Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
0
0
[Image: 58430441-120381772487115-7627021855968933250-n.jpg]

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1665)

Tự Sự Của Đôi Chân

Bởi mắc nợ nên đôi chân tại thế
Vướng sình lầy dâu bể của trần gian
Vừa chớm nở đã tàn hương kiệt quệ
Dẫu chai lỳ ngạo nghễ với lầm than

Thời niên thiếu lẩy đàn xây mộng tưởng
Lấp biển trời thẳng hướng tới tương lai
Đem cánh gió lướt dài muôn vạn trượng
Thoả tan bồng rạng ngưỡng sáng ngày mai

Yêu đất tổ gạo bài sôi kinh sử
Dụng chí tài chế ngự cả sơn khê
Bước dày dạn há nề dù bất cứ
Luôn quật cường quyết giữ mảnh hiền quê

Nhưng run rủi ê chề xuôi tuế nguyệt
Gặp kẻ hèn tâm huyết phải vùi chôn
Cảnh lao lý gửi hồn nơi đáy huyệt
Tin lẫn nhầm, quỷ quyệt, lắm xảo ngôn

Tuổi ngấp nghé hoàng hôn rơi đỉnh núi
Ngục giam cầm lủi thủi một mình đơn
Chân mỏi mệt chập chờn treo cát bụi
Nghe đắng cay, phận tủi, mối căm hờn…

Đêm nay ngắm rập rờn trăng cô đọng
Lã chã lòng trông ngóng chốn xa xăm
Tội bất hiếu tháng năm hoài phấp phỏng
Hận cõi đời lạc lõng giữa oái oăm

Mượn bút mực đăm đăm vào trang giấy
Trải nỗi niềm ngọ nguậy chứa vạn kim
Đôi chân rã, bùn dìm đang giẫy nẩy
Đoản thăng trầm vùng vẫy xát buồng tim.


October 27, 2019
Tam Muội


[Image: Xe-tho-mo-phuong-tien-giao-thong-vang-bo...152274.jpg]

Vẫn Còn Kia

Ta đi một chuyến xe đời
Từ rời bụng Mẹ...Dến ngồi ở đây
Trầm ngâm ngụm đắng sáng nay
Thả về dĩ vãng...Kéo dài bao lâu...

Tuyết sương điểm trắng mái đầu
Hỏi lòng học thuộc mấy câu dại khờ
Để làm kẻ sĩ vẽ thơ
Nắn vần khuây khoả những giờ buồn tênh

Vói tay ráng kéo trăng lên
Đặt vào giữa trái, mông mênh nỗi niềm
Bên rung lắc vỡ cánh thuyền
Bên nhìn vời vợi, dỗ yên tấc lòng

Ai ca bài sáo sang sông
Ai sầu than cảnh vợ chồng biệt ly
Ai khao khát muốn những gì
Và ai đang hưởng đề huề đẹp xinh...

Còn ta cũng cứ riêng mình
Hồ thu biêng biếc, dạ hình mây treo
Âm u phủ xám bóng chiều
Từng hồi cá quẫy, đuôi khều bọt đưa

Bao lần nghĩ chuyện ngày xưa
Bao đêm trăn trở cái vừa hôm qua
Rồi chỉ biết, cố phôi pha
Để dưới ráng tà, chạnh nhớ, chạnh thương

Bước chân lặng lẽ lối mòn
Giữa bề thoang thoảng ngọn luồn đó đây
Réo hồn tỉnh tỉnh say say
Hãy bừng con mắt thấy ngày vẫn kia...


5/12/2019
Nguyễn Thành Sáng

Reply