TRUYỆN MA
#1
Trời trở lạnh
Lạnh teo cái chân, cái giò ...Duke sưu tầm truyện ma ... Biggrin

[Image: 241190728_204534771602903_72240469887992...e=6136FE26]

Nhà em ngày xưa ở trung tâm thành phố Nha Trang. Sau gần 15 năm chung sống thì mấy nhà hàng xóm đua nhau lên nhà lầu cao ngất ngưởng. Nhà em thấp cổ bé họng đú không nổi nên ban ngày cũng như ban đêm: tối mù. Thế là ba mẹ em quyết định bán nhà này, dọn ra ngoại ô sống cho nó thoáng.

Khu đất ba em mua được là nhờ may mắn, người ta thấy nhiệt tình nên bán rẻ cho (chỉ 25 cây vàng/ 100 mét vuông, cả nhà lẫn đất). Đúng là một cú hời Cái nhà thì … thôi rồi! Bữa ba em chở đến xem đúng 1 lần, nó là nhà mái ngói cũ mèm rồi. Cửa chính thì có vẻ như là của Tàu hay sao ấy (nó dạng vòm hình cung chứ không phải hình chữ nhật). Thấy cũ kỹ dột nát quá nên ba em quyết định đập để xây lại nhà mới. Năm em chuyển về ở hẳn đấy là học kỳ 2 của năm lớp 10. Mọi chuyện cũng bắt đầu từ cái … rẻ

Em năm đấy học hành rất là nghiêm chỉnh nên thức đến 1, 2 giờ sáng là bình thường. Em học xong ra mở tủ lạnh uống nước thì nghe tiếng gõ lạch cạch. Thấy lạ vì em mở tủ lạnh rất nhẹ, với lại xung quanh em chả có thứ gì rung cả nên em dòm kỹ vào bên trong tủ. Hóa ra cái chai nước nằm trong khay phát ra tiếng động đó các bác ạ. Cái nắp chai tự gõ vào miệng chai, kêu cạch cạch. Em không dám tin vào mắt mình, thử quan sát xem tủ lạnh có rung không thì hiểu ra 1 sự thật rằng, chỉ mỗi cái chai nước rung. Hơn nữa nó rất bình thường, nước bên trong khoảng 1/3 chai. Nó cứ gõ mãi như vậy khoảng 15 giây, em liều mạng cầm vào thử thì nó … im Và sau đó em 3 chân 4 cẳng nhảy thẳng lên giường, không dám tắt đèn luôn…

Mỗi lần em đi học thể dục về, nhà không có ai (ba má em làm giờ hành chính, còn anh hai đi học ở SG rồi) là y như rằng em không thể mở đèn được ạ. Lâu dần em sợ không dám vào nhà lúc chiều nhá nhem luôn vì em tin chắc có vào nhà mở đèn cũng không lên. Nên cứ ở ngoài chờ ba mẹ về, lúc đó mở đèn sáng bình thường.

Có lần kia ở nhà 1 mình, điện thoại reo, em bắt máy nhưng cứ alo mãi mà đầu kia không có ai trả lời. Em điên tiết nghĩ có đứa bạn nào ghẹo mình nên cúp máy ngay. Vừa gác máy xuống nó lại reo. Và vẫn tình trạng như cũ Sau đó em bình tĩnh không nói nữa, lắng nghe xem thì đầu dây bên kia chỉ nghe có tiếng gió rít, ngoài ra không có gì khác. Thế là em để điện thoại đó luôn, không cúp máy vì nghĩ nếu có đứa trêu mình thì chắc nó cũng tiếc tiền điện thoại chứ. Lúc đó là khoảng 9 sáng. Đến 11h em thử nhấc ống nghe lên xem nó đã bỏ cuộc chưa thì cũng vẫn tiếng gió đó, chứ chưa gác máy… Em hãi quá cúp máy luôn thì lạ lắm, ống nghe vừa cúp xuống nó lại reo. Nó cứ reo mãi đến khi ba mẹ em về (gần 12h trưa) thì nó hết reo. Và khi ba mẹ em đi làm tiếp thì nó lại tiếp tục. Em bực, rút luôn dây điện thoại rồi ngủ trưa. Đến 4h chiều, thử nối máy lại xem thì vừa cắm vào, điện thoại lại reo. Em phải chịu đựng nó cho đến tận khi ba mẹ đi làm về Lạ cái là lúc chiều có chú bạn ba em gọi vào máy bàn nhà em thì toàn nghe báo máy bận

Bẵng đi 1 thời gian, em chịu khó đi học thêm ít ở nhà hơn nhưng cũng đâu sung sướng gì. Trên đường đi học về, em để ý có mấy cái cột đèn, cứ hễ em đi ngang qua là nó tắt. Chưa kể có lần kia về khuya (hình như 9 rưỡi tối), nguyên 1 nửa con đường trước mặt đèn tắt đồng loạt tối om, còn sau lưng em lại sáng. Em sợ nên rẽ vào đường khác chứ không đi đường cũ về nhà. Đường này có đèn đường, nhưng vắng teo. Khi đi ngang 1 doanh trại quân đội, thì em nghe có tiếng xe đạp ngay sát đằng sau. Em không quay lại mà thấy bóng của đèn đường hắt xuống nền là có 1 xe đạp mini và người đạp hình như là nữ ngay sau lưng. Thấy xe ở gần, lại theo mình cả đoạn đường dài nên nghĩ chắc cô này muốn vượt lên. Thế là em đạp chậm lại, lách sang lề phải để cô ta lên (lúc này, vẫn thấy bóng xe sau lưng). Chờ 5 giây, không thấy vượt, em mới ngoảnh lại nhìn thì cả con đường vắng tanh Đoạn vừa rồi đi qua không có hẻm hóc gì cả. Em thấy nhợn nên đạp bán sống bán chết về nhà…

Từ lần đó, cứ mỗi lần em tắm khuya là y như rằng cúp điện. Các bác thử tưởng tượng cảm giác 1 mình trong nhà tắm, ba mẹ thì ngủ hết rồi và tối thui tối mò chưa? Bị hoài nên em cũng quen
Có 1 lần ngủ ở nhà sau (hình như lần đấy bà nội em đến ở dài ngày nên em nhường phòng em cho bà), đang thiu thiu ngủ thì em nghe có tiếng bước chân. Ở đây cần giải thích thêm là em ngủ trên 1 cái giường có tấm liếp bằng nhựa đục và đằng sau tấm liếp là đèn ngủ. Em chăm chú lắng nghe, đổ mồ hôi không dám ngủ. Bỗng em thấy 1 cánh tay (đúng hơn bóng 1 cánh tay hắt lên tấm liếp) thò ra tắt cái đèn ngủ. Sau đó (không rõ là bao lâu) có 1 bóng người mở cửa đi ra vườn sau (lúc đó có cho tiền em cũng không dám gọi). Và 1 lát sau có bóng người đi vào nhưng không đóng cửa. Rồi 1 lát sau lại có 1 người nữa đi vào (lần này có đóng cửa). Em thức luôn đến sáng Giờ ăn trưa em có thử hỏi cả nhà xem có ai tối hôm qua tắt cái đèn ngủ không thì ai cũng lắc đầu Vậy có ai ra vườn sau không? Cũng không. Thế là em im luôn, khỏi kể. Tự hiểu… Vì em biết vườn sau chẳng có gì (WC trong nhà), đêm hôm khuya khoắt nếu có ai muốn ra đó thì phải bật đèn lên chứ. Cái đèn ngủ đó được 1 ngày nữa là tự nhiên cháy luôn.

Và sau đó, nhiều chuyện kỳ dị bắt đầu xảy ra. Nào là mẹ em đang ngủ thì cứ 5 giờ kém 15 sáng lại có ai đó lay mạnh tay trái kêu dậy. Lúc đó mẹ lơ mơ tưởng ba gọi dậy nhưng … ba em nằm ngoài, bên tay trái mẹ em là tường và 1 cái cửa số đang đóng. Mẹ bị như vậy nhiều ngày liên tục, lúc kể ra trong nhà cũng hơi hoang mang. Còn vì sao mẹ biết chính xác giờ là vì ba có hẹn giờ 5h sáng dậy đi bộ, và mẹ luôn bị gọi dậy trước khi đồng hồ reo 1 chút

Tiếp nữa là có hôm em vừa bửng mắt dậy thấy ngay 1 con mèo trắng từ đầu đến chân nằm ngay trên bụng mình. Không biết nó làm cách nào vào được trong nhà và làm cách nào nó vào được bên trong màn? Sau đó mẹ em thấy sợ nên đem nó đi vất ở rất xa. Nhiều đêm sau đó, nhà em cứ bị ai đó ném đá rất là ồn, ngủ không được luôn

Có hôm em ở nhà 1 mình. Cũng tầm 5 hay 6 giờ gì đó. Em không nhớ vì ba mẹ bận việc gì nên phải 8h tối mới về, bảo em ở nhà tự túc. Em ngồi xem tivi trên bàn (có tật ngồi trên bàn xem TV), trước mặt là tủ đựng ly tách và TV có 1 tấm kính. Em đang xem phim thì đồng thời cũng thấy tấm kính đó. Không hiểu từ lúc nào em thấy 1 cô gái trạc chừng 17 hay 18, mặc áo dài trắng, đầu đội nón rộng vành, tóc thì che mặt rồi, ngồi trên ghế đá kê ở khoảng sân trước nhà (với lại lúc đó em bật đèn không lên, ngoài trời thì đã chạng vạng nên nhìn không rõ mặt). Rõ ràng là đang nhìn vào nhà. Vì nhà em với nhà hàng xóm chung sân, nên em nghĩ đó là cô con gái nhà hàng xóm đi học về mà không có chìa khóa vào nhà (cũng vài lần như vậy rồi nên em cũng không quan tâm). Cứ để nó ngồi đó xem TV chung cho vui. Vừa liếc vào TV, liếc ra gương thì ghế đá trống không Nó ngồi đó cũng được hơn 3 phút chứ không ít. Thế là em điên máu quá (cùng đường rồi), lao thẳng ra khỏi nhà quyết làm cho rõ mọi chuyện thì hỡi ôi, cả con hẻm không có ai hết, chỉ có gió thổi đám lá chùm ruột trước nhà xào xạc. Lúc đó đèn đường cũng chưa lên. Mà đèn nhà em thì em thừa biết bật không lên. Quẫn bách quá, em chạy đại ra đầu hẻm xem nó có rẽ vào ngõ ngách nào không? Cũng không có ai. Có vẻ như chiều hôm đó, khu phố em ở ngoài em ra thì không có ai khác cả. Nhà nào cũng đóng cửa, tối thui. Em nổi hết cả gai ốc. Chạy về nhà và ngồi ở hiên nhà cho đến khi ba mẹ về. Em không dám kể…
Nhiều đêm sau đó, em cứ ngủ là nghe ở bên ngoài cửa có tiếng người đi qua đi lại mặc dù đã 1, 2h sáng. Sau đó là tiếng kẽo kẹt, ngày 1 gần. Có hôm lại là tiếng như có ai xúc cát hay đào đất gì đấy (lúc đó quanh nhà em không có ai xây nhà). Và lần ghê sợ nhất là tiếng cào vào tấm kính cửa sổ kêu ken két. Đang nằm sợ vãi cả ra, không dám động đậy gì luôn, chỉ nín thở lắng nghe và nhìn dáo dác xung quanh thì 1 tiếng “bộp” như có cái gì rơi ngay sát bên đầu giường em. Em sợ quá la lên. Ba mẹ nghe thấy gọi em vào ngủ trong phòng của ba mẹ luôn. Nhiều đêm sau, ba em ra ngủ phòng ngoài xem có gì không thì tuyệt nhiên không nghe gì cả. Thời gian đấy em mất ngủ thường xuyên các bác ạ. Vì nửa đêm đang ngủ nghe đau nhói bàn chân như có con gì cắn, mở mắt dậy không thấy gì nữa, nhìn bên cạnh thấy ba mẹ đang ngủ nên cũng yên tâm. Nhưng cũng chẳng dám ngủ…

( Bác nào biết thầy cao tay ở TP.HCM thì chỉ hộ em. Em đang rất cần để xem cái nhà em có cái gì ghê vậy chứ em không dám sống ở đó nữa. Em gần như bị stress nặng, suy nhược, chẳng có tâm trí để học nữa)
Cuối cùng em đậu ĐH Kiến trúc ở SG (thi lần 2 mới đậu). Ngày vào nhập học, em là người hạnh phúc nhất vì không còn phải ở nhà 1 mình nữa. Nhưng em đâu ngờ… Lúc em chuyển vào phòng trọ, vừa dọn đồ ra thì cái đồng hồ treo trường tự nhiên chạy ngược (kim giây chạy lùi từ trái qua phải). Em sợ quá, gọi thằng bạn lại xem thì nó cũng hết cả hồn. Chạy như vậy được 1 lát, em đưa cho thằng kia cầm thử xem thì nó chạy lại như bình thường. Tối hôm sau khi dọn phòng xong, em đi tắm. Phòng tắm ở đây là chung cho các phòng, mà em cũng lính mới nên nhường mọi người tắm trước. Đến 10h tối em mới vào. Đang tắm thì đột nhiên tay nắm cửa phòng tắm xoay Em thề là em đã bấm chốt khóa rồi Cửa mở hé ra, có 1 cánh tay nữ thò vào huơ huơ trong không khí. Em còn nhớ là móng tay sơn đỏ. Quá kinh hãi, em chạy lại chặn cửa, thì bị một lực đẩy rất mạnh xô cửa lại. Cố hết sức trong cơn sống chết, bản năng sinh tồn gì đấy, em đẩy mạnh được cái cửa vào và nhìn lại tay nắm cửa (nó vẫn đang ở vị trí khóa) Sau đó em kể lại chuyện này cho tụi bạn cùng phòng nghe, chúng nó bảo đi kiểm tra cửa phòng tắm xem sao. Em thử bấm khóa ở trong thì chúng nó ở ngoài không cách nào đẩy cửa ra được, tay nắm cứng ngắc. Còn xô cửa thì phải cả 2 thằng lấy đà mới tông nổi…. Tự hiểu.

Vấn đề là tụi em đặt cọc ở đấy 1 tháng và phải đóng trước tiền nhà 1 tháng rồi. Nếu đi thì mất tiền. Xót của nên em liều. Ở đấy lâu lâu bị mất đồ như đồng hồ, áo quần nhưng chỉ 2, 3 ngày sau nó lại nằm ngay trước cửa. Hơn nữa có lần em nằm mơ thấy có đứa bé gái tầm 15 tuổi chạy vào phòng nói:” anh lấy giúp em cái túi để trên bàn”, theo phản xạ em lấy giúp nó. Nhưng nghĩ lại thấy nó lạ hoắc, em vội đuổi theo ra đến cầu thang thì nó quay lại và đưa em 1 nắm tiền toàn đô la âm phủ. Lạ cái là phòng toàn con trai nhưng quét nhà lúc nào cũng tóc dài. Có sợi dài đến gần 40cm. Kinh không?
Từ đó em quyết tâm đến ngày rằm, anh em mua 1 trái cây về lên sân thượng thắp nhang cúng vái. Với lại siêng đi chùa, mua tượng Phật về để trong phòng. Dán hình hổ trắng và đọc kinh niệm Phật trước khi đi ngủ. Tình hình giảm hẳn và đến giờ thì 2 đứa kia ở phòng đó bình thường rồi. Chỉ có mình em chuyển đi vì thực tập ở xa.

Đến chỗ ở mới là 1 căn nhà thuê nguyên căn. Thằng bạn thân ở được 1 năm rồi kéo em đến ở chung. Lúc mới dọn đến, nó thấy trên tường có treo sẵn 1 bức tranh cô gái mặc kimono. Nghĩ là của bà chủ nên cứ để đấy. Và sau khi em dọn đến khoảng 1 tháng, em chợt phát hiện ra bức tranh đó đâu mất tiêu Hỏi ra thì ai cũng ngớ cả người. Không ai biết nó đã biến mất từ khi nào và vì sao. Căn nhà hiện ở đường Ngô Bệ, p.13, Q. Tân Bình (gần E Town).

Chỗ trọ cũ của em là nằm trong hẻm đường Trần Khắc Chân, P. Tân Định, Q.1.

Nhà của em ở quê nằm trong hẻm 16b, đường Phước Long, Bình Tân, Nha Trang. Nếu bác nào có nhu cầu test thử, em rất hoan nghênh
Nhớ tránh xa khu D2 và khu Miếu Nổi ra

Hello
Âm nhạc giúp cho đời bạn tràn lan sức sống!  Heavy-black-heart4
[-] The following 2 users Like duke's post:
  • Green Grass, SugarBabe
Reply
#2
Cỏ thích đọc truyện ma.  Clap

Chiếm 1 chổ ngồi trước.  Face-with-stuck-out-tongue-and-winking-eye_1f61c

Lát nữa đọc.  Shy
       

☆‿☆ ͡͡͡͡   ☆‿☆ ͡͡   ☆‿☆ ͡͡͡͡   ☆Nước càng sâu càng tĩnh‿☆ ͡͡͡͡   ☆‿☆ ͡͡   ☆‿☆ ͡͡͡͡   ☆






[-] The following 2 users Like Green Grass's post:
  • duke, SugarBabe
Reply
#3
CÁI GIẾNG SAU NHÀ VĂN HÓA
[Image: 241145898_204667581589622_12511167115212...e=61384061]


Chuyện này xảy ra cách đây cũng lâu rồi, từ cái hồi bố mình mới học lớp vỡ lòng ở làng, vụ đó nổ ra làm cho ông bà mình sợ quá phải chuyển từ trong làng ra ngoài mặt đường sống.

Tưởng giếng sâu em nối sợi dây dài
Ai ngờ giếng cạn em tiếc hoài sợi dây…

Bắt nguồn từ một thằng ăn cắp vặt làng bên, bà mình kể là không cái gì nó không trộm, từ cái nong cái nia tới con gà con vịt, bà mình có lần nấu nồi cám heo ở sân, bỏ đấy ra sau vườn chặt cái thân chuối để băm cho gà ăn mà lúc ra thấy mất toi cái nồi, cám thì đổ đầy ra đất. Mới đầu thì cũng không biết là ai làm, nhưng sau mấy lần bắt gặp thằng làng bên cứ rình hết nhà này nhà nọ, có nhà bị nó vào khoắng mấy lần, đến nỗi mà bắt được tận tay nó đang trộm đồ nhà mình luôn. Người ta cũng đánh cũng dọa rồi mà nó xin tha lần sau không dám nữa nên lại thả, mà bẵng đi độ nửa tháng lại thấy nó tái phạm, mà đâu phải nó ăn trộm ở mỗi làng mình, mấy làng xung quanh đều nghe tiếng nó hết, thành ra là cứ có mất trộm thì người ta sẽ nghĩ ngay đến nó đầu tiên.

Làng thì nghèo mà cứ hay mất trộm, nhiều người cũng tức, có lần bắt được nó đang ăn trộm thì người ta xúm vào đánh cho trận rồi giải lên ủy ban, nhưng mà tại vì giá trị đồ đạc nhỏ quá nên ủy ban chỉ nhốt nó một ngày một đêm rồi đem thả. Đúng là đánh chết không chừa, đâu chục ngày sau nó lại mò vào một nhà khác trong làng mình để ăn trộm. Lúc đó trời đã nhá nhem, nó thấy cái xe cào cào dựng ở đầu hè mới toan lấy, mà chưa kịp dắt đi thì bị chủ nhà phát hiện. Chủ nhà là một bác cựu chiến binh, nghe bà mình kể là từng tham gia lần giải phóng Bôn Bốt bên Căm, sau chiến tranh về quê lấy vợ sinh được hai người con mà đều bị di chứng chất độc màu da cam, một người con đã mất trước đó, vợ bác ấy cũng không chịu được mà bỏ đi từ lâu.

Chắc là cũng biết được lần này bị tóm là sẽ lành ít dữ nhiều, nên thằng ăn trộm đã chống trả quyết liệt, nó vớ được viên gạch xong gặp ai phang nấy, nghe nói cũng có người bị trúng đầu, xong nó chạy băng qua vườn của một nhà khác, lúc đấy có người cầm dao phay với cuốc đuổi theo. Đuổi nhau ra tới ruộng thì thằng ăn trộm bị bổ cuốc vào chân mất miếng gót, mà nó vẫn cố chạy tới mương định nhảy qua bên kia nhưng trượt chân ngã xuống nước, người ta đuổi tới chém nó xả vai, sau lôi nó lên lúc nó đang hấp hối rồi.

Chuyện bắt đầu căng thẳng từ lúc này, dù là thằng ăn trộm nhưng nó chết thì vẫn là giết người, thời điểm bấy giờ những chuyện như vậy rất nghiêm trọng, cả làng sợ tội không biết phải làm thế nào, sau mới nghĩ ra cách là giấu xác nó đi coi như không có chuyện gì xảy ra hết.

Hồi đó thì nhiều giếng lắm, hầu như nhà nào cũng có giếng, bởi thằng ăn cắp chưa chết hẳn nên không ai dám chôn sống nó, mọi người bàn nhau bỏ nó xuống giếng cho nó chết lúc nào thì chết, ở trên chỉ cần đậy kín giếng lại là xong. Bà mình bảo chính là cái giếng sau nhà văn hóa, chuyện này trong làng cũng chỉ có người lớn biết, mọi người bảo nhau không được kể ra ngoài, ai hỏi cũng phải nói là không biết. Ném thằng ăn trộm xuống giếng xong người ta đậy chặt miệng giếng lại, không cho bọn trẻ con chơi gần đấy nữa. Khoảng một tuần sau thì bên làng thằng ăn trộm có người sang kiếm, nhưng mà dò hỏi kiểu gì cũng không được, nghĩa là cũng tưởng chuyện này xong xuôi rồi thì bẵng đi khoảng mấy tháng sau tự nhiên lại ầm ĩ lên.

Người con bị chất độc màu da cam của bác cựu chiến binh bỏ nhà đi đã mấy ngày không về, bà mình kể là người này bị thiểu năng và dị tật ở chân, do đi lại khó khăn nên thường chỉ quanh quẩn ở nhà chứ không dám đi xa bao giờ. Thế mà đi đâu tận mấy ngày không ai tìm được, có người bảo hình như thấy con bác ta ở nhà văn hóa hôm bữa, hỏi chuyện thì lầm lì không nói, cứ nghĩ là tâm thần nên chẳng ai để ý làm gì. Nhưng mà tìm khắp nhà văn hóa cũng vẫn không thấy, bấy giờ mới phát hiện cái giếng ở sân sau đã bị mở, cũng không mở hẳn ra mà bị đẩy hờ hờ một khoảng cỡ bàn tay thôi, kỳ lạ là có cái sợi dây buộc vào thân chuối chắn ngang bên trên miệng giếng, đầu dây thòng xuống giếng. Mọi người vội vàng nhòm xuống thấy có cái đầu lơ lửng trong giếng, ai nấy sợ hãi, chỉ có mấy người bạo gan mới dám kéo sợi dây lên, quả nhiên là đứa con trai bác cựu chiến binh.

Không phải treo cổ, sợi dây buộc vào ngang người của con bác cựu chiến binh, lúc lôi lên thì da dẻ đã tím đen hết cả, chỗ dây thắt còn bị ăn sâu vào thịt, nhưng chưa bốc mùi nên chắc chết từ từ, kiểu như là bị treo mấy ngày mới chết hẳn. Vì có dấu hiệu bất thường nên bên công an đã xuống làm việc và đồng thời phát hiện ra cái xác của thằng ăn cắp vặt bị giấu bên dưới đó. Thế là chuyện cũ bị đào lên, nhưng dù có đầy đủ tang chứng vật chứng, thì vẫn không thể quy kết cho hung thủ là ai vì cả làng đều đứng ra nhận tội. Phép vua thua lệ làng, cuối cùng là người nhà thằng ăn cắp nhận đền bù một số tiền lớn, như bà mình nói là tầm ba bốn trăm triệu bây giờ, và đem xác người thân về mai táng. Nhà bên đó tất nhiên không chịu, vẫn đòi kiện tiếp, vụ việc dai dẳng tới mấy tháng tiếp theo, song song với đó là chuyện liên quan tới cái chết của người con tâm thần của bác cựu chiến binh.

Tại làm sao mà lại bị chết treo dưới giếng như thế? Bà mình kể là hồi đấy nhiều tin đồn lắm, chủ yếu nghi cho con trai bác ấy bị vong thằng ăn cắp dụ tới giếng để kéo xác nó lên, mà dây ngắn nên không tới được mới thành ra như vậy, chứ một người thiểu năng như thế làm sao nghĩ ra cách buộc dây vào thân chuối để tụt xuống đấy. Với cả trước đó người nhà nó đã mấy lần sang làng dò hỏi, họ bảo là nó về báo mộng bị người ta nhốt lại, đau đớn lắm, còn bị bỏ đói cho chết nữa, nếu không mau thả nó ra thì nó sẽ bắt người làng thế mạng. Lúc đấy người làng mình chỉ nghĩ là nhà nó dọa để làng mình khai ra chỗ giấu xác nó thôi, không ngờ là có người chết thật, từ sau đó bắt đầu rộ lên nhiều chuyện về vong thằng ăn cắp dưới giếng.

Những người khác kể thì mình không tin, nhưng bà mình cũng từng gặp một lần, hôm đấy tờ mờ sáng bà mình đèo bác cả - anh bố mình đi sang nhà cụ nội, thì không muốn đi đường đồng nên bà mình mới đạp tắt qua nhà văn hóa. Vì đường qua nhà văn hóa có đèn nên rất là sáng sủa, bà mình đang đạp thì thấy có tiếng “ới” rõ to phía sau, tưởng là người làng đi chợ gặp nhau nên dừng lại đợi, mà đằng sau lại không có ai. Từ chỗ bà mình đứng nhìn xéo qua nhà văn hóa là thấy cái giếng, nhưng vì chỗ đấy khuất nên rất tối, lúc đấy tự nhiên bà mình thấy hơi lạnh gáy vì giữa đường vắng lại có tiếng gọi, nên mới vội vã lên xe đạp tiếp luôn không ngoái lại nữa. Được một quãng thì tự nhiên bác cả mới bảo mất rồi mẹ ơi, bà mình chột dạ hỏi mất cái gì, bác bảo bị giật mất cái làn rồi, bà mình mắng bác làm rơi chứ có ai đâu mà giật mất được, bác bảo là mấy người ngồi ở sân nhà văn hóa đuổi theo xong giật, không tin bà quay lại bác chỉ mặt bọn họ cho. Bà mình sợ quá phải đạp đi ngay, về sau không dám đi qua đoạn đấy lúc vắng nữa, thế mà giờ mình hỏi bác cả thì bác bảo ngày xưa đầy ma, có phải mỗi mình bác thấy đâu, chỗ nhà văn hóa thì ai đi qua cũng gặp ít nhất một lần.

Nhưng mà chỉ bị trêu thôi chứ không bị giật đồ như bà với bác mình, mấy ông bà làm trong nhà văn hóa hồi đấy còn có người bị nó theo về tận nhà, không biết có đúng không nhưng mà nghe bảo nó về là nó trộm gà trộm lợn, nhà bà kia nuôi một đàn gà cả trống cả mái là mười tư con với một đàn lợn năm con, chỉ qua một đêm mà chết hết, lợn chết tím đen vào như bị bầm thịt vậy. Đêm thì cứ cảm thấy có ai cậy cửa nhà mình, tưởng trộm không ai dám ngủ, cả nhà thay phiên nhau dậy ra xem cửa giả thế nào, sau không đến nhà văn hóa nữa thì lại yên ổn bình thường. Cũng không phải một nhà bị vậy, như bác mình nói thì nhiều người gặp lắm, nhìn tận mắt cũng có, hồi bác trưởng thôn cũ còn sống, bác từng thấy nó đi lại ở ngoài sân giếng sau nhà văn hóa. Trông cũng như người mình thôi, không có bận đồ trắng hay bay là là mặt đất, nó đi cà nhắc vì cái gót bị cuốc bổ đứt, vai nó xả ra lủng lẳng như cái vạt áo vậy, mà lạ là thấy nó thì sợ nhưng không la hét hay bỏ chạy được, nhìn thấy cái là bác cứ chết trân tại chỗ luôn.

Nói chung là hồi đó bị hoang mang dữ lắm, cứ nghĩ vong thằng ăn trộm biết kéo người chết cùng nên ai nấy trong làng đều sợ phải đi qua cái giếng chỗ nhà văn hóa, đến nỗi mà người làng đã phải tìm tới thầy bà để xem cách giải quyết thế nào. Nghe đâu là nó dù đã được đưa xác về nhà bên kia rồi, nhưng chết tức tưởi quá nên hồn vía vẫn vất vưởng ở chỗ cái giếng, không tìm được đường về, giờ phải làm lễ để rước nó sang bên đấy. Người làng mình lại phải tìm đến nhà nó, nói chuyện phải quấy để cùng nhau làm lễ, cái giếng một lần nữa được mở ra, bố mình ngày ấy còn nhỏ nhưng vẫn nhớ được là trong đời chưa từng thấy cái lễ nào to tát như thế.

Chuyện đáng ra đã rơi vào dĩ vãng, nhưng chỉ hai năm sau, bác cựu chiến binh vì nghiện rượu mà mắc bệnh nặng không qua khỏi, nhà đã chẳng còn ai nên người làng phải cùng nhau dọn dẹp lại, tính khóa cửa để đấy thôi. Nhưng trong lúc dọn, người ta phát hiện ra rất nhiều sọ đầu lâu chất thành đống dưới gầm giường nhà bác ấy. Không biết là sọ của ai và từ đâu mà bác lại có, nhiều đến nỗi phải báo chính quyền xuống để giải quyết, nếu bà mình nhớ không nhầm thì phải đến ba bốn chục sọ lận. Người ta đồ rằng đó là do di chứng sau lần đi vào chiến trường Bôn Bốt, bác cựu chiến binh rất hay kể về những bức tường sọ đầu lâu chất cao quá đầu người, những con đường rải rác xác chết, những khoảng đất máu thấm sâu tới hàng thước, cắm cọc xuống mà máu còn tràn lên.

Không đơn giản chỉ là nỗi ám ảnh, bác ấy coi đó như một tôn giáo, chính bà mình cũng từng nghe bác cựu chiến binh nói về những điều mắt thấy tai nghe ở bên Căm Bốt, không phải tự nhiên mà có nạn diệt chủng, những kẻ cầm đầu chế độ đó đã tuyên truyền về một sự tái sinh cho con người, chúng đã mị dân bằng cuộc sống tốt đẹp hơn sau khi xóa sổ toàn bộ người dân. Có thể vì đã nghe quá nhiều thứ tư tưởng lệch lạc, mà khi rơi vào hoàn cảnh như của bác cựu chiến binh, với hai người con bị chất độc màu da cam, bác ấy tưởng mình đã giác ngộ. Có thể bác đi gom những sọ đầu lâu đó để trong nhà vì muốn những người con của mình được thoát khỏi bệnh tật, hoặc có thể là bác ấy đã làm gì đó giống như cách mà bọn Bôn Bốt đã làm, với hai người con, và người vợ được cho là bỏ đi do không chịu được khổ, vì nghĩ rằng làm vậy thì họ sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn. Tất cả đều chỉ dừng lại ở có thể, dẫu sao thì tới nay cũng chẳng ai giải thích nổi những chuyện đã xảy ra, về mối liên quan giữa cái chết dưới giếng và những sọ đầu lâu đó.

Mình không hề biết những chuyện đó khi còn nhỏ, cái giếng sau nhà văn hóa vẫn còn tới khi mình được bảy tám tuổi gì đó, lúc đấy làng mình chuyển sang dùng nước máy hết rồi, không mấy nhà còn giếng nữa. Có một lần mình rủ đám gần nhà đi khám phá cái giếng đó, bọn mình đã mở nắp giếng và nhòm xuống, có điều bên dưới rất tối nên không biết sâu đến đâu, bạn mình đã thả một cục gạch to xuống giếng để nghe tiếng vọng. Nhưng có thả bao nhiêu gạch đá xuống dưới chúng mình cũng không nghe thấy bất kỳ một tiếng vọng nào truyền lên....

Theo Tong Ngoc.
Âm nhạc giúp cho đời bạn tràn lan sức sống!  Heavy-black-heart4
Reply
#4
TRUYỆN MA: CÁI LÒ GẠCH CŨ (TẬP 1)


Nhắc đến "Cái lò gạch cũ", phần lớn người ta sẽ nghĩ ngay đến thằng Chí Phèo tay cầm chai rượu miệng chửi mẹ cha đã xuất hiện trong Truyện ngắn cùng tên của Nam Cao. Nhưng cái lò gạch tôi muốn kể cho các bạn nghe lại không nằm trong chuỗi hình dung đến Chí Phèo, nó là nỗi lo của dân làng cụ tôi khi cuộc sống thôn quê vẫn còn nhiều gian khó.

[Image: lo%20gach%20cu.jpg]
(ảnh minh hoạ: Lò gạch cũ ở Hội An)
Chẳng biết tự bao giờ, cái lò gạch đổ nát ấy có một người đàn bà điên đến sống. Người trong làng khinh bỉ bà lắm, ngấm nguýt và nghiêm cấm bọn trẻ đến gần bà. Chúng cứ thấy bà là ném bùn đất, gạch đá rồi xua đuổi.
Lần đầu tiên cụ tôi gặp bà là một buổi chiều mùa đông, trời lạnh cắt da cắt thịt. Cụ đi cắt rau muống cho lợn, ngang qua cái lò gạch thì thấy bà nằm co ro, mồm rên hừ hừ.
Cụ tôi hoảng quá đánh rơi cả bì rau lợn xuống đất. Tri hô mấy bác cùng đi cắt rau lại giúp. Mọi người mới đầu xúm đến đông lắm, sau thấy kẻ bị nạn là bà điên, họ tản ra sau những cái lắc đầu và thở dài thườn thượt.
Người thì lấy lí do về cơm cháo, người lại bảo tranh thủ cắt thêm ít nữa, đi hết.
Còn mỗi mình cụ tôi ở lại.
Cụ bấy giờ trẻ lắm, mới độ hai mươi lăm. Nhưng lấy chồng sớm, 16 tuổi đã cắp nách hai đứa con, đó là ông và bà của tôi bây giờ. Cụ tôi là người phụ nữ điển hình trong văn chương truyền thống: cần cù chịu khó và thương người.
Đã nhập nhoạng tối, cụ nhóm lửa cho bà điên ngồi sưởi. Bà ấy nhìn cụ tôi rồi huơ huơ tay về phía làng, nơi những ngôi nhà bắt đầu thắp đèn dầu hàng loạt. Cụ tôi cho bà cái áo rồi đưa tay ra hiệu ý bảo phải đi về, không chồng (cụ ông tôi) đi tìm.
Người đàn bà điên cúi đầu lạy cụ tôi làm cụ ái ngại, về đến làng mà cứ ngoái đầu ra cái lò gạch mãi. Đến khi nó khuất dần sau những khóm tre cụ mới chạy thật nhanh về.
Bữa cơm, cụ kể với cụ ông tôi về bà điên cụ gặp. Cụ ông tính dông dài lắm, cụ bà nói gì đều thuận ý.
Trong đêm đông, hai cụ thắp đèn cùng nhau ra cái lò gạch. Đống lửa đã tắt chỉ còn lại những đốm than hồng nổ tanh tách. Cụ tôi tiếp tục đốt rồi gọi người đàn bà lấm lem ra ngồi cho ấm. Đoạn cụ bưng bát cháo để sẵn trong cái thúng, đưa cho bà ấy rồi bảo:
- Chị ăn đi cho nóng !
Bà điên nhìn cụ, bật khóc nức nở xong cầm cái thìa xúc ăn. Trong lúc cụ và bà ngồi bên đống lửa, cụ ông đã lót rơm rồi trải chiếu cho bà. Còn đem cái mùng cũ giăng lên cho khỏi muỗi.
Sau đó, người đàn bà chui vào trong mùng, vẫy vẫy tay bảo hai người về kẻo muộn.
________________

Cuộc sống lại trở về cái quỹ đạo vốn có của nó, cụ tôi vẫn sáng sớm đi chợ.

Nhưng bây giờ cụ không đi tắt mà vòng qua cái lò gạch, gọi bà điên dậy bảo bà đi theo cụ. Bà điên mừng lắm, vừa đi vừa hát dù cụ tôi chẳng biết bà hát cái gì. Bà nói đã không sõi, nay còn hát ngọng líu ngọng lô. Cả đoạn đường tối hai người trò chuyện mãi, phần lớn là cụ tôi nói cho có chuyện, bà điên chốc chốc mới ơ à một tiếng.
Từ ngày có bà đi theo, cái gánh rau của cụ tôi đắt hàng lắm. Ngồi một lúc đã hết mà còn được giá. Cụ lại ghé quán mua cho bà miếng bánh đúc, khi thì lại củ khoai ăn cho đỡ đói.
Cụ luôn luôn về sớm hơn so với ngày trước, lại qua cái lò gạch. Cụ bảo bà về nghỉ ngơi, chiều đi cắt rau với cụ rồi tối cụ thổi cơm cho ăn.
___________
Về đến nhà, cụ đem tiền trong cái túi tam tòng ra đếm, nay rau lên giá, cái túi cũng dày hơn trước nhiều. Cụ ông đang cắm giàn bầu ở cửa bếp, thấy cụ hí hửng về thì kéo cụ vào buồng, cài then. Hai cụ thì thầm to nhỏ, quyết định đón bà điên về gian buồng trống. Ông với bà tôi cũng đồng ý. Chiều đó đi cắt rau lợn, cụ ngỏ ý với bà điên về cho vui cửa vui nhà. Bà nhảy cẫng lên, ngắt một bông hoa dại cài lên tóc cụ tôi. Cụ cũng tìm ngắt một bông, đưa cho bà rồi khen:
- Chị đẹp lắm !
_____________
Hôm sau, hai cụ đèo nhau lên chợ trên mua cái giường cho bà. Ở nhà, ông bà tôi dẫn bà đi khắp xóm, nhưng đến đâu người ta cũng bĩu môi khinh bỉ. Nhà anh Tư ở cuối làng, vợ anh mới đẻ đứa con năm ngoái, bây giờ nó đã biết bò. Dẫn bà đến đây, bà xua tay ý bảo ông đi về. Ông bà tôi vốn mải chơi, chỉ đợi có thế chạy tót đi luôn.
Vợ anh Tư thấy người đàn bà điên thập thò ngoài cửa, nhìn chằm chằm đứa con thì đuổi bà đi chỗ khác, còn té nước lên người, quát om tỏi.
Bà điên sau đó đi đâu mất, hai cụ về không thấy chạy đi tìm.
Đến đêm cũng chưa thấy, cụ bà cứ trời mà kêu. Ông bà bị cụ tôi đánh cho lên bờ xuống ruộng, ngồi khóc tu tu ở khóc giường.
Bấy giờ trong xóm kháo nhau, con trai anh Tư bị bà điên ăn thịt.
_________
Cụ tôi bị dân làng chỉ trích gay gắt, có người đã ném một quả trứng gà vào tai cụ. Lòng trứng nhơ nhớp dính bết vào tóc, nhỏ giọt xuống cái áo sờn màu.
Cụ quỳ xuống trước sự phẫn nộ của mọi người, liên tục bảo bà điên sẽ không làm thế. Hai cụ tôi cứ nói khàn cả cổ, người ta vẫn cứ trơ ra gọi cụ là quân giết người. Đến lúc không còn sức để mà thanh minh, cụ ngã lăn ra ngất. Những quả trứng thối lại tiếp tục đáp vào người cụ. Ông bà tôi ở nhà không biết gì cả.
Không ai biết người đàn bà đó đã đi đâu.
Mấy hôm sau, cụ tôi vẫn bàng hoàng vì cái tin bà điên ăn thịt đứa con của anh Tư. Cụ trằn trọc cả đêm không ngủ được, gần sáng chợp mắt thì cụ rơi vào mộng mị :
Vẫn là cái lò gạch ấy, hình ảnh cũ như một thước phim đen trắng hiện về. Cụ ngồi xúc từng thìa cháo cho bà điên ăn, cụ ông nướng khoai trên bếp lửa hồng bên cạnh là ông bà tôi mỗi người một củ đang cắn dở. Tiếng cười của mọi người vang lên ở cái nơi mà sau này, chỉ có đau đớn và hận thù.
Rồi cụ mơ thấy chính cụ nằm trên cái giường cũ của hai vợ chồng, bà điên đứng ở chân giường lay chân cụ dậy. Cụ tôi vừa mở mắt thì bà đã vật ra đất, máu tươi trào ra ở hai con mắt lúc này đã sâu hoắm.
Cảnh tượng trong mơ chân thật đến nỗi cụ tôi đã giật mình lăn từ trên giường xuống đất, đầu sưng u một cục.
__________
Vừa tỉnh dậy đã thấy cụ ông xỏ dép chạy vội ra ngoài. Cụ đuổi theo rồi người trước kẻ đi sau, theo nhau ra cái lò gạch cũ.
Đến nơi, cụ ngã ngồi xuống mô đất bên cạnh cái lò. Đống củi to đang rừng rực lửa, người trong làng thi nhau gào thét:
- Thiêu chết nó đi, thiêu chết con quỷ cái!
Hai cụ tôi trốn sau vách tường, đứng nhìn mà lòng như có những mũi dao xuyên qua, đau đến rỉ máu, lúc đám lửa đã tàn, mọi người về hết thì mới dám chạy ra.
Cụ bà tôi đã vật ra đất khóc đến rát cổ họng.
Cái xác của người đàn bà chết cháy. Tay chân co rút lại như những cái chân gà nướng muối ớt, cháy đen. Xác đang vẫn bốc lên mùi khen khét, nước mỡ rỉ ra thấm lên những cây cỏ. Cụ tôi đã kéo cái xác ra khỏi đống lửa, đám thịt nhầy nhụa cứ thế dính vào tay cụ : nóng và nhơn nhớt.
Máu đỏ bắt đầu trào ngược ra từ mồm bà, nó ấm ấm chảy một lúc, xong ngừng hẳn. Cụ tôi đem cái xác chết cháy về, cuộn chăn giấu thật kĩ dưới giường. Trong ngày hôm đó tức tốc đi mua quan tài về chôn cất. Khỏi phải nói ông tôi đã hoảng hốt thế nào khi thấy cái xác.
Lúc mặc áo quan, bàn tay của người chết bỗng gãy rời, rơi bộp xuống đất. Cụ bị giật mình, lập tức quỳ xuống lạy vài cái rồi chạy ra thắp hương. Mọi người phải đợi đến đêm mới dám khiêng quan tài đi, ông tôi đã đào một cái huyệt cạnh bờ ao, ngay gần cái lò gạch cũ.
Trời khuya thanh vắng, tiếng quạ réo làm lòng ai nấy như quặn lại, chua xót. Chôn xong cũng đã hơn 3h sáng.
Trời đã tí tách mưa từng hạt.
Cụ tôi chuẩn bị về thì một tia sét rạch ngang bầu trời, đánh thẳng xuống cái xẻng mà cụ để quên. Mọi người há hốc mồm kinh ngạc. Cụ tôi ú ớ không bật được câu nào khỏi cổ họng.
______________
Đêm nào cụ tôi cũng mất ngủ bởi tiếng khóc ai oán văng vẳng trong không trung, nấc lên từng hồi đến 3h sáng mới ngưng hẳn. Cụ vì thế mà đâm ra ốm.
Đã bước sang ngày thứ 9 kể từ khi đứa con của anh Tư bị đồn đã mất từng miếng thịt vào bụng bà điên. Nay xác nó trương phềnh, nổi lềnh bềnh trong cái ao nhỏ.
Cái ao sau vườn nhà anh chị.
Cá anh Tư nuôi đã rỉa gần hết thịt thằng bé, cái xác nhung nhúc giòi, lộ cả xương trắng hếu, người bình thường chết đuối chỉ 3-4 ngày đã nổi, mà con anh mãi đến 9 ngày. Mẹ thằng bé trông con không cẩn thận làm nó rơi thõm xuống ao nhưng lại rầm rộ báo tin người đàn bà điên đã ăn thịt nó....
_____________
Người ta chỉ ngạc nhiên trước cái chết của thằng bé, phần lớn họ nhớ đến bà điên và đêm kinh hoàng ấy. Cụ tôi nghe tin mà rụng rời, đổ vật xuống ngay giàn bầu trước cửa bếp, ngất lịm.
Sự trong sạch của người đàn bà điên được trao lại, dân làng đổ xô ra tìm cái xác để đem chôn.
Nhưng không thấy nữa vì cụ cùng ông tôi làm việc đó đã 4 hôm nay.
Ấy vậy rồi người ta kể với nhau, cái xác của bà điên bỗng nhiên biến mất không chút vết tích nào. Họ bắt đầu lo lắng đến tính mạng của mình, cứ 7 giờ tối là ai cũng tắt hết đèn đóm,ru rú trong nhà không dám thò chân khỏi cửa.
____________
Bấy giờ đã là 12 giờ đêm. Từ cái lò gạch về phải đi qua khóm tre đầu làng. Anh Tư không biết đi đứng kiểu gì, đến đấy bỗng ngã dúi dụi, toác cả ngón chân rồi be bét máu. Lúc cúi người đỡ anh dậy, vợ anh ngẩng lên ngọn tre cao chót vót. Thấy cái bóng trắng nhảy từ ngọn này sang ngọn khác. Hai mắt nó sáng rực giữa buổi đêm.
Biết bị ma trêu, về chị đun nước sả cho chồng tắm. Nhưng cái hình ảnh ấy ám ảnh chị đến lúc chị chết !
________
Bẵng đi mấy tháng sau, cái làng nhỏ lại loạn lên vì thấy xác chết.
Vợ chồng chị Tư chết rồi, chết không toàn thây...


(còn tiếp ...)
Âm nhạc giúp cho đời bạn tràn lan sức sống!  Heavy-black-heart4
Reply
#5
TRUYỆN MA: CÁI LÒ GẠCH CŨ (TẬP 2)

Cái chết của vợ chồng chị Tư làm cả cái làng nhỏ xôn xao. Hai xác chết nằm chồng lên nhau, máu rỉ từ xác vợ xuống xác chồng, ướt đẫm cả cái áo anh mặc.

Xác chết không đầu...

Cổ nó vặn vẹo, rách toạc một mảng to. Máu tươi cứ thế trào ra, y hệt bà điên đêm ấy. Có điều lần này nó phun như sương, một lúc mới ngừng hẳn. Dây thanh quản của chị quấn vào cổ anh và của anh cũng quấn vào cổ chị.

Hàng chục bãi nôn trong căn nhà nhỏ. Ruồi bọ hết bâu từ vũng máu, lại bâu qua bãi nôn. Có người hãi quá, ngã đập đầu xuống đất rồi lịm đi

 
Ở nhà chỉ có hai cái xác, không biết cái đầu ai đã đem đi. Nó mất tích như nhà điên dạo ấy.

Cụ tôi chạy ngay ra cái miếu bên trong lò gạch. Thắp nhang một lúc thì cây nhang cháy bùng lên, rồi tắt ngúm. Cụ lại lau dọn án gian, trong cái miếu nhỏ, tối thui.

Cái khăn cũ đỏ chon chót, một mùi tanh thoang thoảng bay vào mũi cụ.

Vết máu !

Lần theo cái dấu đỏ lốm đốm trên mặt bê tông của cái miếu, cụ tôi ngó vào bên trong, chỗ để nhang và đồ cúng. Ấy rồi cụ thảng thốt lùi lại, đánh rơi cái khăn đỏ máu.

Hai cái đầu : be bét máu, mắt trợn trừng trừng nhìn thẳng cụ. Không biết trời đất gì, cụ tôi bỏ chạy thật nhanh. Về hô hoán dân làng ra cúng bái. Tiếng cười sang sảng cứ bám theo cụ cả đoạn đường dài.

Lúc bấy giờ mạng người mong manh lắm. Xác chết cứ thế bị vùi đi, không ai điều tra người sát hại anh chị cả. Từ đêm đó đến đêm nay, ánh trăng cứ vân vẩn đục, leo lắt.

Đêm thứ 9.
Ông tôi bị ma rủ, cứ lầm lũi bước khỏi làng, ra tận cái lò gạch. Không biết ông đã làm gì trong miếu, đến sáng mới mò mẫm về, người lấm lem bùn đất nhưng trong tay lại cầm hai thỏi vàng.

Vàng thật.

Cụ tôi lấy làm lo lắng, lập tức đem vàng ra cái miếu trả lại xong đem gà đi thắp hương. Thỏi vàng cứ đặt lên án gian lại rơi xuống. Cứ vậy khoảng chục lần, cụ tôi cũng cầm lấy, về cất vào cái túi tam tòng, treo lên gác bếp.
____________
Một thời gian sau, khi mọi người đã vơi đi cái nỗi sợ ấy. Cụ tôi mới dám ra chợ tiếp.

Hôm ấy là 4h sáng, tiết trời đang độ đầu xuân, gió nhẹ. Vẫn là con đường đất ngang qua cái lò gạch.

Đường tối lắm, cụ chỉ dựa theo trí nhớ mà đi.

Bỗng nhiên có bóng người thấp thoáng đường trước, cứ rọi đèn pin mở lối. Cụ thấy có ngừoi, chạy nhanh theo bắt chuyện cho vui. Nhưng cụ chứ chạy, không bao giờ theo đến người đi trước, cứ mãi cách nhau một đoạn.

Cụ gọi với lên:

- Bác ơi, hãy còn sớm. Bác đợi em với. Rau nay bác bán mấy đồng ?

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió xào xạc thổi những ngọn cỏ rìa mương. Có lẽ do chạy đuổi theo, cụ thấm mệt. Ngồi ngay mép đường đem cái nón phe phẩy. Người đó dừng lại. Cụ tôi thấy vậy mới nói:

 
- Bác vội thì cứ ra chợ trước đi, em ngồi nghỉ lát.
 
Vừa dứt câu, người ta rọi thẳng ánh đèn vào mắt cụ tôi. Nhảy thõm xuống mương.

Cụ bỏ cả nón chạy ngay ra, đám cỏ dưới chân nhơm nhớp mà lại ấm nóng.
Ngày xưa chỉ quen đi chân đất, chứ nào có giày nọ giày kia như bây giờ. Bọt nước tung toé, những cái bong bóng nổi lên ùng ục.

Bờ mương ngày đó cũng trong lắm, không nghĩ ngợi gì. Cụ tôi lội xuống mò.

Mới nhảy ở đây mà lại không thấy, cụ tiếp tục mò thêm một đoạn. Bấy giờ người ta đi chợ đông hơn, qua thấy cụ cứ bì bõm dưới mương mới ghé qua xem. Người ta kéo cụ tôi lên rồi hỏi ra chuyện. Cụ kể lại thì ai cũng cười, bảo:

- Cả cái làng này có mỗi chị đi sớm nhất, còn ai vào đây mà rọi đèn cho chị

Cụ hoang mang lắm nhưng cũng đặt gánh lên vai, ra chợ.

Thím bán bánh đúc không biết chuyện bà điên mất, thấy cụ đi qua cứ gọi lại hỏi thăm. Cụ đành mua hai miếng bánh đúc, về qua cái lò gạch thì đặt một miếng trên cái đĩa, bày ra miếu rồi thắp nhang.
_________
Cụ tôi chắc đã quên chuyện người đó nhảy xuống mương. Trưa hôm đó về, hai cụ lại đem tải ra vuột lá dâu cho tằm. Đang buổi ban trưa, vắng tanh.

Cụ ông về lấy cái âu nước. Còn cụ bà ở lại.
Một người đàn bà lạ mặt tạt vào ruộng, vuột giúp cụ tôi một lát, ngó thấy cụ ông đã ra đến bờ mương thì mới về.

Trưa nắng có ngườii giúp ai chẳng mừng, cụ ríu rít cảm ơn.

Ấy vậy mà nắm lá dâu cứ nhơn nhớt, mùi hôi mà còn dập nát. Tằm không ăn.
 
__________
Người ta lại đồn ầm lên, đêm rằm là hai con ma không đầu cứ quỳ lạy ở khóm tre đầu làng, ai nghe xong cũng khiếp vía. Đêm đó, cụ ông sang làng bên mua lợn giống về muộn.

Về đến khóm tre, thấy một đàn lợn nhung nhúc chui vào trong. Cụ bỏ cả xe đạp, theo nó vào cái hốc. Vào trong, cụ đứng tim khi thấy hai cái bóng không đầu, trùm vải đen kìn kịt.

Rồi nó lao vút qua người cụ, bay lên ngọn tre xong mất hút. Cụ đứng người một lúc, chân không nhúc nhích nổi, ngã quỵ xuống.

Ở nhà, cái túi tam tòng treo trên gác bếp. Rơi toong xuống đất. Đúng lúc cụ tôi trong bếp quay ra.
_______________
Nửa đêm, không thấy chồng về. Cụ tôi lay ông bà dậy, đổ ra tìm.

Cả xóm làng lại tung tin cụ tôi bị ma dìm chết 
Ai nấy tán loạn chạy đi tìm, cả mé sông sáng ánh đèn, người mò người vớt trong khi cụ tôi nằm ngủ trong cái hốc khóm tre.

Cụ bảo đang ngủ thì thấy người đàn bà cụt tay, cứ đá vào chân bảo về đi cả muộn. Nhưng cụ kệ, cứ nằm yên. Lúc sau cái bàn tay cụt ấy, chìa ra trước mặt cụ.

Đen ngòm, khét lèn lẹt.

Cụ hoảng quá chạy về, cái xe đạp cứ nằm chỏng chơ ở đấy.

Rạng sáng không thấy cụ ông. Ông bà tôi lúc này đã tấm tức khóc không thàng tiếng. Cụ bà mới ngất mấy lần, chưa khóc tiếng nào.

Khi nghĩ cái xác đã trôi lên tận nguồn, cả làng mới kéo nhau về. Tụ tập đông đủ, bỗng thấy cụ tôi đang cho tằm ăn. Cụ bà thấy thế lao đến, quỳ xuống lại cứ trời mà than. Cứ than cụ ông làm khổ nhưng cũng mừng lắm.

_______
Nhân lúc cả làng tụ tập đông đủ, cụ tôi mời mọi người lại, bàn bạc bày một cái lễ, cầu xin vong linh tha lỗi.

Cả làng nghe xong ai cũng gật đầu.

Buổi lễ cầu siêu diễn ra ngay sau đó. 3 ngày 3 đêm tại cái lò gạch.

Một thời gian sau người ta xây cái miếu to và đẹp hơn. Những chuyện kì lạ cũng không diễn ra nữa. Nhưng đôi khi, cụ tôi đi chợ sớm vẫn thấy hai cái bóng ngồi khóc tu tu bên bờ ao nhỏ nhà anh Tư, về sau thì mất hẳn.

Cứ hằng năm, xóm làng lại kéo nhau ra lò gạch, tổ chức lễ hội rồi thắp hương cúng bái.

Cụ tôi từng nói: có những thứ thật sự đen hơn cả than, đó là lòng người.

Nếu bạn đọc là một ngừoi hay đổ lỗi, cũng hay nói dối và đặt điều, hãy xem lại cách bạn hành xử rồi sửa đổi nhé 

------------------
Âm nhạc giúp cho đời bạn tràn lan sức sống!  Heavy-black-heart4
Reply
#6
MA HÀ NÀM hay KUMANTHONG LÀ GÌ? NUÔI KUMANTHONG CÓ HẠI KHÔNG?

[Image: 241576358_205390058184041_38609851816686...e=61388686]

Kumanthong hay còn có tên gọi khác là Ma hà nàm, quỷ linh nhi, búp bê cầu may, búp bê vàng... có nguồn gốc từ Thái Lan, được rất nhiều người ưa chuộng, mua về nuôi với hi vọng cầu may, làm ăn tốt, hại đối thủ khuynh gia bại sản... Vậy Kumanthong là gì? Có nên nuôi Kumanthong không? Cách nhận biết người nuôi Kumanthong? Cách khắc chế Kumanthong?

Kumanthong - ma hà nàm là gì?
Đây là một dạng ma rất hiếm khi xuất hiện ở nhân gian, do trong quá trình hình thành thân người trong trạng thái bào thai thì “ấu nhi” chưa thể phát triển căn tánh, cho nên chúng chưa thể có đầy đủ lục căn mà gây hại cho người đời, nhưng gần đây bên Thái Lan có một số vị thầy pháp phát triển dạng ma Hà Nàm này với tên gọi Kumanthong, cho nên trong phần biên soạn này thầy sẽ nói rõ hơn về ma hà nàm một chút!

Ma Hà Nàm được biết đến lần đầu tiên vào đời nhà Minh bên Trung Hoa, truyền rằng có bà mẹ mang thai nhiều năm nhưng không sanh, sau đó bà ta lâm trọng bệnh rồi chết đi, đến khi qua một ngày, một đêm thì sống dậy nhưng mọi suy nghĩ, hành động chỉ như một đứa con nít.

Một vị hòa thượng được mời đến bắt ma và xác định thân thể của bà ấy đã bị chính đứa con trọng bụng của bà chết đã nhiều năm chiếm giữ, vì thân thể bị chết đi nhưng được nuôi dưỡng từ dương khí của người mẹ qua nhiều năm cho nên ma hà nàm có nhiều linh lực dị biệt, sau đó vị hòa thượng mới dùng pháp linh thâu phục con ma về làm đệ tử của mình, cho tu tập, học đạo, ngay khi ma hà nàm thoát khỏi phàm xác của người mẹ thì thân thể bà ta thối rửa nhanh chóng như một cái thây chết đã nhiều tháng trước kia.

Kumanthong từ xác thai nhi?
Ngày nay, bên Thái Lan họ dùng thai nhi để làm Kumanthong là một dạng của ma Hà Nàm

Loại ma này phải dùng dương khí người sống để nuôi dưỡng, ban đầu các vị pháp sư sẽ mang một bào thai chết (không quá nữa ngày) bọc lại trong vật chứa đựng (hủ sành, hoặc tượng sáp, gỗ) tạo hình cho bào thai ấy như một đứa trẻ, sau đó giao cho một người đàn bà (đang nuôi con nhỏ) hằng ngày vuốt ve, ôm ấp để dương khí được truyền sang, cho đến khi đủ 3 kỳ (mỗi kỳ 7 tháng) tức 21 tháng sau thì có thể thoát ly người nuôi, tự bản thân của loài ma này có thể thâu hút dương khí của người chung quanh.

Kumanthong ăn gì?
Nếu tìm hiểu bạn sẽ thấy những người nuôi Kumanthong sẽ cho con búp bê này hút nước, hút sữa, ăn bánh kẹo. Nhưng thực tế loại ma Hà Nàm này hút nước chỉ là để cho người nuôi biết mình có hiện diện nơi đó. Hút ít hút nhiều hay không hút không có nghĩa là con ma này không ăn. Không có nghĩa là Kumanthong không linh, không liên quan đến việc Kumanthong mạnh hay yếu vì thức ăn của Kumanthong không phải sữa, bánh kẹo hay thức ăn.

Một khi dương khí đủ lớn, Ma Hà Nàm có thể gây ra nhiều vấn đề nguy hại cho người dương gian, điển hình nhất là hai việc: hút kim quang và khí thọ.

- Kim Quang: là vòng hào quang mang đến may mắn và tài lộc của một người phàm, khi kim quang bị thâu hút người đó sẽ dễ dàng bị hao tốn tài bảo, gặp nhiều điều xui xẻo.
- Khí thọ: là sức khỏe và dương thọ của người phàm, khi bị hút đi sẽ dễ gặp nhiều bệnh, sức khỏe suy kiệt, tuổi thọ giảm súc.
Vậy là người đời vì lòng tham vô chừng, lại nuôi dưỡng MA HÀ NÀM này, để mưu cầu lợi ích cho cá nhân mình, bất chấp việc tạo nghiệp, đời sau sẽ gặp nhiều ác báo khó lòng tránh khỏi.

Nhưng ngày nay, một số chùa tự ở Thái Lan đã có lệnh cấm Kumanthong, (tức ma Hà Nàm), nhưng vì lợi ích vật chất, đồng tiền vẫn còn một số vị pháp sư nuôi chúng để bán buôn kiếm lợi.

Nhưng vì sự mù mờ không rõ thật hư, nên nhiều người tham lam mua phải hàng giả dạng (bên trong không phải là hà nàm) hoặc phải nhưng không được nuôi dưỡng, tu luyện đúng phép nên không có linh lực gì ngoài việc (tượng trưng), một số loại có linh lực thì rất dễ nhận biết:

Cách nhận biết người nuôi Kumanthong?
- Thứ nhất: Để nhận biết một người có nuôi ma hà nàm hay không chỉ cần nhìn vào 10 đầu ngón tay họ sẽ dễ dàng nhận diện, trên 10 đầu ngón tay ấy luôn xuất hiện các vết trầy xước (do vô tình hay cố ý), các móng tay luôn bị vỡ, mẻ, xước.
- Thứ nhì: Khi đến một nơi nào đó mà ta cảm thấy bí bách, ngột ngạt, người vã mồ hôi (tuy nhiên nên loại trừ bệnh tật) thì nên để ý chung quanh ấy có thể có ma hà nàm.
Nếu trường hợp gặp trực tiếp một ma hà nàm (qua tạo hình tượng gỗ, sáp, đá, đất) khi sờ tay lên miệng chúng bàn tay sẽ nóng lên bất thường, (dương khí thoát ra lòng bàn tay), nên tránh việc lui tới những nơi ấy.

Hiện nay, một số người sử dụng chú mèo vẫy chào khách có nguồn gốc Nhật Bản (cũng bị biến tướng dụng tà thuật nuôi dưỡng Linh Miêu chiêu tài), mọi người vẫn nên cẩn trọng khi đến những nơi đó!

CÁCH KHẮC CHẾ MA HÀ NÀM
Để khắc chế một ma hà nàm:

- Cách đầu tiên là hủy thân của chúng, để ma khí không còn chỗ tụ lại.
- Cách thứ nhì: Không tiếp xúc gần với chúng
- Và cách sau cùng đó là “bế khí” – đây là cách mà nếu bắt buộc phải đi đến những nơi ta cho rằng có ma hà nàm tồn tại, nhưng không phá được, không tìm ra được chủ nhân của chúng, nhưng không muốn bị chúng làm hại thì có thể dùng cách này:
Hai bàn tay và 2 bàn chân là nơi chúng thâu hút kim quang và thọ khí của ta bôi lên lòng bàn tay, bàn chân một lớp vôi ăn trầu thì có thể tránh được.

Đối với người chủ nhân của nó (kỳ thực chỉ có duy nhất vị pháp sư tạo ra nó mới là chủ nhân), còn người thỉnh nó về chỉ như một người giám hộ, hoàn toàn không có khả năng điều khiển, sai khiến nó, tuy rằng khi nó thâu hút kim quang của người khác thì một phần tán ra xung quanh có thể giúp cho người gia chủ thấy mình may mắn, tài lộc đôi chút, nhưng một khi Ma Hà Nàm thành Tinh hoặc khi nó quá đói dương khí, nó có thể thâu hút cả dương khí của người nuôi nó và gia đình, người thân của kẻ đó.

Ma với người vốn không cùng cõi giới, tuyệt đối không nên dưỡng hổ di họa rồi hối hận cũng muộn màng.

Theo Tam Linh
Âm nhạc giúp cho đời bạn tràn lan sức sống!  Heavy-black-heart4
Reply
#7
Anh Duke, những chuyện trên thấy lạ lạ, qua búp bê không dám nhìn.
       

☆‿☆ ͡͡͡͡   ☆‿☆ ͡͡   ☆‿☆ ͡͡͡͡   ☆Nước càng sâu càng tĩnh‿☆ ͡͡͡͡   ☆‿☆ ͡͡   ☆‿☆ ͡͡͡͡   ☆






[-] The following 1 user Likes Green Grass's post:
  • duke
Reply
#8
(2021-09-04, 09:57 AM)Green Grass Wrote: Anh Duke, những chuyện trên thấy lạ lạ, qua búp bê không dám nhìn.

Chưa đọc mấy truyện trên thì ko sợ bóng tối. Đọc xong giờ ớn ớn lạnh khi đi vào chỗ tối, basement chưa bật đèn  2leluoi Face-with-rolling-eyes4 

2 con búp bê Hà Nàm, GreenGrass phải ngắm kỹ mới thấy chúng so ...cute    Grinning-face-with-smiling-eyes4
Âm nhạc giúp cho đời bạn tràn lan sức sống!  Heavy-black-heart4
Reply
#9
Sao bạn duke khg tìm truyện tình yêu đọc ?
Mà tìm truyện ma đọc vậy ? Biggrin
================

Hoa đủ duyên sẽ nở
Người đủ phước đức
Sẽ gặp may mắn
Reply
#10
(2021-09-04, 10:28 AM)duke Wrote: Chưa đọc mấy truyện trên thì ko sợ bóng tối. Đọc xong giờ ớn ớn lạnh khi đi vào chỗ tối, basement chưa bật đèn  2leluoi Face-with-rolling-eyes4 

2 con búp bê Hà Nàm, GreenGrass phải ngắm kỹ mới thấy chúng so ...cute    Grinning-face-with-smiling-eyes4


Anh Duke lần sau cầm theo đèn cầy, lung linh thấp thoáng ... trên tường. Rollin

Mấy truyện trên là Cỏ lúc tối khuya hôm qua đó chứ, mà vẫn lần theo bóng tối đi lấy ly sữa, có ánh sáng của tủ lạnh nên cũng chẳng mở đèn. Cỏ hay ngồi giữa đêm khuya ngoài vườn ngắm sao mà. Nên quen rồi.

Nhưng búp bê là vẻ đẹp của thiên thần kia mà. Smiling-face-with-halo4
       

☆‿☆ ͡͡͡͡   ☆‿☆ ͡͡   ☆‿☆ ͡͡͡͡   ☆Nước càng sâu càng tĩnh‿☆ ͡͡͡͡   ☆‿☆ ͡͡   ☆‿☆ ͡͡͡͡   ☆






[-] The following 1 user Likes Green Grass's post:
  • duke
Reply
#11
(2021-09-04, 10:37 AM)Heart Wrote: Sao bạn duke khg tìm truyện tình yêu đọc ?
Mà tìm truyện ma đọc vậy ? Biggrin

Hi Heart,

Heart khỏe không? Ít thấy Heart vào chơi. Shy
       

☆‿☆ ͡͡͡͡   ☆‿☆ ͡͡   ☆‿☆ ͡͡͡͡   ☆Nước càng sâu càng tĩnh‿☆ ͡͡͡͡   ☆‿☆ ͡͡   ☆‿☆ ͡͡͡͡   ☆






Reply
#12
(2021-09-04, 11:08 AM)Green Grass Wrote: Hi Heart,

Heart khỏe không? Ít thấy Heart vào chơi. Shy

Hello Green Grass,

Heart khỏe , cám ơn bạn hỏi thăm. 
Heart có vào mà 24/24 mà kkkkkk Biggrin

Thấy GG thích đọc truyện ma, bạn duke sẽ hứng thú post thêm cho GG đọc mệt nghỉ luôn kkkkkkkk Biggrin
================

Hoa đủ duyên sẽ nở
Người đủ phước đức
Sẽ gặp may mắn
[-] The following 1 user Likes Heart's post:
  • Green Grass
Reply
#13
(2021-09-04, 11:13 AM)Heart Wrote: Hello Green Grass,

Heart khỏe , cám ơn bạn hỏi thăm. 
Heart có vào mà 24/24 mà kkkkkk Biggrin

Thấy GG thích đọc truyện ma, bạn duke sẽ hứng thú post thêm cho GG đọc mệt nghỉ luôn kkkkkkkk Biggrin


Vào thì lần sau Heart nhớ lên tiếng lớn lớn tí nha. Winking-face4 

Truyện ma, film ma ... np Shy
       

☆‿☆ ͡͡͡͡   ☆‿☆ ͡͡   ☆‿☆ ͡͡͡͡   ☆Nước càng sâu càng tĩnh‿☆ ͡͡͡͡   ☆‿☆ ͡͡   ☆‿☆ ͡͡͡͡   ☆






Reply
#14
(2021-09-04, 11:17 AM)Green Grass Wrote: Vào thì lần sau Heart nhớ lên tiếng lớn lớn tí nha. Winking-face4 

Truyện ma, film ma ... np Shy

“Cỏ hay ngồi giữa đêm khuya ngoài vườn ngắm sao mà”

Heart cũng hay làm chuyện này. Có nhiều lúc ban ngày trong cuộc sống có lắm nhọc nhằn.. thì khi về đêm ta ngồi một mình trong khu vườn vắng ... lòng ta cảm nhận rất nhẹ nhàn.

GG cứ bảo Heart lớn tiếng khi vào thì khg được bạn ơi à.
Vì Heart khg có hơi kkkkkkk Biggrin hơi của Heart rất ngắn.
================

Hoa đủ duyên sẽ nở
Người đủ phước đức
Sẽ gặp may mắn
[-] The following 2 users Like Heart's post:
  • duke, Green Grass
Reply
#15
(2021-09-04, 10:37 AM)Heart Wrote: Sao bạn duke khg tìm truyện tình yêu đọc ?
Mà tìm truyện ma đọc vậy ? Biggrin

Heart,
Truyện  Heavy-black-heart4 đọc không hồi hộp như truyện ma  Biggrin Lol
Âm nhạc giúp cho đời bạn tràn lan sức sống!  Heavy-black-heart4
Reply