANd9GcQatjXVcvzMgkaKuGgt9pa...LLpzG_oKHT]


 
 Chơi Vơi

Em chốn ấy chơ vơ gối chiếc
Ôm khối buồn da diết, tái tê
Âm thầm dưới bóng canh khuya
Lan man nỗi nhớ hướng về mù khơi
 
Còn ở đây trong tôi cũng quặn
Thắt thẻo lòng hụt hẫng niềm mơ
Đêm đêm trải bút vào thơ
Vơi đi khắc khoải thẫn thờ gió trăng…
 
                                         NTS
 
PHẬN BÈO MÂY

Vi vu gió quyện giọt sương lay
Tuyết lạnh đơm sầu phảng phất bay
Tối đến phòng không hờn số kiếp
Đêm về gác vắng tủi bèo mây
Đường tình lận đận duyên rời rạc
Lối ái long đong nợ nhạt phai
Nửa mảnh trăng khuya đà khép lại
Hồn thơ lạc bước lệ ta cay.....
 
                                          T.M
Reply
#28
0
0
[Image: images?q=tbn:ANd9GcT5-nf-vFjsN3oj0JOWSN2...raXdpHfIkC]


Đàn Cò
 
Đàn cò trổi khúc xót xa
Cung trầm cung bổng châu sa nghẹn ngào
Trời chiều gió thoảng lao xao
Hoài vương kỷ niệm thuở nào chung đôi

Giờ đây cách biệt nhau rồi
Suy tư thổn thức từng hồi trong tim
Anh ơi có thấu nỗi niềm
Tơ tình ray rứt đêm đêm lặng thầm....
 
                                      T.M
 
Lặng Thầm
 
Lặng thầm vương vấn, bâng khuâng
Nhớ nhung kỷ niệm, ngập tràn nỗi đau

Đậm đà, mật ngọt trao nhau
Bao nhiêu gửi tặng, bao sầu tái tê
 
Em đường bên ấy em đi
Còn tôi nẻo vắng, tôi về bên đây
Trưa hè ngắm lá me bay
Thả hồn diệu vợi tìm ai để mà…

                                     NTS
Reply
#29
0
0
[Image: images?q=tbn:ANd9GcRnIHd0XjnNbLgFrPOV0nK...5nrNq-5puQ]

 

  PHẬN BÈO MÂY

Vi vu gió quyện giọt sương lay
Tuyết lạnh đơm sầu phảng phất bay
Tối đến phòng không hờn số kiếp
Đêm về gác vắng tủi bèo mây
Đường tình lận đận duyên rời rạc
Lối ái long đong nợ nhạt phai
Nửa mảnh trăng khuya đà khép lại
Hồn thơ lạc bước lệ ta cay.....

 
                                    T.M
 
Lặng Thầm
 
Lặng thầm vương vấn, bâng khuâng
Nhớ nhung kỷ niệm, ngập tràn nỗi đau

Đậm đà, mật ngọt trao nhau
Bao nhiêu gửi tặng, bao sầu tái tê
 
Em đường bên ấy em đi
Còn tôi nẻo vắng, tôi về bên đây
Trưa hè ngắm lá me bay
Thả hồn diệu vợi tìm ai để mà…

                                     NTS
Reply
#30
0
0
[Image: images?q=tbn:ANd9GcTDVTbSHKV-_F-XmdsVUlo...GjuhUsNzqQ]
 
LỜI CỦA KHÔNG GIAN


Mi cứ vui đi! Mặc kệ ai
Dẫu cho bên cạnh cảnh heo may
Mở thùng, hát lớn, rùm trời đất
Bởi cõi san hà của tụi bây!

Cho cả không gian sầu lặng tiếng
Đón đưa tiếng rú giữa rừng khuya
Khiến bao gần gũi đều tơi tả
Trước đám âm binh lũ lượt về

Giúp con cháu đở phải lo thêm
Bệnh hoạn ông bà sớm được yên
Thân xác tạ tàn, mi đẩy lẹ
Bằng âm thanh rộn xé bầu đêm

Để kẻ về khuya, làm dậy sớm
Rã rời, mệt mỏi, xụ từng cơn
Mau tìm cảnh giới, miền an lạc
Thoát kiếp cần lao lắm tủi hờn

Mi cứ rùm đi! Bởi có mi
Đời nầy hạnh phúc, chẳng suy vi
Có ai thể sánh cùng mi được
Chúa tể một vùng vạn lối đi

Rồi đây sử sách sẽ ghi tên
Một thuở anh tài dậy tiếng rên
Công lớn giúp người lân cận được
Tiêu hồn, lạc phách, bực từng cơn

Mi được đại công, ép tiếng đời
Cái nhìn ghẻ lạnh lủ đười ươi
Dại khờ, kém cỏi, đầy hoang dã
Xé nát không gian, chẳng kể người!


Nguyễn Thành Sáng

[-] The following 1 user Likes Nguyễn Thành Sáng's post:
  • quexua
Reply