Hi Guest, if you are reading this then it means you are not registered to the forum.
Click "Register" link above, and enjoy all the new features of our forum!


Cõi Đời Buồn Như Chiếc Lá Rơi...
#1
Thỉnh thoảng, thỉnh thoảng thôi mình cảm thấy cõi đời này thật là buồn. Buồn như nhìn thấy chiếc lá rơi rơi, nhìn thấy những giọt nước mắt rơi đưa tiễn cuộc tình đau.

Và chiều nay cũng thế. Một nỗi buồn nhè nhẹ lẻn vào tim. Ghé vào VietBest tìm khắp nơi, cảm thấy phòng này hợp với mình nhất. 

Phòng tạm. Chữ tạm làm mình nhớ đến hai câu thơ trong bài hát Ở Trọ của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

"Tôi nay ở trọ trần gian
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời"

Trần gian là cõi tạm, thân xác này cũng thế, tình cảm cũng vậy. Những yêu thương, những ngọt ngào, nồng ấm, tưởng chừng như sẽ giữ được rất lâu, rất đậm sâu vậy mà chỉ một cơn gió lốc thổi qua xoá tan tất cả, để lại những vết xướt trong tâm hồn. Vết xướt mới chồng lên vết cũ tưởng chừng đã nhạt phai theo năm tháng.

Nhiều lúc mình tự hỏi tại sao trong cuộc đời của mình có những chuyện ngẫu nhiên xảy đến trùng hợp đến bất ngờ. Why???? Phải chi mình tinh tế hơn, nhạy cảm hơn, nhận biết sự việc rõ ràng hơn để có cách cư xử khôn ngoan hơn thì có lẽ mình sẽ không thấy buồn như bây giờ.

Buồn, vui, giận, hờn ... tất cả những cảm xúc trong tâm hồn dường như cũng chỉ là những người bạn thân quen, thỉnh thoảng ghé qua tim ở chơi một lát rồi cũng bỏ đi. Đi hết để lại trong mình một nỗi trống vắng lạ lẫm đến ngại ngùng.

Văng vẳng bên tai những câu hát "Tôi như người bỗng lênh đênh giữa đời" (Ở Trọ - Trịnh Công Sơn)
"Lâu rồi đời mình cũng qua" "Thật thà chịu nhiều xót xa" "Hãy cố yêu người mà sống"...(Bài Không Tên Số 5 - Vũ Thành An)

Ừ nhỉ, để lấp đầy nỗi trống vắng trong lòng thì hay nhất là Hãy cố yêu người mà sống.Vì. Lâu rồi đời mình cũng qua.

[-] The following 2 users Like Ngọc Liên Tâm's post:
  • SugarBabe, TanThu
Reply
#2
(01-04-2019, 09:20 PM)Ngọc Liên Tâm Wrote: Thỉnh thoảng, thỉnh thoảng thôi mình cảm thấy cõi đời này thật là buồn. Buồn như nhìn thấy chiếc lá rơi rơi, nhìn thấy những giọt nước mắt rơi đưa tiễn cuộc tình đau.

Và chiều nay cũng thế. Một nỗi buồn nhè nhẹ lẻn vào tim. Ghé vào VietBest tìm khắp nơi, cảm thấy phòng này hợp với mình nhất. 

Phòng tạm. Chữ tạm làm mình nhớ đến hai câu thơ trong bài hát Ở Trọ của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

"Tôi nay ở trọ trần gian
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời"

Trần gian là cõi tạm, thân xác này cũng thế, tình cảm cũng vậy. Những yêu thương, những ngọt ngào, nồng ấm, tưởng chừng như sẽ giữ được rất lâu, rất đậm sâu vậy mà chỉ một cơn gió lốc thổi qua xoá tan tất cả, để lại những vết xướt trong tâm hồn. Vết xướt mới chồng lên vết cũ tưởng chừng đã nhạt phai theo năm tháng.

Nhiều lúc mình tự hỏi tại sao trong cuộc đời của mình có những chuyện ngẫu nhiên xảy đến trùng hợp đến bất ngờ. Why???? Phải chi mình tinh tế hơn, nhạy cảm hơn, nhận biết sự việc rõ ràng hơn để có cách cư xử khôn ngoan hơn thì có lẽ mình sẽ không thấy buồn như bây giờ.

Buồn, vui, giận, hờn ... tất cả những cảm xúc trong tâm hồn dường như cũng chỉ là những người bạn thân quen, thỉnh thoảng ghé qua tim ở chơi một lát rồi cũng bỏ đi. Đi hết để lại trong mình một nỗi trống vắng lạ lẫm đến ngại ngùng.

Văng vẳng bên tai những câu hát "Tôi như người bỗng lênh đênh giữa đời" (Ở Trọ - Trịnh Công Sơn)
"Lâu rồi đời mình cũng qua" "Thật thà chịu nhiều xót xa" "Hãy cố yêu người mà sống"...(Bài Không Tên Số 5 - Vũ Thành An)

Ừ nhỉ, để lấp đầy nỗi trống vắng trong lòng thì hay nhất là  Hãy cố yêu người mà sống.Vì. Lâu rồi đời mình cũng qua.

Chị Ngọc Liên Tâm ơi,

Thật sự thì không phải như chị nghĩ như trên đâu.  Những gì chị đã trãi qua và sẽ gặp phải...đều có thể giúp chị gọt giũa bản thân mình trở nên hoàn thiện hơn.  Và điều đó mới là điều duy nhất cho mục đích chính đáng nhất của phận con người.  Còn chị nếu cứ nghĩ như trên....thì cũng sẽ nghĩ như thế ở cả phần đời còn lại...dẫu chị có thể thành công có được tất cả những thứ mà chị thường nghĩ đến là chúng nó sẽ mang lại tất cả cho chị.
Reply
#3
Thú đau thương.
Hello.
Reply
#4
Chào Ngọc Liên Tâm, Hello 

Hôm nay đọc mấy lời tâm sự này của bạn làm cho mình cũng vương theo một chút nỗi buồn vô duyên cớ nè...Nhưng theo mình nghĩ thì đời luôn có buồn vui lẫn lộn,và ai cũng như ai...không thể nào tránh được những nỗi buồn ấy nên hãy làm như bạn đã nói : " hãy cố yêu thương người để mà sống" và để mà dễ quên đi nỗi buồn đang bám lấy trong tâm trí mình ....Nếu Ngọc Liên Tâm nói rằng " Cõi đời buồn như chiếc lá rơi", thế sao chúng ta không đặt nhẹ những nỗi buồn ấy trên chiếc lá rơi để chúng bay hay trôi biến đi trong cuối trời quên lãng; như vậy thì không phải là giúp cho tâm hồn mình sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn sao? Slightly-smiling-face4 Smiling-face-with-halo4 Innocent

   Rose4  Hơn thua so với chính mình
Hôm nay mình phải hơn mình hôm quaFull-moon-with-face4
 



Reply
#5
(01-04-2019, 09:36 PM)Hai Lúa Wrote: Chị Ngọc Liên Tâm ơi,

Thật sự thì không phải như chị nghĩ như trên đâu.  Những gì chị đã trãi qua và sẽ gặp phải...đều có thể giúp chị gọt giũa bản thân mình trở nên hoàn thiện hơn.  Và điều đó mới là điều duy nhất cho mục đích chính đáng nhất của phận con người.  Còn chị nếu cứ nghĩ như trên....thì cũng sẽ nghĩ như thế ở cả phần đời còn lại...dẫu chị có thể thành công có được tất cả những thứ mà chị thường nghĩ đến là chúng nó sẽ mang lại tất cả cho chị.

Nói như Hai Lúa "Thật sự thì không phải như chị nghĩ như trên đâu" vậy trong trường hợp của tui thì thật sự tui phải nghĩ như thế nào mới là đúng?

Có vẻ như Hai Lúa nhìn thấy tui bị kẹt lại một chỗ có phải không? Sao tui không thấy vậy cà?

Nếu không có ai giúp tui gỡ chỗ kẹt đó có nghĩa là tui sẽ gặp tới gặp lui mấy chuyện như vậy là không ổn đâu.

Reply
#6
(01-04-2019, 09:56 PM)OneSunday Wrote: Thú đau thương.

Ừa.

Reply
#7
(01-04-2019, 10:42 PM)Bella Wrote: Chào Ngọc Liên Tâm, Hello 

Hôm nay đọc mấy lời tâm sự này của bạn làm cho mình cũng vương theo một chút nỗi buồn vô duyên cớ nè...Nhưng theo mình nghĩ thì đời luôn có buồn vui lẫn lộn,và ai cũng như ai...không thể nào tránh được những nỗi buồn ấy nên hãy làm như bạn đã nói : " hãy cố yêu thương người để mà sống" và để mà dễ quên đi nỗi buồn đang bám lấy trong tâm trí mình ....Nếu Ngọc Liên Tâm nói rằng " Cõi đời buồn như chiếc lá rơi", thế sao chúng ta không đặt nhẹ những nỗi buồn ấy trên chiếc lá rơi để chúng bay hay trôi biến đi trong cuối trời quên lãng; như vậy thì không phải là giúp cho tâm hồn mình  sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn sao? Slightly-smiling-face4 Smiling-face-with-halo4 Innocent

Bella, tui có nói thỉnh thoảng tui buồn thôi. Buồn vui hờn giận ... đều là bạn thân của tui.

Cảm ơn Bella an ủi.

Reply
#8
Thinking-face4 .................. Woman-shrugging-type-1-2_1f937-1f3fb-200d-2640-fe0f

   Rose4  Hơn thua so với chính mình
Hôm nay mình phải hơn mình hôm quaFull-moon-with-face4
 



Reply